Kim Thiềm bị một búa chém đứt lưỡi, máu tươi trong miệng lập tức phun ra tung tóe, nó hét lên một tiếng thảm thiết đau đớn.
Đoạn lưỡi bị đứt của nó bỗng bốc lên ngọn lửa hừng hực. Ngay cả máu tươi văng ra giữa không trung cũng cháy rực lên như pháo hoa.
- Mạnh thật!
Chu Văn kinh hãi trong lòng.
Thực lực của con Kim Thiềm kia, ngay cả Băng Nữ cũng không dám xem thường, vậy mà lại bị Vi Qua chém đứt lưỡi chỉ bằng một búa, chuyện này thật sự quá kinh khủng.
- Khoan đã... Cái búa... Cây nguyệt quế... Thứ đang phụ thể trên người Vi Qua, chẳng lẽ là Phạt Thụ Nhân trong truyền thuyết?
Chu Văn kinh ngạc nhìn Vi Qua, lòng đầy nghi hoặc.
Càng nghĩ Chu Văn càng thấy có khả năng. Trong thần thoại xưa, Phạt Thụ Nhân vốn là một con người, vì phạm phải sai lầm lớn trong quá trình tu tiên nên đã chọc giận Thiên Đế. Hắn bị phạt phải chặt ngã cây Nguyệt quế trên cung trăng thì mới được phép rời đi.
Nhưng cây quế trên mặt trăng không phải loại cây bình thường, mà là một loại cây bất tử. Mỗi khi búa chém xuống, lúc rút búa ra thì vết thương trên cây sẽ tự động khép lại.
Vì vậy, Phạt Thụ Nhân đã vĩnh viễn ở lại cung trăng, không ngừng đốn củi và không bao giờ có thể rời đi.
Đây chỉ là một phiên bản trong truyền thuyết mà Phong Thu Nhạn từng kể, vốn dĩ Chu Văn không tin lắm. Nhưng trước đó đã phát hiện ra gốc cây quế, bây giờ lại xuất hiện một người như vậy, rất dễ khiến người ta liên tưởng đến nhau.
- Có điều, cây quế trong truyền thuyết không thể nào bị chặt đứt, tại sao bây giờ chỉ còn lại gốc cây? Mà bản thân Phạt Thụ Nhân tại sao lại chết?
Trong lòng Chu Văn ngập tràn nghi vấn.
Trong lúc Chu Văn còn đang suy tư, Kim Thiềm bị thương đã lùi vào bên trong Quảng Hàn Cung, Vi Qua bị phụ thể cũng đi theo vào.
- Đi thôi, bây giờ là cơ hội tốt nhất. – Băng Nữ đứng bên cạnh nhắc nhở.
- Cục trưởng Thẩm, ông có muốn quay về phi thuyền không? – Chu Văn nhìn về phía Thẩm Ngọc Trì hỏi.
Thẩm Ngọc Trì trầm ngâm nói:
- Tiểu Vi đã hy sinh nhiều như vậy, nếu cậu ấy vẫn còn cơ hội được cứu, chúng ta không thể cứ thế bỏ đi được. Phải tìm cách cứu cậu ấy.
Chu Văn hơi bất ngờ, không ngờ Thẩm Ngọc Trì lại nói ra những lời như vậy.
- Nói vậy là các ông muốn vào trong cứu người? – Chu Văn nhìn chằm chằm Thẩm Ngọc Trì.
- Nói thẳng nhé, nếu có cơ hội thì chúng ta sẽ cứu. Còn nếu không có, chúng ta cũng không thể ném mạng đi vô ích được, chỉ có thể cố gắng hết sức mình thôi. – Thẩm Ngọc Trì nói tiếp: - Cậu và Vi Qua đều là bạn học, cậu sẽ không bỏ mặc cậu ấy chứ?
- Chúng tôi chẳng qua chỉ học cùng trường, gặp nhau chẳng được mấy lần, càng không có giao tình gì. Muốn cứu người thì các người tự đi mà cứu, tôi chẳng có hứng đi mạo hiểm đâu. – Chu Văn đáp.
Thẩm Ngọc Trì hơi sững người, nhưng cũng không nói thêm gì nữa, dẫn theo Vương Thu Nguyên tiến vào Quảng Hàn Cung.
Chờ sau khi họ đi vào, Chu Văn mới lấy chiếc điện thoại bí ẩn ra, chụp lại đồ án nhỏ phía trên tấm biển Quảng Hàn Cung.
- Không biết trong Quảng Hàn Cung này có Hằng Nga thật không nhỉ? Nếu lát nữa rớt ra một quả Trứng phối sủng Hằng Nga thì vui phải biết!
Chu Văn thấy điện thoại vẫn đang trong giao diện download, xem ra không thể tải xong trong thời gian ngắn được.
- Có nên vào không?
Chu Văn nhìn cánh cổng lớn của Quảng Hàn Cung, bên trong hàn khí dày đặc như sương, không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì, năng lực Đế Thính cũng không thể thẩm thấu vào trong.
- Nếu ta là ngươi, ta sẽ không chọn đi vào. – Băng Nữ đứng bên cạnh đột nhiên lên tiếng.
- Tại sao? – Chu Văn nhìn về phía Băng Nữ.
Băng Nữ nói:
- Thứ đang phụ thể trên người bạn học của cậu quá mạnh. Thực lực của Kim Thiềm hiện tại không thua kém gì ta, vậy mà hắn có thể đánh nó trọng thương chỉ bằng một đòn. Sức mạnh cỡ này, e rằng ngay cả Sát Ma ra tay cũng chưa chắc thắng nổi. Cậu nên suy nghĩ cho kỹ.
Dừng một chút, Băng Nữ lại tiếp tục:
- Hơn nữa, chuyện này có chút kỳ quặc. Theo ta được biết, loài người không thể nào tự mình thăng cấp lên Thần Thoại, càng không thể trở thành cấp Khủng Bố. Sinh vật kia nói hắn là người, nhưng thực lực của hắn trong cấp Khủng Bố tuyệt đối vô cùng đáng sợ. Trừ phi hắn không phải người, nếu không thì chắc chắn có ẩn tình gì đó.
Chu Văn không nói gì thêm, hắn nhìn vào cánh cổng lớn của Quảng Hàn Cung, trầm ngâm không nói.
Hắn thật sự không quan tâm Vi Qua rốt cuộc có phải người hay không, chỉ có một việc khiến Chu Văn vô cùng để ý.
Thẩm Ngọc Trì lại vì Vi Qua mà tiến vào một nơi nguy hiểm như Quảng Hàn Cung, hắn nghĩ thế nào cũng thấy có điểm không đúng.
- Cô có nghĩ rằng, Thẩm Ngọc Trì có khả năng đã phát hiện ra sự tồn tại của Cốt Đào Đàn ngay từ đầu không? – Chu Văn trầm ngâm nói.
- Có ý gì? Nếu ông ta biết, tại sao còn muốn đến đây mạo hiểm? – Băng Nữ cau mày.
- Đúng vậy, đây đúng là một điểm vô lý. Nhưng đồng thời cũng có một chuyện nữa tôi cũng không hiểu nổi. Vi Qua là loại người nào, tuy tôi không tiếp xúc nhiều nhưng cũng hiểu sơ sơ. Cậu ta tuyệt đối không phải kiểu người sẽ hy sinh bản thân vì Cục Giám sát. Vậy mà lần này lại chủ động xin đi mạo hiểm, chuyện này hoàn toàn không giống tính cách của cậu ta.
- Có thể cậu ta bị ép buộc chăng? Dù sao thì, cho dù có rút thăm thật, Thẩm Ngọc Trì cũng có thể giở trò. Cuối cùng người có tỷ lệ phải đi thử lớn nhất vẫn là cậu ta. Chẳng bằng tự mình chủ động một chút, nếu cược thành công, tương lai có thể được Thẩm Ngọc Trì trọng dụng. – Băng Nữ phân tích.
- Không đâu, Vi Qua biết Thẩm Ngọc Trì kiêng kỵ tôi. Nếu thật sự cần liều mạng, cậu ta nên cầu cứu tôi mới phải, chứ không đời nào lại dùng thủ thế ngăn cản tôi nhúng tay vào.
- Chuyện này quả thật không hợp lý. – Băng Nữ cau mày.
- Nhưng nếu đem hai điểm bất hợp lý này đặt cạnh nhau, dường như mọi chuyện lại trở nên hợp lý. Nếu không thì tôi thật sự không nghĩ ra, tại sao cả Vi Qua và Thẩm Ngọc Trì đều có những hành động vô lý như vậy. – Chu Văn nói.
- Vậy thì vào xem thử xem.
Chu Văn liếc nhìn điện thoại, thấy nó vẫn đang trong trạng thái download. Hắn để Băng Nữ dẫn đường, hai người cùng nhau tiến vào bên trong Quảng Hàn Cung.
Ở bên ngoài không cảm thấy gì, nhưng vừa bước qua cổng lớn, Chu Văn đã cảm nhận được một luồng hàn khí kinh khủng xuyên thấu qua cả bộ đồ vũ trụ, khiến hắn bất giác rùng mình một cái.
Băng Nữ đi tới gần, Chu Văn lập tức cảm thấy luồng hàn khí kia giảm đi rất nhiều, cơ thể cũng ấm áp hơn.
- Nhiệt độ thấp như vậy, đám người Thẩm Ngọc Trì làm sao mà chịu nổi?
Chu Văn càng lúc càng cảm thấy kỳ quái. Ngay cả cơ thể của hắn còn không chịu được, hắn không tin Thẩm Ngọc Trì và Vương Thu Nguyên có thể chống chọi được với nhiệt độ thấp đến thế.
Cũng may có một cường giả hệ Băng mạnh mẽ như Băng Nữ ở bên cạnh, hàn khí tự nhiên lùi bước. Chu Văn mơ hồ cảm nhận được bên trong làn sương lạnh có rất nhiều kiến trúc làm từ ngọc thạch, trông như tiên cảnh trong truyền thuyết.