- Á!
Lý Huyền hét thảm một tiếng, ôm nửa bên mặt sưng vù, ngón tay run rẩy chỉ vào Phong Thu Nhạn:
- Cô dùng sức mạnh như vậy làm gì?
- Không dùng sức thì làm sao xác định có phải đang mơ hay không?
Phong Thu Nhạn lẩm bẩm:
- Nhìn cậu đau đớn như vậy, chắc chắn là không phải đang nằm mơ rồi.
- Thế thì cũng cần gì phải mạnh tay thế chứ? Muốn đánh chết tôi à? Nếu không phải xương cốt tôi cứng, chắc bị cô tát cho vỡ nát rồi.
Lý Huyền vẫn không chịu bỏ qua.
- Sức mạnh lớn như vậy, người khác thì chết chắc, còn cậu thì không.
Phong Thu Nhạn bình tĩnh đáp.
Lý Huyền há to miệng, phát hiện mình không thể cãi lại được, đành nuốt ngược lời vào bụng.
Có điều bây giờ Lý Huyền đã có thể xác định, đây không phải là mơ. Ám Vực Ma Quỷ vẫn quỳ một gối ở đó, cúi đầu thật thấp trước Chu Văn.
Vì Chu Minh và Hắc Ám Sứ Giả đã chết nên khế ước bảo hộ của Hắc Ám Sứ Giả cũng tan vỡ. Mất đi sự che chở này, Ám Vực Ma Quỷ lập tức bị quy tắc của Trái Đất bài trừ, hắc ám khí trên người nhanh chóng tan biến.
Ám Vực Ma Quỷ vừa chống lại lực lượng quy tắc kinh khủng, vừa cung kính hướng về phía Chu Văn lạy ba lạy, không nói một lời mà quay người rời đi, nhận thua rồi rời khỏi đấu trường, quay về Dị Thứ Nguyên.
Mặc dù Ám Vực Ma Quỷ không nói một lời nào, nhưng ai cũng nhìn ra, hắn rõ ràng là đang bái Chu Văn như một vị thần.
Trước đó Sát Ma chỉ quỳ một gối, bây giờ sinh vật Dị Thứ Nguyên là Ám Vực Ma Quỷ lại phủ phục hoàn toàn, quả thực khiến người ta không thể tin nổi.
- Rốt cuộc là chuyện gì thế này? Gã này không phải là sinh vật Dị Thứ Nguyên giả mạo đấy chứ?
- Hắn không thể nào là con người được?
- Tôi thấy không giống chút nào…
Mọi người bắt đầu hoài nghi liệu "Người" có thật sự là con người hay không, nhưng chỉ có con người mới có thể sử dụng Thú sủng, điều này chứng minh Người chính là con người, hoặc ít nhất cũng là bán nhân loại.
Nhưng một con người, tại sao lại có được vinh quang khiến Ám Vực Ma Quỷ phải quỳ lạy? Đó là một tồn tại có thể liếc mắt miểu sát Thủ Hộ Giả, vậy mà trước mặt Chu Văn lại chẳng khác gì một tên nô bộc. Điều này khiến người ta khó mà tin nổi hắn thật sự là con người.
Cũng vì vậy, rất nhiều Thủ Hộ Giả đang muốn lên sân khiêu chiến lúc này đều do dự.
Ám Vực Ma Quỷ rõ ràng là cấp Khủng Cụ, hơn nữa còn được một ông lớn từ Dị Thứ Nguyên chống lưng, thực lực vô cùng khủng bố. Một tồn tại như vậy mà lại khúm núm trước mặt gã tự xưng là Người, bọn họ không dám vọng động.
Đừng nói là các Khế Ước Giả loài người, ngay cả bản thân các Thủ Hộ Giả cũng sợ hãi. Mặc dù sau lưng có các ông lớn Dị Thứ Nguyên thúc giục, nhưng nhất thời không có Thủ Hộ Giả nào dám ra sân.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, nếu trong vòng một giờ không có ai khiêu chiến, Người sẽ giành được vị trí thứ nhất.
Sau vài phút im lặng, cuối cùng cũng có người phát động khiêu chiến, người đó là Động Thế.
Động Thế là một Thủ Hộ Giả sở hữu sức mạnh thời gian. Vừa vào đấu trường, hắn liền lập tức Khủng Cụ hóa, biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.
Người khác không nhìn thấy, nhưng Chu Văn lại thấy rất rõ, trạng thái Khủng Cụ hóa không thể thoát khỏi mắt hắn. Thế nhưng sau khi Khủng Cụ hóa, thân thể Động Thế được sức mạnh thời gian gia trì, dưới sự gia tốc của thời gian, thân pháp của hắn nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Chu Văn không do dự, trực tiếp triệu hồi Ba Tiêu Tiên. Ba Tiêu Tiên xuất hiện trước mặt Chu Văn, trông như một nàng tiên đang ngồi trên Ba Tiêu Phiến.
Vẻ ngoài xinh đẹp thoát tục của nàng lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
Ba Tiêu Tiên chu môi đỏ, thổi ra một hơi. Một luồng gió mát lập tức nổi lên, quét khắp đấu trường.
Động Thế triệu hồi một thanh dao găm ba cạnh do Thú sủng hóa thành, mang theo một tia hàn quang lao thẳng vào luồng gió mát, định xuyên qua nó.
Tia hàn quang đâm xuyên qua luồng gió, nhưng chỉ tiến thêm được nửa thước, thân thể Động Thế đã bị gió mát thổi bay ra ngoài. Giữa không trung, hắn bị đánh bật khỏi trạng thái Khủng Cụ hóa, bay xa tít tắp, biến mất khỏi màn hình.
- Cái kia… Đó là Thú sủng sao?
- Trời ơi, Thú sủng kia kinh khủng quá đi, một hơi thổi bay cả Động Thế cấp Khủng Cụ! Khó trách Sát Ma và Ám Vực Ma Quỷ đều sợ hắn như vậy, có Thú sủng mạnh thế này thì đúng là vô địch rồi.
- Có ảo quá không vậy? Động Thế cấp Khủng Cụ mà bị thổi bay mất dạng luôn.
- Mạnh thì sao chứ, nhan sắc là chân lý! Chỉ cần nhìn Thú sủng kia xinh đẹp như vậy là biết chắc chắn mạnh vô địch rồi. Nếu nàng hôn mình một cái, chắc mình hạnh phúc chết mất.
- Một Thú sủng hình người vừa xinh đẹp vừa mạnh kinh khủng, không biết Người có diễm phúc thế nào mà thu phục được một Thú sủng bá đạo như vậy?
Mọi người đều hết lời ca ngợi sức mạnh và vẻ đẹp của Ba Tiêu Tiên, cho rằng lý do Sát Ma và Ám Vực Ma Quỷ kính sợ Người là vì sự tồn tại của nàng.
Cũng không thể trách họ nghĩ vậy, chiến lực mà Ba Tiêu Tiên thể hiện quá kinh người. Một ngụm thanh phong thổi bay cường giả cấp Khủng Cụ mất dạng, trông quá mức bá đạo.
Có điều bọn họ không biết, Ba Tiêu Tiên thực ra chỉ biết vài chiêu, ngoài thổi gió ra thì những thứ khác nàng đều không biết.
Chu Văn nhìn Động Thế bị Thái Âm Phong thổi đi, thân thể sắp đông thành băng giữa không trung, cảm thấy lần này hắn lành ít dữ nhiều.
Nhưng một giây sau, một bóng người lóe lên, Động Thế lại quỷ dị xuất hiện trên đấu trường, ngay tại vị trí ban đầu, như thể chưa từng di chuyển.
Chu Văn hơi kinh ngạc nhìn Động Thế, hỏi:
- Đảo ngược thời gian?
- Ta không có sức mạnh đủ để đảo ngược thời gian, đừng nói là đảo ngược, ngay cả ngưng đọng thời gian ta cũng không làm được, nếu không thì Nhã và ngươi đã sớm chết rồi.
Động Thế lạnh nhạt đáp:
- Đây chẳng qua chỉ là đánh dấu thời gian thôi. Ta đánh dấu một điểm thời gian để cơ thể có thể quay trở lại thời điểm đó, và nó chỉ có tác dụng trong vòng ba giây.
- Lúc ngươi chiến đấu với Nhã, hẳn là chưa dùng chiêu này?
Chu Văn hỏi.
- Năng lực này chỉ dùng được một lần, dùng rồi mà vẫn thua thì cũng vô ích.
Động Thế nói.
- Nói như vậy, ngươi cho rằng mình không thắng được Nhã, nhưng lại có thể thắng ta?
Chu Văn hỏi.
- Cơ hội rất nhỏ.
Động Thế nói xong, lại một lần nữa Khủng Cụ hóa, lao về phía Chu Văn.
Ba Tiêu Tiên lại thổi ra Thái Âm Phong, nhưng tốc độ của Thái Âm Phong không thể đuổi kịp Động Thế đang được gia tốc thời gian. Động Thế vòng qua Thái Âm Phong từ phía trên, tiếp tục lao tới Chu Văn.
Ba Tiêu Tiên là một Thú sủng hệ Phong siêu cấp, xét về tốc độ nàng không hề thua kém Động Thế. Dù Động Thế dùng gia tốc thời gian, Ba Tiêu Tiên vẫn đưa tay vẫy một cái, Ba Tiêu Phiến dưới thân biến thành một cây quạt trong tay nàng. Nàng vung quạt về phía Động Thế, thân hình cũng theo đó tiến vào trạng thái Khủng Cụ hóa, phảng phất biến thành một ngọn gió vô hình.
Đây là một trận chiến tốc độ. Ba Tiêu Tiên và Động Thế đều nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi, người bình thường căn bản không thể thấy được bóng dáng của họ, chỉ thấy trên đấu trường không ngừng có những luồng gió lưu động.
Sau khi dẫn dụ được Ba Tiêu Tiên đi, Động Thế đột nhiên triệu hồi bốn con Thú sủng cấp Thần Thoại lao về phía Chu Văn.