Chu Văn nhìn những Thủ Hộ giả kia, trong lòng bình tĩnh đến lạ thường.
Trong Top 10, ngoài Chu Văn ra thì có tổng cộng chín Thủ Hộ giả, nhưng Huyết Vu không nằm trong số đó.
Những Thủ Hộ giả như Dạ Đế, Động Thế, Cửu Việt và Đại Thiên Ma, Chu Văn đã từng thấy qua. Bọn họ đều là những Thủ Hộ giả tương đối mạnh, nhưng vẫn chưa lọt vào Top 10.
Chu Văn quen biết hai Thủ Hộ giả là Sát Ma và Táng Tiên, nhưng trong số tám Thủ Hộ giả trên đấu trường lại không thấy bóng dáng của họ.
- Lạ thật, cho dù Sát Ma và Táng Tiên đều bị cuốn vào vòng xoáy nào đó không thể ra trận, thì số Thủ Hộ giả tham chiến cũng chỉ có bảy tên thôi chứ, tại sao lại có tới tám tên?
Chu Văn không có thời gian để nghĩ xem kẻ còn lại rốt cuộc là ai, vì tám vị Thủ Hộ giả kia đã đồng loạt vây công.
Bản thân Chu Văn cũng là cấp Thần Thoại, nhưng lại không thể sử dụng Phối sủng. Việc có thể áp chế Huyết Vu hoàn toàn là nhờ vào cây gậy gỗ trắng này.
Lúc này, tám Thủ Hộ giả cùng lúc vây công khiến Chu Văn cảm thấy áp lực cực lớn. Tám loại thuộc tính, sức mạnh và kỹ năng khác nhau ập đến, cho dù Chu Văn có tám loại Mệnh cách và Mệnh hồn khác nhau cũng khó lòng chống đỡ.
Những Thủ Hộ giả có thể lọt vào Top 10 tự nhiên đều có bản lĩnh đặc biệt, không một ai là kẻ yếu. Nếu là bình thường, Chu Văn dùng đủ loại Phối sủng thì việc đối phó với họ cũng không khó.
Nhưng hiện tại, Phối sủng của hắn đã bị cấm, bản thân lại bị Huyết Vu cầm chân, căn bản không còn thừa sức để đối phó với những kẻ khác.
- Xem ra chỉ còn một cách duy nhất.
Chu Văn nhìn Huyết Vu, biết rằng cơ hội duy nhất của mình chính là giải quyết Huyết Vu. Chỉ cần làm được điều đó, hắn có thể sử dụng lại Phối sủng, và tám Thủ Hộ giả cấp Thần Thoại kia đối với hắn mà nói sẽ không đáng kể chút nào.
Nhưng dưới sự vây công của tám Thủ Hộ giả, việc giết chết Huyết Vu cấp Khủng Cụ khó khăn đến mức nào là điều không cần phải nói.
- Đáng tiếc là trên Ma Phương không thể sử dụng sinh vật nào khác ngoài Thủ Hộ giả và Phối sủng, nếu không chỉ cần triệu hồi Thỏ Ngọc và Băng Nữ, muốn giết Huyết Vu thì có gì khó?
Chu Văn thầm nghĩ.
Những người đang xem trận đấu đương nhiên nhìn ra được tình thế hiểm nghèo của Chu Văn.
Kiếm pháp và thân pháp của anh ta quả thực kinh diễm tuyệt luân, dù bị Huyết Vu và tám Thủ Hộ giả vây công vẫn giữ được thế bất bại.
Nhưng ai cũng nhìn ra, "Người" không thể cầm cự mãi được. Áp lực mà Huyết Vu tạo ra quá lớn, khiến anh không còn đủ sức để chém giết các Thủ Hộ giả khác.
- Kiếm pháp và thân pháp quá cường đại, chắc chắn không phải nhân loại thuần túy.
- Cho dù anh ta là bán nhân loại, miễn là trong người còn chảy dòng máu nhân loại, chỉ cần anh ta tự xem mình là con người, thì anh ta chính là con người.
- Không sai, anh ta vốn là nhân loại, Nhã cũng vậy, dung hợp Thủ Hộ giả thì đã sao? Chỉ cần họ nghĩ mình là người, thì họ chính là nhân loại.
- Việc lấy cái tên "Người" đã đủ chứng minh quyết tâm của anh ấy.
Việc Chu Văn một mình địch chín mà vẫn giữ thế bất bại, cùng với kiếm pháp và thân pháp xuất quỷ nhập thần đã khiến người xem chấn động. Sự tán đồng dành cho anh ngày càng mãnh liệt, thậm chí họ bắt đầu không còn để tâm đến việc anh có phải là nhân loại thuần túy hay không nữa.
Nhưng mọi người đều biết, kiếm pháp và thân pháp của Chu Văn có mạnh đến đâu, cũng chỉ đến đây mà thôi, tiếp tục kéo dài chỉ có nước bại trận.
Lúc này, Chu Văn biểu hiện càng mạnh mẽ, càng khiến người ta cảm thấy tiếc nuối.
- Nhã đã như vậy, "Người" cũng thế, chẳng lẽ nhân loại chúng ta cứ phải chịu sự đùa bỡn trong tay Dị thứ nguyên hay sao?
Trong lòng mọi người dâng lên một cảm giác bi phẫn, chỉ hận không thể xông lên đấu trường, cùng Chu Văn kề vai chiến đấu.
Nhưng họ lại chẳng thể làm được gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn Chu Văn bị vây công, lửa giận trong lòng không có chỗ phát tiết.
Đây không chỉ là sự đồng cảm với Chu Văn, mà còn là sự căm hận vì chính bản thân mình bất lực, là sự không cam lòng trước một vận mệnh bị kẻ khác thao túng.
- Tại sao nhân loại không thể trở thành Vua của Địa Cầu? Chúng ta mới là chủ nhân thực sự của hành tinh này!
Cảm giác phẫn nộ và sỉ nhục đan xen trong lòng mỗi người, trong phút chốc, tất cả khán giả đều im lặng, không ai nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn Chu Văn bị đám Thủ Hộ giả vây công, chờ đợi một kết quả mà không ai mong muốn sẽ đến.
Thấy tình cảnh của "Người" ngày càng gian nan, số người im lặng càng nhiều, phần lớn những người đang theo dõi trước màn hình Ma Phương đều yên tĩnh đến đáng sợ.
Ngay cả các bình luận viên đang phân tích trực tiếp trận đấu cũng dần im lặng, gần như không còn tâm trạng nào để bình luận về thế trận nữa.
Bởi vì dù họ không nói, người xem cũng có thể nhìn ra, tình cảnh của "Người" vô cùng nguy cấp, thất bại chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi.
- Cảm giác yên tĩnh này không tệ, sinh vật cấp thấp thì mãi mãi chỉ là sinh vật cấp thấp mà thôi.
Người phụ nữ bên cạnh Đế Thiên khẽ cười, nói.
Đế Thiên lạnh lùng đáp:
- Xem sự im lặng này sẽ kéo dài được bao lâu.
Thế cục ngày càng bất lợi cho Chu Văn, hắn đã vận dụng thân pháp và kiếm pháp đến cực hạn nhưng vẫn không thể chiếm được ưu thế.
Trong lòng Chu Văn đã có quyết định. Hắn nắm chặt cây gậy gỗ trắng trong tay, đồng thời vận chuyển Mệnh hồn Sát Lục Giả.
Đây là Mệnh hồn duy nhất mà hắn có thể sử dụng mà không cần khắc ấn, cũng chính là sức mạnh cốt lõi giúp hắn thi triển Trảm Tiên.
Có điều, từ khi tấn thăng lên cấp Thần Thoại, Chu Văn vẫn chưa từng sử dụng lại chiêu Trảm Tiên này. Hắn chỉ biết rằng khi Mệnh hồn trưởng thành và các chỉ số thuộc tính tăng lên, uy lực của Trảm Tiên chắc chắn sẽ mạnh hơn xưa rất nhiều.
Thế nhưng, Chu Văn cũng không thể chắc chắn, Trảm Tiên rốt cuộc mạnh đến mức nào, liệu có thể chém giết Huyết Vu giữa vòng vây của đám Thủ Hộ giả này hay không.
Chẳng qua đến nước này, hắn chỉ có thể dốc hết sức, nếu không thành công, chỉ còn cách nhận thua rời khỏi đấu trường.
Sức mạnh của Sát Ma dung hợp làm một với Chu Văn. Ngay lập tức, hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh kỳ lạ rót vào cơ thể, khiến toàn thân hắn có cảm giác như sắp vũ hóa phi thăng.
Cảm giác này khác hẳn với những lần sử dụng Sát Lục Giả trước đây. Khi đó, Sát Ma giống như một lớp áo khoác ngoài, bao bọc và thúc đẩy cơ thể hắn bộc phát sức mạnh.
Dù nó mang lại cho Chu Văn sức mạnh cường đại, nhưng suy cho cùng vẫn có một chút cảm giác ngăn cách.
Nhưng bây giờ, Mệnh hồn Sát Lục Giả đã hoàn mỹ dung hợp làm một với cơ thể hắn, không còn chút rào cản nào. Điều này khiến Chu Văn cảm nhận sâu sắc sức mạnh của Sát Lục Giả.
Không, phải nói rằng sức mạnh đó vốn dĩ là một phần của Chu Văn, không khác gì sức mạnh của chính hắn. Dù chưa từng sử dụng Sát Ma kể từ khi lên cấp Thần Thoại, nhưng ngay khoảnh khắc luồng sức mạnh đó tiến vào cơ thể, nó đã hòa làm một với sức mạnh của Chu Văn.
Cây gậy gỗ trắng trong tay Chu Văn vẫn chỉ là một cây gậy, không hề có mũi nhọn, nhưng đột nhiên lại khiến người ta có cảm giác nó có thể đâm thủng tất cả mọi thứ.
Trong lòng Huyết Vu và tám Thủ Hộ giả còn lại bỗng dấy lên một nỗi sợ hãi vô cớ.
Nhưng không đợi chúng kịp phản ứng, cây gậy gỗ trắng trong tay Chu Văn đã được vung ra.
Chiêu này của Chu Văn trông không hề nhanh. Đừng nói là những cường giả cấp Khủng Cụ như Huyết Vu hay các Thủ Hộ giả cấp Thần Thoại, ngay cả người bình thường cũng có thể nhìn thấy rõ ràng quỹ đạo của nó.