Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 109: CHƯƠNG 107: BA TIÊU TIÊN

Ánh sáng xanh lục lập lòe, một bé gái lớn chừng bàn tay xuất hiện trước mặt Chu Văn. Cô bé ngồi trên một chiếc lá chuối, lơ lửng giữa không trung, tựa như đang ngồi trên chiếc thuyền con dập dềnh giữa hồ đêm dưới ánh trăng.

- Thân thể của Phối sủng cấp Thần Thoại đều nhỏ thế này sao?

Chu Văn đưa tay về phía Ba Tiêu Tiên, cô bé và cả chiếc lá chuối cùng bay tới, khi đáp xuống tay Chu Văn thì đã biến thành một cây quạt ba tiêu nhỏ nhắn, tinh xảo.

Chiếc quạt chỉ lớn bằng bàn tay hắn, phiến lá trong suốt như ngọc phỉ thúy màu lục đế vương, tạo hình vô cùng tinh xảo đẹp mắt, chỉ có điều hơi nhỏ một chút.

- Nhỏ thế này thì dùng làm vũ khí sao được?

Chu Văn ngó nghiêng trái phải, cảm thấy dùng chiếc quạt nhỏ này làm vũ khí có chút không ổn, huống chi hắn cũng chẳng có bộ võ kỹ nào dùng quạt cả.

Nhưng rất nhanh, Chu Văn liền phát hiện cây quạt này khác với các Phối sủng thông thường. Các Phối sủng khác khi ở hình thái phối hợp đều không thể sử dụng kỹ năng thiên phú, thế nhưng Ba Tiêu Tiên lại là ngoại lệ, vẫn có thể dùng được.

Chu Văn khẽ phẩy chiếc quạt nhỏ về phía bao cát chuyên dùng để tập luyện. Lập tức, một luồng âm phong vô hình thổi qua, khiến bao cát khẽ lay động.

- Chỉ có vậy thôi sao?

Chu Văn hơi thất vọng. Cường độ này tuy không tệ, nhưng cũng chỉ dừng ở mức đó, dường như chẳng có mấy sát thương đáng kể.

Chu Văn duỗi tay giữ bao cát lại, nhưng khi ngón tay vừa chạm vào, hắn liền phát hiện bề mặt bao cát đã kết một lớp băng sương mỏng, một cảm giác lạnh buốt lập tức truyền đến.

- Thái Âm Phong mang sức mạnh băng hàn, nhưng với độ lạnh thế này, vẫn chưa đủ để giết chết đối thủ thì phải?

Chu Văn nghĩ tới đây, trong đầu đột nhiên lóe lên một ý:

- Bản chất của Thái Âm Phong là gió mang thuộc tính âm hàn, không biết có khắc chế cứng được lũ Hỏa Điểu trên Hỏa Thần Đài không nhỉ? Nếu khắc chế được chúng, biết đâu lại có cơ hội leo lên Hỏa Thần Đài thì sao?

Chu Văn cũng chỉ nghĩ vậy thôi chứ không thực sự ôm hy vọng quá lớn. Dù sao Ba Tiêu Tiên mới chỉ là cấp Phàm Thai, dù có tiềm năng tiến hóa lên cấp Thần Thoại, thì hiện tại vẫn kém xa một Phối sủng cấp Truyền Kỳ đỉnh cao.

Mà đám Hỏa Điểu kia, mỗi con đều có sức mạnh ngang cấp Truyền Kỳ.

Chu Văn thầm tính toán, nhưng vẫn mở điện thoại đăng nhập vào phó bản Cổ Hoàng Thành, quyết định thử một phen. Nếu bây giờ không lên được, vậy thì đợi bồi dưỡng nó lên cấp Truyền Kỳ rồi hẵng hay, lúc đó muốn leo lên chắc cũng không khó.

Phó bản Cổ Hoàng Thành này hắn đã càn quét không biết bao nhiêu lần, quen đường thuộc lối đi thẳng tới trước Hỏa Thần Đài. Cưỡi trên Ngân Dực Phi Kiến xuyên qua những bậc thang, hắn nhanh chóng thấy Hỏa Điểu từ trên bay xuống.

Thấy Hỏa Điểu bay xuống, nhân vật tí hon lập tức vung quạt ba tiêu, nhắm thẳng vào nó mà thi triển Thái Âm Phong.

Một luồng âm phong thổi về phía Hỏa Điểu. Chỉ thấy thân thể rực lửa của nó như bị dội nước, trong nháy mắt liền tắt ngấm, không để lại dù chỉ một dấu vết.

Chu Văn trợn mắt há mồm, chỉ muốn ôm chầm lấy cái điện thoại mà gào lên: "Bảo bối ơi! Thái Âm Phong lại có thể khắc chế Hỏa Điểu mạnh đến thế này, leo lên Hỏa Thần Đài có hy vọng rồi!"

Lại có hai con Hỏa Điểu nữa lần lượt bay xuống. Chu Văn điều khiển nhân vật tí hon phẩy quạt liên tiếp, vẫn sử dụng Thái Âm Phong.

Ai ngờ, Thái Âm Phong không hề xuất hiện, thay vào đó là thông báo của hệ thống: [Nguyên Khí không đủ, không thể thi triển Thái Âm Phong].

- Vãi cả chưởng, Nguyên Khí của Ba Tiêu Tiên chỉ đủ dùng Thái Âm Phong một lần thôi sao?

Chu Văn vội vàng điều khiển nhân vật tí hon rời khỏi Hỏa Thần Đài. Không có Thái Âm Phong, chỉ dựa vào năng lực của nhân vật tí hon thì chưa đủ sức xông lên.

Tìm một chỗ an toàn, Chu Văn bắt đầu nghiên cứu Ba Tiêu Tiên và kỹ năng Thái Âm Phong. Nguyên Khí của Ba Tiêu Tiên đã cạn sạch, không còn một giọt.

Nhân vật tí hon nhanh chóng càn quét đám Khô Cốt Binh gần đó, thu được Nguyên Khí kết tinh liền dùng để hồi phục cho Ba Tiêu Tiên. Chu Văn để Ba Tiêu Tiên tự sử dụng Thái Âm Phong, kết quả là 11 điểm Nguyên Khí trực tiếp về mo.

Chu Văn lại để Ba Tiêu Tiên biến về hình thái phối hợp, thử dùng Nguyên Khí của bản thân truyền vào, xem có thể sử dụng Thái Âm Phong được không.

Kết quả là có thể sử dụng, nhưng 11 điểm Nguyên Khí của hắn cũng bị rút cạn sạch, không còn sót lại chút nào.

- Tính cả Nguyên Khí của mình, trong thời gian ngắn chỉ có thể dùng được Thái Âm Phong hai lần. Dựa vào hai lần này, liệu có thể xông lên Hỏa Thần Đài được không?

Chu Văn nhíu mày suy tư.

- Thái Âm Phong là một kỹ năng Nguyên Khí diện rộng. Nếu có thể dụ đám Hỏa Điểu tập trung lại một chỗ, dùng một phát giải quyết sạch một lượng lớn cũng không phải là không thể. Nếu tính toán hợp lý, có lẽ chỉ cần hai lần Thái Âm Phong là đủ để xông lên Hỏa Thần Đài.

Chu Văn thầm tính toán.

Thấy có hy vọng, Chu Văn lập tức bắt đầu thử nghiệm. Mượn tốc độ và khả năng bay lượn của Ngân Dực Phi Kiến, kết hợp với Long Môn Phi Thiên Thuật của bản thân, nhân vật tí hon một đường xông lên Hỏa Thần Đài, chủ động lùa đám Hỏa Điểu tụ lại một chỗ.

Ba Tiêu Tiên mới chỉ là cấp Phàm Thai, phạm vi của Thái Âm Phong thực sự có hạn. Muốn tối đa hóa hiệu quả tiêu diệt Hỏa Điểu, chỉ có cách lùa chúng nó tụ lại một điểm.

Hơn 10 con Hỏa Điểu bị Chu Văn lùa lại, phạm vi đã được thu hẹp đến cực hạn. Chu Văn không chút do dự, điều khiển nhân vật tí hon cầm quạt ba tiêu, nhẹ nhàng phẩy một cái về phía chúng.

Hơn mười con Hỏa Điểu lập tức bị Thái Âm Phong thổi tắt ngấm, chỉ có hai con ở ngoài phạm vi may mắn thoát nạn.

Chu Văn thầm vui mừng, điều khiển nhân vật tí hon tiếp tục lao lên Hỏa Thần Đài.

Khi khoảng cách chỉ còn một nửa, số lượng Hỏa Điểu đột nhiên bùng nổ, kết thành một mảng lớn như đám mây lửa ập xuống.

Nhân vật tí hon lại một lần nữa thi triển Thái Âm Phong, phẩy quạt về phía đám mây lửa. Tức thì, mây lửa bị thổi thủng một lỗ lớn, không biết bao nhiêu Hỏa Điểu đã bị thổi cho hôi phi yên diệt.

Chớp lấy cơ hội này, Ngân Dực Phi Kiến điên cuồng đập cánh, xuyên qua lỗ hổng bay vút lên. Đám Hỏa Điểu phía sau lập tức cuộn lại, bám riết không tha.

Ngân Dực Phi Kiến không thể bay quá cao, khi nó đạt tới giới hạn độ cao của mình, nhân vật tí hon lập tức đứng dậy, thi triển Long Môn Phi Thiên Thuật đạp lên lưng nó, lấy đà nhảy vọt lên không trung, tựa như một con diều hâu lượn quanh Hỏa Thần Đài.

Lúc này, Chu Văn cuối cùng cũng nhìn thấy toàn bộ tấm bia đá. Trên bia đá khắc Cổ Hoàng Kinh, còn phía trước bia là một lò đá. Bên trong lò, ngọn lửa đang bập bùng, và đám Hỏa Điểu chính là bay ra từ đó.

Lúc này, từ trong lò lửa vẫn không ngừng có Hỏa Điểu phun ra. Chu Văn mặc kệ chúng, ánh mắt dán chặt vào bia đá, cố gắng ghi nhớ từng chữ.

Vừa nhớ được bảy tám chữ, đàn Hỏa Điểu đã ập tới, màn hình điện thoại nhanh chóng tối sầm.

- Một lần nhớ được bảy tám chữ, không biết đến bao giờ mới nhớ hết được Cổ Hoàng Kinh đây.

Chu Văn nhỏ máu hồi sinh, lại một lần nữa đăng nhập vào game.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!