Thái Thượng Khai Thiên Kinh bị Chu Văn chém vỡ trong tích tắc, hắn chỉ cảm thấy cơ thể mình đang sinh ra một biến hóa kỳ dị.
Mệnh cách Vương Chi Thán Tức thần bí khó lường tự động vận hành. Mệnh hồn Sát Lục Giả đang bùng nổ sát ý kinh hoàng cũng hòa làm một với cơ thể Chu Văn, còn mãnh liệt hơn cả lúc chiến đấu với tám Mệnh hồn kia.
Cùng lúc đó, tinh, khí, thần của Chu Văn cũng phun trào như núi lửa.
Năng lượng sinh ra từ sự bùng nổ của ba luồng sức mạnh này quả thực khó mà tưởng tượng nổi.
Chu Văn đã từng thấy không ít sinh vật cấp Thần Thoại. Ngoại trừ Ma Anh có được năng lực Khủng Cụ Hóa ngay từ cấp Thần Thoại, thì sức mạnh bộc phát của những sinh vật hùng mạnh như Bạo Quân Bỉ Mông hay Chúc Long dường như cũng không thể kinh khủng bằng sức mạnh hiện tại của hắn.
Dưới sự thúc đẩy của luồng sức mạnh kinh hoàng như vậy, Chu Văn cảm thấy cơ thể mình đang không ngừng lột xác.
Lần lột xác này khác hẳn so với trước đây. Những lần biến đổi trước kia đều nằm trong phạm vi mà Chu Văn có thể chịu đựng được, nhưng năng lượng sinh ra từ lần tiến hóa này đã vượt xa giới hạn cơ thể hắn.
Khi quá trình tiến hóa vừa bắt đầu, Chu Văn đã vô cùng lo lắng, sợ rằng cơ thể mình sẽ nổ tung vì không chịu nổi luồng sức mạnh đó.
Trên thực tế đúng là như vậy, chỉ trong nháy mắt, da thịt trên người Chu Văn xuất hiện vô số vết rạn, trông như một lớp vỏ trứng sắp vỡ tan.
Ngay vào thời khắc sinh tử, luồng sức mạnh kinh hoàng kia lại cuồn cuộn đổ về một chỗ.
Đó là một điểm, một điểm mơ hồ thoắt ẩn thoắt hiện, vừa như điểm khởi đầu của vũ trụ, lại vừa như điểm kết thúc của thế giới.
Cái điểm đó vừa như tồn tại thật, lại vừa như chỉ tồn tại trong ý thức.
Cái điểm nằm giữa ranh giới thực và ảo ấy, vốn khó mà xác định được nó có tồn tại hay không, nhưng khi luồng sức mạnh kinh hoàng kia rót vào, nó lại dần trở nên rõ ràng.
Nó không ngừng xoay tròn và biến ảo, ngày càng ngưng tụ lại, nhưng sự ngưng tụ này lại vô cùng trừu tượng. Nó không tồn tại trong thực tại, mà dường như chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của Chu Văn.
Dần dần, điểm đó ngày một lớn, ngày một sáng, từ một điểm biến thành một vòng xoay.
Và trên vòng xoay đó, có vô số họa đồ kỳ dị đang biến ảo ẩn hiện.
Những họa đồ đó vô cùng trừu tượng. Có lúc Chu Văn cảm thấy chúng giống chính mình, có lúc lại giống Sát Lục Giả, thậm chí đôi khi còn giống những Mệnh hồn đã bị hắn chém giết.
Thái Cổ Nhân Hoàng, Tân Kỷ Nguyên, Ngục Vương Tôn, dường như vào một khoảnh khắc nào đó, có vài họa đồ trông hơi giống bọn họ, nhưng nhìn kỹ lại thì chẳng giống chút nào.
Không thể nói rõ, cũng chẳng thể tả được, khó mà miêu tả chính xác hình dạng của những họa đồ đó.
Thậm chí ngay cả bản thân vòng xoay, Chu Văn cũng không thể nói rõ nó có hình dạng gì. Nói nó là một cái mâm tròn, nhưng nó không chỉ đơn thuần là một mặt phẳng, nó có độ cong như một hình cầu.
Bảo nó là một khối cầu, nhưng nhìn từ góc độ nào cũng thấy nó lõm vào, giống như một đồng xu đang không ngừng xoay tròn biến ảo.
"Đó là Vận Mệnh Chi Luân sao?"
Chu Văn có thể cảm nhận được mối liên hệ ngàn tơ vạn sợi giữa Vận Mệnh Chi Luân và bản thân, tựa như một bộ phận trên cơ thể, thậm chí còn quan trọng như tim hay não của hắn.
Nhưng thứ này lại khác với những bộ phận quan trọng khác, bởi vì nó tồn tại một cách độc lập.
"Vận Mệnh Chi Luân của mình sẽ là gì nhỉ? Lực Lượng Tuyệt Đối của Bạo Quân Bỉ Mông cũng không tệ, Động Chúc Thế Giới của Chúc Long cũng cực mạnh, nhưng những thứ đó dường như chẳng liên quan gì đến mình cả…"
Chu Văn không biết Vận Mệnh Chi Luân của mình rốt cuộc là cái gì.
Ba luồng sức mạnh vẫn không ngừng tràn vào Vận Mệnh Chi Luân đang thành hình, nhưng dường như ngay cả Vận Mệnh Chi Luân cũng không cách nào gánh chịu nổi một luồng sức mạnh khủng khiếp như vậy.
Đặc biệt là năng lượng tuôn ra từ Mệnh cách Vương Chi Thán Tức, nó quả thực vô cùng vô tận, tựa như dải ngân hà trong vũ trụ.
Những năng lượng đó tràn vào Vận Mệnh Chi Luân, thấm sâu vào da thịt của Chu Văn, khiến cơ thể hắn lột xác và phát sinh những biến hóa kỳ lạ.
Cả Chu Văn và Vận Mệnh Chi Luân đều đang không ngừng lột xác, đặc biệt là những họa đồ trên Vận Mệnh Chi Luân, chúng biến ảo ngày càng chậm lại, một vài đường cong đã bắt đầu dừng lại, không còn chuyển động.
Chu Văn biết Vận Mệnh Chi Luân của mình sắp ngưng tụ thành hình, đây chính là thời khắc quan trọng nhất.
"Sẽ là loại sức mạnh gì đây? Nếu có thể lựa chọn, mình hy vọng sức mạnh của Vận Mệnh Chi Luân sẽ liên quan đến thời không."
Chu Văn cảm thấy sức mạnh thời không sẽ giúp hắn dễ dàng thấu hiểu bản nguyên của thế giới hơn.
Muốn hiểu rõ mối quan hệ giữa Dị Thứ Nguyên và Trái Đất, có lẽ sức mạnh thời không chính là một mấu chốt.
Chỉ có điều, những họa đồ trên Vận Mệnh Chi Luân chẳng có vẻ gì là liên quan đến thời không cả.
Họa đồ trên Vận Mệnh Chi Luân đang dần ngưng tụ thành hình, không ít đường cong đã cố định lại. Những đường cong đó trông có vẻ lộn xộn, đến giờ vẫn chưa nhìn ra được hình thù gì.
Chu Văn cố gắng tìm kiếm một quy luật nào đó, nhưng những đường cong kia thực sự chẳng tuân theo quy luật nào cả, một nét bên trái, một nét bên phải, trông như những nét vẽ nguệch ngoạc hết sức tùy ý.
Đại bộ phận đều là đường cong, gần như không thấy đường thẳng nào.
"A!"
Khi phần lớn các đường cong đã thành hình, Chu Văn cuối cùng cũng nhìn ra đó là họa đồ gì, và kinh ngạc đến há hốc miệng.
Đó là một bức họa, một bức chân dung của một người phụ nữ. Dù chỉ là một góc nghiêng, không thể thấy toàn cảnh và vẫn chưa hoàn thiện, nhưng chỉ một nét phác họa dang dở ấy thôi cũng đủ khiến người ta cảm thấy vẻ đẹp động lòng người.
Nhưng đây không phải là nguyên nhân khiến Chu Văn kinh hãi. Điều thật sự khiến hắn chấn động chính là, hắn quá quen thuộc với bức chân dung này.
Đó chính là người phụ nữ trên họa đồ mỏ neo! Tuyệt đối không sai! Chu Văn đã nhìn nó quá nhiều lần, suy ngẫm về nó vô số lần. Ngoại trừ việc không có chiếc mỏ neo, đây chính là bức chân dung đó.
Ngày càng nhiều đường cong được cố định lại, càng chứng minh cho suy đoán của Chu Văn, nó giống hệt như bức chân dung người phụ nữ mà hắn thấy trên họa đồ mỏ neo.
"Tại sao... Tại sao họa đồ trên Vận Mệnh Chi Luân của mình lại là chân dung của người phụ nữ đó…"
Vô số suy nghĩ lóe lên trong đầu Chu Văn.
Mắt thấy bức chân dung sắp hoàn thành, chỉ còn lại một vài chi tiết nhỏ, nhưng trong lòng Chu Văn đột nhiên dâng lên một cảm giác vô cùng khó chịu.
"Đây là Vận Mệnh Chi Luân của mình, tại sao trên đó lại là một người phụ nữ?"
Trong lòng Chu Văn dâng lên một cảm xúc khó tả, và tâm trạng này dường như cũng lây sang cả Vận Mệnh Chi Luân.
Thời điểm nét vẽ cuối cùng của bức chân dung sắp định hình, Vận Mệnh Chi Luân đột nhiên hào quang đại phóng, vòng xoay vốn đang quay với tốc độ cao bỗng đột ngột dừng lại.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Vận Mệnh Chi Luân lại chuyển động, chỉ là lần này khác với trước đây. Nó bắt đầu xoay ngược.
Theo vòng xoay ngược của Vận Mệnh Chi Luân, bức chân dung người phụ nữ đã được khắc lên trên đó cũng dần dần biến mất.
Không biết tại sao, cũng chẳng rõ sẽ có hậu quả gì, nhưng Chu Văn lại cảm thấy một sự nhẹ nhõm khó hiểu.