Những lời này quá ngông cuồng, nhưng những người đang xem trận đấu chỉ cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
- Nói hay lắm, mắng sướng tai thật.
Hạ Lưu Xuyên không khỏi lên tiếng tán thưởng.
- Chẳng qua chỉ là một tên ngốc sống lâu mà thôi, ha ha, thú vị thật.
Trương Xuân Thu cười chảy cả nước mắt.
- Tự nhiên cảm thấy, nếu có một người bằng hữu như vậy cũng không tệ.
Độc Cô Ca, người nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên lên tiếng.
- Đáng tiếc, hắn nói hắn không kết giao bằng hữu nữa.
Trương Xuân Thu nói.
- Ta coi hắn là bằng hữu, còn việc hắn có muốn kết bạn với ta hay không thì liên quan gì?
Độc Cô Ca nói không chút biểu cảm.
- Câu này chuẩn.
Trương Xuân Thu nhận ra mình không thể nào phản bác lại Độc Cô Ca.
- Câu này chí lý, một người thú vị như vậy, ta cũng muốn mặt dày nhận làm bằng hữu đây.
Hạ Lưu Xuyên cười nói.
Mà Cửu Việt đã vô cùng phẫn nộ, lập tức tiến vào trạng thái Khủng Cụ hóa, muốn giết chết Chung Tử Nhã bằng được.
Lòng Chu Văn thấp thỏm không yên. Chung Tử Nhã bị thương rất nặng, những vết thương đó là thật chứ không phải giả. Nếu cứ tiếp tục chiến đấu, e là lành ít dữ nhiều.
Nhưng Chung Tử Nhã không hề có ý định từ bỏ, một lần nữa lao vào chiến đấu với Cửu Việt.
Chẳng qua lần này, mặc dù Cửu Việt vẫn chiếm thế thượng phong, nhưng hắn không thể hoàn toàn áp chế Chung Tử Nhã như trước nữa.
Năng lực chiến đấu của Chung Tử Nhã đang không ngừng tăng lên.
Không, không nên nói là năng lực chiến đấu hay sức mạnh tăng lên, mà là sự lý giải của hắn đối với sức mạnh và cảnh giới ngày càng sâu sắc, trưởng thành với một tốc độ không thể tin nổi.
- Không... không thể nào...
Cửu Việt gần như không thể tin trên đời lại có chuyện như vậy.
Trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, Chung Tử Nhã dường như đã hoàn toàn lý giải và hấp thu năng lực cũng như cảnh giới mà hắn thể hiện.
Những thủ đoạn đã dùng qua giờ đây đều vô dụng với Chung Tử Nhã. Cửu Việt buộc phải dùng năng lực mới hoặc sự lý giải quy tắc cao cấp hơn mới có thể tiếp tục áp chế đối phương.
Cùng là hệ Không Gian, cùng là cấp Khủng Cụ, Cửu Việt đều chiếm ưu thế, ngay cả sự lý giải và cảnh giới của hắn cũng vượt xa.
Hiện tại, ưu thế này đang bị san bằng với tốc độ chóng mặt, sắc mặt Cửu Việt hoàn toàn biến đổi.
Bây giờ Cửu Việt chỉ muốn nhanh chóng giết chết Chung Tử Nhã. Sinh vật Dị thứ nguyên kia dốc hết sức mình, phát huy sức mạnh thể chất của Cửu Việt đến cực hạn, cuối cùng cũng để lại một vết thương trên người Chung Tử Nhã.
Chẳng qua vết thương đó không chí mạng, mà tỷ lệ gây thương tích cho Chung Tử Nhã cũng ngày càng thấp.
Đồng tử của Chung Tử Nhã đã biến thành màu máu, vẻ tà ác và điên cuồng trong mắt hắn khiến Cửu Việt thoáng nét kinh hoàng.
- Ngươi không nên tới.
Chung Tử Nhã bị Cửu Việt bắt được, nhưng lúc này Cửu Việt không hề vui mừng vì đã thành công, ngược lại trong lòng dâng lên một cảm giác bất an.
Rắc!
Cổ của Chung Tử Nhã một lần nữa bị Cửu Việt bóp gãy, nhưng lần này thứ hắn bóp nát chỉ là một con rối.
Đồng tử Cửu Việt co rút lại, lần này hắn hoàn toàn không nhận ra đó là phân thân của Chung Tử Nhã.
Ý thức được tình hình không ổn, hắn định dùng sức mạnh hệ Không Gian để dịch chuyển tức thời, nhưng lại phát hiện Chung Tử Nhã đã xuất hiện sau lưng mình từ lúc nào, đôi môi nhuốm máu kề sát tai hắn thì thầm:
- Ta sẽ chặt đầu ngươi.
Bành!
Cửu Việt chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh khổng lồ truyền đến từ sau lưng, cơ thể không tự chủ được mà bay về phía trước.
Cửu Việt muốn kéo dãn khoảng cách, nhưng đột nhiên phát hiện cơ thể như bị khóa chặt, không cách nào dịch chuyển không gian được nữa, mà thân thể hắn cũng từ trạng thái Khủng Cụ hóa trở lại bình thường.
Cửu Việt cảm thấy có thứ gì đó trên lưng mình, nhưng hắn lại không nhìn thấy được. Đó là một chú văn màu máu quỷ dị, khắc sâu trên lưng hắn, tỏa ra khí tức kỳ lạ.
Cửu Việt không có thời gian để kiểm tra xem trên lưng mình rốt cuộc có thứ gì, bởi vì Chung Tử Nhã đã xuất hiện phía sau, hai tay nắm chặt Thái Cổ tiên kiếm, chém về phía cổ hắn với tốc độ kinh hoàng.
Oanh!
Một hư ảnh thoát ra khỏi cơ thể Cửu Việt. Mặc dù vẫn còn cơ hội liều mạng, nhưng sinh vật Dị thứ nguyên kia không muốn đem mạng sống của mình ra để đánh cược.
Giống như Chung Tử Nhã đã nói, thực lực chân chính của nó không chỉ có vậy. Với thực lực chân chính, nó có thể dễ dàng bóp chết Chung Tử Nhã, nên nó không muốn liều mạng.
Khi hư ảnh kia bay lên, nó quay đầu lại nhìn thoáng qua, và cái nhìn này khiến nó tức đến hộc máu.
Chỉ thấy Thái Cổ tiên kiếm trong tay Chung Tử Nhã đang kề trên cổ chính mình, lưỡi kiếm đã chạm vào da thịt, nhưng không hề chém xuống.
- Tên này… Khốn nạn…
Hư ảnh lập tức hiểu ra. Dưới tình huống đó mà có thể dừng kiếm không chém, chỉ có một khả năng duy nhất: nhát kiếm đó vốn dĩ không định chém xuống. Bằng không, với sức mạnh và tốc độ đó, không thể nào dừng lại được. Tất cả chỉ là để dọa nó mà thôi.
Trong tình huống như vậy, Chung Tử Nhã lại dám làm ra chuyện này. Nếu nó nhìn thấu đây chỉ là một chiêu giả, nó hoàn toàn có cơ hội thừa cơ giết chết Chung Tử Nhã.
Nhưng Chung Tử Nhã không chỉ làm, mà hư ảnh kia thật sự đã bị dọa sợ, không thể nhìn ra hư thực của nhát kiếm đó.
- Quả nhiên là tên ngốc.
Chung Tử Nhã liếc nhìn về hướng hư ảnh bay đi, lẩm bẩm một câu rồi tra kiếm vào vỏ.
Quang ảnh kia khẽ chao đảo trong không trung, sau đó lập tức lao vào hư không và biến mất không còn tăm tích.
- Ha ha, người này thú vị thật.
Hạ Lưu Xuyên cười không ngậm được mồm.
- Đây không phải là thú vị, mà là lấy mạng ra đùa giỡn. Nếu sinh vật Dị thứ nguyên kia nhìn ra nhát kiếm của hắn chỉ là chiêu giả, e rằng bây giờ hắn đã chết rồi.
Độc Cô Ca nghiêm mặt nói.
- Dưới tình huống đó mà còn dám chém ra nhát kiếm kia, người này không phải kẻ điên thì cũng là một tên ngốc.
Trương Xuân Thu nhìn Chung Tử Nhã trên sàn đấu với vẻ mặt kỳ quái.
- Hắn không giống kẻ điên.
Độc Cô Ca nói.
- Vậy nên hắn là một tên ngốc.
Hạ Lưu Xuyên nói.
- Ngốc sao? Rất tốt.
Trương Xuân Thu như đang suy nghĩ điều gì.
Trên sàn đấu, Cửu Việt lấy lại quyền kiểm soát cơ thể, ánh mắt phức tạp nhìn Chung Tử Nhã, không nói thêm lời nào, chỉ ôm quyền khẽ cúi chào một cái, sau đó nhận thua rồi rời khỏi sàn đấu.
- Nhã... Nhã... Nhã...
Lúc này, những người đang xem trận đấu, không ít người đã hô vang tên Nhã, thậm chí tạm thời quên mất sự thật rằng Nhã chỉ có một nửa dòng máu nhân loại.
Nhã đứng trên đấu trường, dù toàn thân nhuốm máu nhưng lại khiến người ta phải kiêng dè, rất nhiều Thủ Hộ Giả không dám lên khiêu chiến.
Vốn dĩ Thủ Hộ Giả cấp Khủng Cụ đã ít, người có được lĩnh ngộ cảnh giới như Nhã lại càng hiếm hơn. Trong số những Thủ Hộ Giả sẵn sàng xuất chiến, không ai dám chắc có thể đánh bại được hắn.
Đột nhiên, Nhã bị bắn ra khỏi Ma Phương đấu trường, đồng thời tên của anh ta trên bảng xếp hạng cũng biến mất.
Tất cả mọi người đầu tiên là sững sờ, sau đó đột nhiên hiểu ra chuyện gì đang xảy ra. Trong phút chốc, toàn bộ Liên bang và hải ngoại đều như ong vỡ tổ.