- Không biết.
Miệng Chu Văn vừa nói xong, nhưng trong lòng lại nghĩ thầm:
- Ta với hắn có quen biết đếch đâu, có quỷ mới biết thú sủng của hắn là cái gì.
- Ngươi từng nghe chuyện Hằng Nga bay lên cung trăng chưa?
Nguyệt Thần lại hỏi.
- Chuyện này thì tôi có nghe qua một chút. Truyền thuyết kể rằng Hằng Nga đã ăn trộm Bất Tử Dược mà Tây Vương Mẫu ban cho chồng mình là Hậu Nghệ, sau đó phi thăng lên mặt trăng, trở thành tiên tử bất tử...
Chu Văn dĩ nhiên đã nghe qua câu chuyện này, vì nó quá nổi tiếng, muốn không biết cũng khó.
Nguyệt Thần nói tiếp:
- Vậy ngươi có biết, sau khi Hằng Nga ăn trộm Bất Tử Dược, tại sao lại bay thẳng lên mặt trăng mà không phải nơi nào khác không?
- Cái này thì làm sao tôi biết được... Khoan đã... Bất Tử Dược... Bất Tử Thụ... Chẳng lẽ...
Chu Văn đột nhiên nghĩ đến một khả năng.
- Xem ra ngươi cũng không ngốc lắm. Không sai, Bất Tử Dược được luyện chế từ vật liệu của Bất Tử Thụ. Sau khi Hằng Nga uống Bất Tử Dược, nàng đã bị Bất Tử Thụ hấp dẫn nên mới bay đến mặt trăng.
Nguyệt Thần ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Mà gốc Bất Tử Thụ kia chính là căn cơ của mặt trăng, thú sủng của Phạt Thụ Nhân cũng ở trong đó. Nếu để Phạt Thụ Nhân chặt đứt Bất Tử Thụ, mặt trăng cũng sẽ vỡ nát. Đến lúc đó không chỉ Nguyệt Thần Miếu của ta chịu ảnh hưởng, mà ngay cả Địa Cầu cũng sẽ bị liên lụy. Đi hay không, ngươi tự quyết định đi.
- Tôi thật sự muốn giúp, nhưng thực lực không đủ. Đến lúc đó chẳng giúp được gì, lại còn vướng chân vướng tay.
Chu Văn nhìn hai luồng sức mạnh băng và lửa biến ảo, đến bóng người còn chẳng thấy đâu, bảo hắn đến giúp thì chẳng khác nào đi nộp mạng.
- Sinh vật dị thứ nguyên cấp Khủng Cụ kia có thuộc tính tương hợp với Quảng Hàn Cung. Nếu ngươi có thể khống chế nàng, hãy để nàng đi giúp Hằng Nga. Có nàng trợ giúp, hẳn là đủ để Hằng Nga cầm cự thêm một lúc.
Nguyệt Thần nói.
- Chỉ là cầm cự thêm một lúc thôi sao?
Chu Văn hơi nghi hoặc, nếu chỉ có vậy thì dường như cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì.
- Phạt Thụ Nhân là một tồn tại có thể chém đứt cả Bất Tử Thụ, không phải sinh vật cấp Khủng Cụ bình thường có thể so sánh. Để nàng ta đến giúp Hằng Nga cũng chỉ có thể kéo dài thêm chút thời gian mà thôi. Tận dụng khoảng thời gian này, ngươi phải đi lấy một thứ. Có thứ đó rồi mới có thể đánh bại Phạt Thụ Nhân, ngăn cản hắn chặt cây, cứu mặt trăng khỏi nguy khốn.
Nguyệt Thần giải thích.
- Thứ gì mà có thể đánh bại được cả Phạt Thụ Nhân?
Lòng Chu Văn khẽ động, nếu thật sự có bảo bối như vậy thì cũng đáng để thử một phen.
- Bất Tử Dược.
Câu trả lời của Nguyệt Thần khiến Chu Văn kinh ngạc.
- Bất Tử Dược mà Hằng Nga ăn trộm ấy à? Bây giờ vẫn còn sao? Loại thuốc đó còn hiệu quả không? Sau khi tôi lấy về thì phải dùng thế nào?
Chu Văn hỏi liền một mạch mấy câu.
Mặc dù hành động của Hằng Nga đúng là không hay ho gì, nhưng Bất Tử Dược kia thật sự quá thần kỳ. Một người phàm uống vào mà có thể phi thăng giữa ban ngày. Dù đây chỉ là truyền thuyết, nhưng cho dù hiệu quả có yếu đi chăng nữa, hắn ăn vào chẳng phải ít nhất cũng lên được cấp Thần Thoại sao?
- Dược lực của Bất Tử Dược có thể giúp người ta sở hữu sức mạnh vô cùng khủng khiếp trong thời gian ngắn. Ngươi lấy Bất Tử Dược về rồi giao cho Hằng Nga, nàng tự nhiên sẽ có khả năng đánh bại Phạt Thụ Nhân. Dĩ nhiên, ngươi cũng có thể tự mình uống, rồi tự mình chiến đấu với Phạt Thụ Nhân, tùy ngươi quyết định.
Nguyệt Thần nói.
- Chỉ là tạm thời tăng chiến lực thôi à?
Chu Văn nghe xong, có chút thất vọng.
- Cũng không hoàn toàn như vậy. Mặc dù dược lực không thể duy trì mãi mãi, nhưng sự tăng cường sức mạnh trong thời gian ngắn cũng sẽ giúp cơ thể thu được lợi ích nhất định. Với thể chất của ngươi, chút lợi ích này đủ để giúp ngươi đột phá đến cấp Thần Thoại mà loài người các ngươi chưa thể chạm tới.
Nguyệt Thần nói.
Chu Văn vui mừng khôn xiết, nhưng nghĩ lại, nếu món đồ tốt như vậy có thể dễ dàng lấy được mà không nguy hiểm đến tính mạng, tại sao nàng không chọn đám người Thẩm Ngọc Trì, cớ gì lại chọn hắn?
- Bất Tử Dược trân quý như vậy, chắc chắn có sinh vật khủng bố canh giữ nó chứ?
Chu Văn cẩn thận hỏi, sợ Nguyệt Thần thấy phiền rồi thẹn quá hóa giận.
- Đương nhiên là có sinh vật canh giữ, nhưng về điều này ngươi không cần lo lắng. Ngươi mang theo tín vật của ta đến đó, nó tự nhiên sẽ nể mặt ta, sẽ không quá làm khó ngươi.
Nguyệt Thần ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Hiện tại mặt trăng đang gặp nguy, có lẽ đây là cơ hội cuối cùng. Nếu không phải vì ta chắc chắn, ta cũng sẽ không để ngươi đi.
Chu Văn ngẫm lại cũng thấy đúng, nếu mặt trăng bị hủy, tòa Nguyệt Thần Miếu này cũng khó mà tồn tại, nàng chắc chắn sẽ không hành động liều lĩnh.
- Được, vậy ta đi một chuyến. Nhưng phải đi đâu để lấy Bất Tử Dược?
Chu Văn suy nghĩ một chút, cảm thấy chuyện này đối với hắn có trăm lợi mà vô hại.
Nếu lấy được Bất Tử Dược, hắn có thể dựa vào nó để tấn thăng cấp Thần Thoại, không cần lãng phí thời gian để Mệnh Hồn Vi Quang tiến hóa.
Bởi vì cho dù Mệnh Hồn Vi Quang có tiến hóa lên Hoàn Mỹ Thể, liệu có thể giúp hắn tấn thăng cấp Thần Thoại hay không vẫn là một ẩn số, tất cả đều chỉ là suy đoán của hắn mà thôi.
Bất Tử Dược lợi hại như vậy, lại có tiền lệ của Hằng Nga, kiểu gì cũng có chỗ tốt.
Nếu thật sự gặp nguy hiểm, hắn cũng có thể dùng Vi Quang để dịch chuyển thẳng về Địa Cầu, sẽ không có nguy hiểm quá lớn, đồng thời có thể kiểm tra xem Mệnh Hồn Vi Quang có thể tấn thăng lên Hoàn Mỹ Thể hay không.
- Ngươi đi về hướng tây, xuyên qua Rừng Quế Hoa, sẽ thấy một hòn đảo hình cối giã thuốc, Bất Tử Dược ở ngay bên trong đó...
Nguyệt Thần nói.
Sau khi dặn dò Chu Văn cẩn thận, Nguyệt Thần giải trừ trạng thái đóng băng cho Băng Nữ, để nàng khôi phục tự do.
Sau khi được giải thoát, Băng Nữ sợ hãi nhìn Nguyệt Thần Miếu, hiển nhiên vẫn còn sợ hãi.
- Băng Nữ, ngươi đi giúp Hằng Nga đối phó Phạt Thụ Nhân, cố gắng kéo dài thời gian, ta lấy được Bất Tử Dược sẽ quay lại giúp ngươi ngay.
Chu Văn kể lại sơ qua tình hình cho Băng Nữ, để nàng đi giúp Hằng Nga, còn mình thì đi về phía tây, dựa theo lời Nguyệt Thần chỉ dẫn để đi lấy Bất Tử Dược.
Rừng Quế Hoa vô cùng xinh đẹp, nhưng Nguyệt Thần đã nói cho hắn biết, những cây quế hoa này không phải Bất Tử Thụ. Bất Tử Thụ trên mặt trăng có tổng cộng hai cây, một cây mọc bên ngoài mặt trăng, nơi đó chính là lối vào Quảng Hàn Cung. Có điều, cây đó đã bị người ta chặt mất.
Hiện tại chỉ còn lại một cây, chính là đại thụ bên trong Quảng Hàn Cung. Đó là căn cơ của Quảng Hàn Cung, nếu nó bị hủy, mặt trăng sẽ sụp đổ, tuyệt đối không thể để chuyện này xảy ra.
Chu Văn đưa tay hái một ít cánh hoa, cho thú sủng của mình thử một chút, quả nhiên những cánh hoa này không có tác dụng giúp thú sủng tiến hóa.
Đúng như Nguyệt Thần nói, bên trong Cung Trăng không có sinh vật dị thứ nguyên, dọc theo con đường này tự nhiên không gặp nguy hiểm gì, hắn dễ dàng xuyên qua Rừng Quế Hoa.
Khi Chu Văn cưỡi Đại Uy Kim Cương Ngưu đi qua Rừng Quế Hoa, phó bản cuối cùng cũng đã tải xong, trên màn hình điện thoại xuất hiện một biểu tượng hình mặt trăng.
Có điều, tên phó bản không phải là "Quảng Hàn Cung" mà là hai chữ "Cung Trăng".
- Ba chữ "Quảng Hàn Cung" nghe vẫn êm tai hơn. "Cung Trăng" làm người ta nghĩ đến con cóc kia. Nơi như mặt trăng này vẫn nên có chút vẻ đẹp huyền huyễn như trong truyền thuyết mới đúng. Chờ ta lấy được Bất Tử Dược trở về, phải đi xem Hằng Nga kia rốt cuộc xinh đẹp đến mức nào.
Chu Văn rất tò mò về dung mạo của vị tiên tử nổi tiếng thiên hạ này.
✶ Truyện dịch AI miễn phí tại Thiên Lôi Trúc ✶