Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1081: CHƯƠNG 1077: TRẢM DIỆT

Trước đây, khi tự mình sử dụng Kiếm Hoàn, Chu Văn không cảm thấy kiếm ý này đáng sợ đến thế. Nhưng bây giờ, khi Kiếm Hoàn trở thành kẻ địch, trực tiếp đối mặt với kiếm ý của nó, hắn mới thật sự cảm nhận được nó kinh khủng đến nhường nào.

Dưới áp lực của luồng kiếm ý kinh khủng, sát ý của Sát Lục Giả cũng bùng nổ theo. Chu Văn vốn không định ra tay, nhưng cơ thể hắn lại bị sức mạnh của Sát Lục Giả lôi kéo, tựa như có người đứng sau điều khiển, vung nắm đấm của hắn phát động tấn công.

Chu Văn thầm phiền muộn, đây chẳng phải là tự mình đánh mình sao? Mệnh hồn Kiếm Hoàn và Mệnh cách tương ứng là do hắn vất vả lắm mới ngưng tụ được, nếu bị đánh phế thì quả thật quá đáng tiếc.

Ầm!

Sức mạnh của kiếm khí và Sát Lục Giả va chạm trực diện. Kiếm Hoàn phá tan Nguyên khí, thế như chẻ tre, lao thẳng về phía bàn tay Chu Văn với tốc độ cực cao.

Chẳng qua, Kiếm Hoàn càng đến gần bàn tay Chu Văn, tốc độ lại càng chậm dần, lực cản của Nguyên khí ngày càng lớn. Khi chỉ còn cách lòng bàn tay vài centimet, tốc độ của nó gần như đã dừng hẳn.

Ong!

Nhưng đúng lúc này, Kiếm Hoàn đột nhiên biến hóa, từ hình cầu biến thành một thanh kiếm, phá tan lớp Nguyên khí của Sát Lục Giả đang ngăn cản, lưỡi kiếm sắc bén đâm xuyên qua lòng bàn tay Chu Văn.

- Hố cha, bị Mệnh hồn do chính mình ngưng tụ làm bị thương, ta chắc là người đầu tiên trên thế giới này rồi nhỉ?

Cơn đau dữ dội truyền đến từ lòng bàn tay, Chu Văn biết không thể do dự thêm nữa, quyết định phối hợp với Sát Lục Giả để nghiêm túc chiến đấu.

Bất kể nó có phải do mình ngưng tụ ra hay không, một khi đã muốn lấy mạng mình thì đương nhiên phải tiêu diệt.

Hắn đang định rút Kiếm Hoàn ra khỏi lòng bàn tay thì ở phía khác, Yêu Thần Thể đã ngưng tụ thành Huyết Ảnh, tấn công Chu Văn từ một hướng khác. Thân hình nó lóe lên, chớp mắt đã xuất hiện sau lưng hắn.

Chu Văn xoay người tung quyền, tưởng chừng sắp đánh trúng Yêu Thần Thể, nhưng Huyết Ảnh vốn có hình dạng giống hắn bỗng biến thành một con rắn máu, thuận thế quấn lấy cánh tay, há miệng cắn về phía cổ hắn.

- Chết đi!

Chu Văn quyết đoán, vung quyền đánh về phía con rắn máu.

Nhưng con rắn máu lại biến hóa lần nữa, nó vỗ cánh bay lên, hóa thành một con chim máu, né được đòn tấn công của Chu Văn. Móng vuốt sắc nhọn của nó còn sượt qua da đầu hắn, để lại mấy vệt máu, thậm chí làm xương sọ cũng bị thương.

Thái Cổ Nhân Hoàng và Ngục Vương Tôn cũng tấn công từ hai phía trái phải, một kẻ mang theo thần quang huy hoàng, một kẻ mang theo nghiệp hỏa vô hình.

Chu Văn dùng tay trái rút thanh Kiếm Hoàn đang găm trên tay phải, thân hình di chuyển nhanh như chớp để né đòn tấn công của Thái Cổ Nhân Hoàng và Ngục Vương Tôn, đồng thời cố gắng triệu hồi Phối sủng của mình.

Nhưng các Phối sủng của hắn không hề có phản ứng, ngay cả Ma Anh cũng im hơi lặng tiếng.

Hai luồng sáng lóe lên, xuyên không ập tới. Chu Văn vừa mới né được đòn của Thái Cổ Nhân Hoàng và Ngục Vương Tôn, còn chưa kịp lấy lại thăng bằng, huống chi hai luồng sáng kia lại xuất hiện từ hư không, tựa như dịch chuyển tức thời.

Chu Văn chỉ có thể cố hết sức vặn vẹo cơ thể, dựa vào phản xạ xuất sắc và cái đầu lạnh của mình để né hai luồng sáng bất ngờ xuất hiện ngay trước gáy và ngực. May mắn là hắn đã tránh được hai đòn chí mạng đó.

Trong khoảnh khắc đó, hai luồng sáng lại biến mất không dấu vết. Chu Văn đã nhìn rõ, một trong hai luồng sáng đó là Mệnh hồn Tân Kỷ Nguyên, luồng còn lại chính là Mệnh hồn Vi Quang vừa mới tiến giai lên Hoàn Mỹ Thể.

Thân hình Chu Văn di chuyển với tốc độ cao, thừa cơ tung một quyền về phía Ngục Vương Tôn, định bụng giết một tên trước rồi tính sau. Nếu bị cả tám Mệnh hồn cùng vây công trong khi không thể dùng Phối sủng, hắn chắc chắn sẽ không chống đỡ nổi.

Nhưng nắm đấm của Chu Văn vừa chạm vào người Ngục Vương Tôn lại không đánh trúng thực thể. Bàn tay hắn dường như đã xuyên qua không gian, tiến vào một luyện ngục. Khi bàn tay lọt vào trong cơ thể Ngục Vương Tôn, nó lập tức bị ngọn lửa bao trùm, da thịt trên đó nhanh chóng phân hủy.

Chu Văn vội vàng rụt tay về, nhưng vết thương trên đó đã không thể hồi phục.

- Các ngươi thật sự nghĩ ta dễ bắt nạt vậy sao?

Chu Văn đã nổi giận, hắn thi triển thân pháp Thiên Ngoại Phi Tiên, kết hợp với kiếm pháp Nghịch Tâm Kiếm, thân hình di chuyển như ảo ảnh, tung ra từng đạo kiếm khí giăng kín không gian.

Bỗng một quả cầu lớn lăn tới, đó chính là Hỗn Độn Đản. Kiếm khí của Chu Văn chém lên người nó lại như bọt biển gặp nước, bị hấp thụ không còn tăm hơi trong nháy mắt.

Trước đây, khi dùng những Mệnh hồn này để khắc chế người khác, Chu Văn chỉ cảm thấy vô cùng sảng khoái. Nhưng bây giờ, khi bị chính chúng nó vây công, hắn mới biết cảm giác này khó chịu đến mức nào.

Thứ mà con người dễ bỏ qua nhất chính là những gì mình đang sở hữu. Mãi cho đến khi các Mệnh hồn của mình trở thành kẻ địch, Chu Văn dường như mới thật sự nhận thức rõ ràng về chúng. Không phải trước đây hắn không hiểu chúng, mà là hắn chỉ hiểu chúng từ góc độ của một người sử dụng.

Trước đây, Chu Văn có thể phát huy tối đa đặc tính của chúng, nhưng hắn vĩnh viễn không thể biết cảm giác khi bị chính những sức mạnh này tấn công là như thế nào.

Ngoại trừ Thái Thượng Khai Thiên Kinh vẫn đứng yên, bảy Mệnh hồn còn lại đều vây công Chu Văn, dường như muốn dồn hắn vào chỗ chết.

Chu Văn đã đẩy kỹ năng và sức mạnh của bản thân lên đến đỉnh điểm, nhưng trong tình thế một chọi bảy, hắn vẫn rơi vào thế yếu, liên tục bị chính Mệnh hồn của mình làm bị thương, tình hình vô cùng tồi tệ.

Những vết thương trên người ngược lại càng khiến Chu Văn thêm tỉnh táo. Sức mạnh của Sát Lục Giả dần dần dung hợp với hắn, dưới sự gia trì của nguồn Nguyên khí vô tận, sức mạnh của Chu Văn ngày càng tăng lên.

- Ta đã ngưng tụ ra được các ngươi, thì tự nhiên cũng có thể tiêu diệt được các ngươi.

Ánh mắt Chu Văn tĩnh lặng, Mệnh hồn Sát Lục Giả dường như đã hòa làm một với cơ thể hắn, không còn dẫn dắt hắn một cách bị động như trước nữa.

Nhìn Kiếm Hoàn một lần nữa lao tới, Chu Văn dựng thẳng ngón tay làm kiếm, đâm thẳng về phía nó.

Lúc này, trong Nguyên khí của Chu Văn đã ẩn chứa sức mạnh của Trảm Tiên.

Lấy kiếm đối kiếm, cả kiếm khí lẫn kiếm ý của Chu Văn đều mạnh hơn Kiếm Hoàn. Khi hai luồng kiếm khí va chạm, kiếm khí của Kiếm Hoàn vỡ tan trong nháy mắt, ngay cả thân kiếm cũng bị chém nát.

Yêu Thần Thể hóa thành yêu thú đã lao đến sau lưng Chu Văn. Hắn không quay đầu, cũng không né tránh, mà ngược lại còn chủ động lùi mạnh về phía sau, đâm thẳng vào người con yêu thú.

Luồng Nguyên khí kinh khủng trực tiếp chấn nát con yêu thú do Yêu Thần Thể hóa thành, khiến nó tan thành những đốm huyết khí văng tung tóe.

Tay trái hắn đột ngột vươn ra, tóm lấy không khí ngay bên tai mình. Chiếc nhẫn Tân Kỷ Nguyên bị Chu Văn kẹp giữa hai đầu ngón tay, sau đó bị bóp nát.

Mọi cử động của Chu Văn lúc này đều mang theo sức mạnh Trảm Tiên kinh hoàng, kết hợp với sức mạnh của bản thân và sự gia trì từ Sát Lục Giả, lần lượt đồ sát các Mệnh hồn.

Từng Mệnh hồn vốn thuộc về mình lần lượt bị hắn trảm diệt: Kiếm Hoàn, Tân Kỷ Nguyên, Yêu Thần Thể, Ngục Vương Tôn, Thái Cổ Nhân Hoàng. Ngay cả Hỗn Độn Đản có sức phòng ngự mạnh nhất cũng bị Chu Văn chém làm đôi.

Ngoài sức mạnh Trảm Tiên bá đạo, còn một nguyên nhân quan trọng khác là Chu Văn quá hiểu rõ chúng.

Không một Mệnh hồn nào có thể chống nổi một đòn của hắn. Sức mạnh mà trước đây chỉ dùng một lần là cạn kiệt như đèn cạn dầu, giờ đây lại có thể tùy ý sử dụng mà không hề có cảm giác suy yếu.

Chỉ còn lại Thái Thượng Khai Thiên Kinh lơ lửng ở đó. Tất cả những Mệnh hồn khác mà Chu Văn đã vất vả ngưng tụ, giờ đây đều đã vỡ nát thành tro bụi.

Chu Văn nhìn Thái Thượng Khai Thiên Kinh, ánh mắt vẫn bình tĩnh như lúc đầu. Hắn giơ tay lên, chém xuống như một lưỡi đao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!