Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1096: CHƯƠNG 1092: ÁM VỰC MA QUỶ

Ầm ầm! Ầm ầm!

Bên trong Hắc Ám chi môn, truyền đến tiếng bước chân khủng bố, mỗi một bước đều như làm rung chuyển cả hư không.

Thấy bóng đen từ trong Hắc Ám chi môn bước ra, Chu Văn thu lại Tiêu Luyện kiếm, không công kích Chu Minh nữa, vì đã không còn kịp.

Thông qua Ma phương, mọi người cũng dần thấy rõ sinh vật đi ra từ bên trong. Đó là một con quái vật dường như được bao bọc bởi bóng tối, thân hình đầu trâu mình người ẩn hiện trong màn đêm.

Sừng trâu khổng lồ, cái đuôi tựa mũi tên, hai chân cong ngược. Nó từng bước rời khỏi Hắc Ám chi môn, giáng lâm xuống đấu trường, khiến toàn bộ nơi này bị một luồng khí tức hắc ám bao phủ.

Bóng tối này khác với sức mạnh Vĩnh Dạ của Dạ Đế, nó không che lấp hoàn toàn ánh sáng, người ta vẫn có thể lờ mờ thấy được bóng dáng con quái vật, nhưng chính điều đó lại càng khiến người ta cảm thấy kinh hãi hơn.

Trong một ngôi chùa cổ, một ông lão vừa vuốt ve một thanh kiếm, vừa nhìn vào màn hình Ma phương bên cạnh. Thấy quái vật đầu trâu kia xuất hiện, ông bất giác nhíu mày:

- Lợi dụng Hắc Ám chi môn của Sứ Giả Bóng Tối để triệu hồi một sinh vật cấp Khủng Cụ đỉnh cấp đến đấu trường, vượt qua sự áp chế của Địa Cầu, giúp Ám Vực ma quỷ có thể giáng lâm mà vẫn giữ nguyên thực lực. Lũ Dị thứ nguyên kia đúng là không từ thủ đoạn nào để ngăn cản nhân loại giành hạng nhất.

- Nhưng liệu Ám Vực ma quỷ có thể giúp bọn chúng toại nguyện không?

Ánh mắt Tỉnh Đạo Tiên hướng về Chu Văn trên đấu trường, trong mắt lóe lên vẻ khác thường, ông lẩm bẩm:

- Để ta xem, hiện tại ngươi đã đến trình độ nào?

- Vô sỉ quá! Quái vật cỡ này Chu Minh căn bản không thể triệu hồi được, chắc chắn là lũ Dị thứ nguyên kia giở trò!

Lý Huyền tức tối nói.

Vương Lộc ôm Nha Nhi, nói:

- Ma phương vốn là sân nhà của Dị thứ nguyên, muốn chiến thắng thì phải chuẩn bị sẵn tâm lý tác chiến trong nghịch cảnh.

Phong Thu Nhạn cũng nói:

- Bây giờ tôi không lo về con sinh vật cấp Khủng Cụ này, tôi chỉ sợ Huấn luyện viên sẽ giống như Nhã, bị bọn chúng lợi dụng luật của Ma phương đá văng ra ngoài, đến cơ hội chiến đấu cũng không có.

- Chuyện đó, mấy tên Dị thứ nguyên kia tuyệt đối làm được.

Lý Huyền hết sức tán đồng quan điểm của Phong Thu Nhạn.

Người khác có thể không nhận ra Chu Văn, nhưng bọn họ thì quá hiểu cậu. Chỉ cần nhìn con Phối sủng Ma Giáp Hổ Phách Tướng xuất hiện lần trước là họ đã nhận ra rồi, vì vậy lúc này ai nấy đều vô cùng lo lắng.

- Mọi người không cần lo, Chu Văn không dễ bị đá văng ra ngoài thế đâu.

Vi Qua híp mắt nói.

Hắn đến nhà họ Vương để chuyển lời của Chu Văn cho nhóm Lý Huyền, đúng lúc thấy Chu Văn ra sân nên đã ở lại xem trận đấu cùng mọi người.

- Lão Chu có rất nhiều năng lực quái dị, nhưng dù sao đây cũng là sân nhà của đối phương, luật chơi do chúng nó định… Khó nhằn đây…

Lý Huyền nghĩ lại mà thấy nhức cả trứng, rõ ràng là trận đại chiến tranh ngôi vị Địa Cầu chi vương, vậy mà luật lệ lại toàn nhằm vào sinh vật Trái Đất.

- Ám Vực ma quỷ, giết hắn!

Chu Minh hưng phấn chỉ vào Chu Văn.

Dù Ám Vực ma quỷ không phải do hắn triệu hồi, nhưng có sinh vật Dị thứ nguyên ngầm giúp đỡ, hắn tự nhiên có cơ hội lớn nhất để chạm tới ngôi vị Địa Cầu chi vương.

Chỉ cần mượn sức mạnh của Ám Vực ma quỷ để đánh bại gã quái nhân trước mặt, hắn sẽ đoạt được Thứ Nguyên Luân và trở thành Địa Cầu chi vương.

Ám Vực ma quỷ không thèm để ý đến hắn, trong bóng tối, chỉ có đôi mắt đỏ ngầu như hai chiếc đèn lồng đang nhìn chằm chằm vào Chu Văn.

Dù là do Chu Minh triệu hồi, nhưng nó không phải thú triệu hồi bình thường, mà là một sinh vật vô cùng nổi tiếng trong Ám Vực, một trong những tồn tại mạnh nhất cấp Khủng Cụ ở Dị thứ nguyên.

Nếu không phải do một vài nguyên nhân, Ám Vực ma quỷ đã sớm thăng lên cấp Thiên Tai.

Các đại lão Dị thứ nguyên ngấm ngầm sắp đặt lần này, sở dĩ tìm đến Ám Vực ma quỷ là để nó mượn sức mạnh của Hắc Ám chi môn mà giáng lâm bằng chân thân, với hy vọng giải quyết dứt điểm mọi chuyện.

Lần trước, để ép Nhã phải rời cuộc chơi, bọn họ đã phải trả một cái giá rất đắt mới khiến các đại lão từ mọi phe đồng ý sử dụng luật của Ma phương. Nếu làm lại lần nữa, chưa nói đến việc các đại lão biết tộc mình không có cơ hội giành hạng nhất sẽ hét giá trên trời ra sao, chỉ riêng việc mời họ đến thôi đã không còn dễ dàng.

- Loài người yếu đuối này rốt cuộc lại gây ra lắm phiền phức, đám người trước kia đã đủ rắc rối rồi, không ngờ đám nhân loại mới này còn phiền hơn.

Bóng ảnh thần bí cảm thấy hơi đau đầu.

Rõ ràng chỉ là những sinh vật yếu ớt không thể thăng lên cấp Thần Thoại, vậy mà lại có thể tận dụng mọi thủ đoạn để gây ra những chuyện khiến bọn chúng phải đau đầu.

- Trước khi ngươi chết, ngươi còn nguyện vọng gì không? Nếu không khó khăn lắm, Bản Tôn có thể cố gắng thỏa mãn ngươi?

Ám Vực ma quỷ nhìn Chu Văn, nói.

Nó dĩ nhiên không tốt bụng gì, đây chỉ là một trong những năng lực của nó. Nếu ý chí của đối thủ có chút dao động, sức mạnh của nó sẽ càng trở nên mạnh hơn.

Dù đối thủ chỉ là một sinh vật Trái Đất, nhưng Ám Vực ma quỷ không hề chủ quan, nó xem Chu Văn như một đối thủ ngang tầm. Nó chỉ muốn dùng cách chắc ăn nhất để xử lý đối thủ, hòng đổi lấy lợi ích mà mấy vị đại lão Dị thứ nguyên kia đã hứa hẹn.

Trong một trận chiến ngang cấp, thực lực dĩ nhiên là điều kiện cốt lõi, nhưng ngoài ra, ý chí mạnh hay yếu của sinh vật cũng có tác động cực kỳ quan trọng đến chiến lực.

- Ta thật sự có một nguyện vọng, cũng không khó lắm, hy vọng ngươi có thể thỏa mãn ta.

Chu Văn suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc nói.

Trong lòng Ám Vực ma quỷ hơi vui mừng, tưởng rằng ý chí của Chu Văn đã dao động, liền hỏi:

- Nói xem, ngươi có nguyện vọng gì?

Chu Văn đánh giá Ám Vực ma quỷ, nghiêm trang nói:

- Có thể cho ta nhìn chân thân của ngươi được không?

Ám Vực ma quỷ hơi ngẩn ra, không ngờ Chu Văn lại đưa ra yêu cầu như vậy, lập tức biết ý chí của cậu không hề dao động, có lẽ đang cố ý trì hoãn thời gian.

Ngay lập tức, Ám Vực ma quỷ không lãng phí thời gian nữa. Bóng tối trên người nó bùng lên như thủy triều, lan ra khắp đấu trường rồi nhanh chóng bao phủ toàn bộ Ma phương, khiến khán giả không còn nhìn thấy gì nữa.

Tuy nhiên, luồng khí tức hắc ám đó không gây thương tích, nhưng sắc máu trong đôi mắt của Ám Vực ma quỷ lại càng lúc càng đậm. Chỉ là do có bóng tối che phủ nên người khác không thể phát hiện ra.

- Tới đây, để ta đưa linh hồn ngươi vào Vực Sâu Hắc Ám, hãy tận hưởng sự sa đọa đi!

Ám Vực ma quỷ mang theo làn sóng hắc ám tiến lại gần Chu Văn, đồng thời ánh máu trong mắt nó càng lúc càng rực, dường như ẩn chứa một loại sức mạnh câu hồn đoạt phách nào đó.

Vận Mệnh Chi Luân của Chu Văn vẫn luôn vận hành, mọi hành động của Ám Vực ma quỷ đều không thoát khỏi mắt cậu. Khoảnh khắc nhìn thấy đôi mắt kia, Chu Văn cảm thấy mình bị nó cuốn hút, linh hồn như sắp bị hút vào trong.

May mắn là ý chí và tinh thần lực của cậu mạnh hơn người thường rất nhiều nên đã tạm thời ổn định lại tâm thần. Cậu giả vờ như bị nó cuốn hút, trông như một kẻ ngây dại, từng bước tiến về phía Ám Vực ma quỷ.

❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Cộng đồng dịch giả

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!