— Tên Sát Ma kia đi đâu rồi?
Chu Văn lùi lại một bên dò xét, nhưng không hề phát hiện ra Sát Ma.
Sát Ma cũng đã leo lên Đấu trường Lập phương, sau khi thua cuộc thì hắn phải xuất hiện ở đây mới đúng.
Trước đó, trong trận quần chiến của mười Thủ Hộ Giả đứng đầu, hắn cũng không thấy Sát Ma tham gia, bây giờ lại bặt vô âm tín, Chu Văn thầm nghĩ, lẽ nào Sát Ma đã gặp chuyện không may?
Trước đó Sát Ma đã tuyên thệ trung thành với hắn trước mặt mọi người, Dị Thứ Nguyên chắc chắn không thể để hắn ra sân, nghĩ cách giết chết hắn cũng không phải là chuyện không thể xảy ra.
Có điều hiện tại Chu Văn không có thời gian đi tìm Sát Ma, Đế Thính đã lê lết thân thể bị thương nặng lao tới. Nó cưỡng ép phá vỡ sáu chiếc vòng tai để tiến vào cấp Thiên Tai, xem ra di chứng để lại vô cùng lớn, không chỉ cắt đứt liên lạc với Chu Văn mà ngay cả tâm trạng của nó dường như cũng không ổn định, tràn ngập sự bạo ngược và ác ý.
Tuy nhiên, thương thế của nó lúc này quá nặng, cho dù có thực lực cấp Thiên Tai thì cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Chu Văn triệu hồi Ba Tiêu Tiên, nàng thổi một ngụm Thái Âm Phong, làm Đế Thính bị thổi bay ra ngoài.
Chu Văn vội vàng triệu hồi Ba Tiêu Tiên trở về, để tránh nàng lỡ tay giết chết Đế Thính thật thì gay go.
Đế Thính bị hắn cưỡng ép gỡ bỏ sáu chiếc vòng tai, nếu không cũng chẳng đến nông nỗi này. Nếu không có Đế Thính, hắn cũng không thể cầm chân Đế Thiên lâu như vậy, càng không thể đợi đến lúc sử dụng Lục Tiên Kiếm.
Ý thức của Đế Thính dường như đã mất kiểm soát, nó đứng dậy, lê lết thân thể bị thương nặng rồi lại xông tới.
Ba Tiêu Tiên cảm nhận được ý niệm của Chu Văn, chỉ thổi ra một bức tường gió để Đế Thính không xông qua được, cũng không làm nó bị thương thêm nữa.
— Làm thế nào mới khiến Đế Thính trở lại trạng thái bị sáu chiếc vòng phong ấn đây?
Chu Văn thử ra lệnh cho Đế Thính, nhưng không có hiệu quả gì.
Trên thực tế, bản thân Chu Văn cũng bị thương rất nặng. Mặc dù có Sát Ma và Vương Chi Thán Tức hỗ trợ, cộng thêm Ma Anh trợ giúp, nhưng cơ thể hắn vẫn bị thương nặng, gần như sụp đổ, khô héo chỉ còn lại da bọc xương, hoàn toàn không còn vẻ đẹp trai như trước.
Vết thương bên ngoài vẫn còn ổn, sau này có thể từ từ hồi phục, nhưng Mệnh Hồn Sát Lục Giả gần như bị hút cạn, Vận Mệnh Chi Luân cũng suýt sụp đổ. Mặc dù không biết Vương Chi Thán Tức thế nào, nhưng đã tiêu hao một lượng sức mạnh khổng lồ như vậy, chắc chắn cũng không hề nhẹ nhõm.
Cơ thể Chu Văn bây giờ như một con thuyền thủng trăm ngàn lỗ, đã cạn kiệt nhiên liệu, muốn một lần nữa ra khơi tuyệt đối không phải chuyện dễ.
Hắn thử vận chuyển Nguyên Khí Quyết, nhưng vì Nguyên khí đã khô kiệt, ngay cả Mê Tiên Kinh cũng không thể vận chuyển bình thường, chứ đừng nói đến việc khắc họa Nguyên Khí Quyết lên Vận Mệnh Chi Luân. Điều này khiến kế hoạch dùng Hỗn Độn Đản để chữa trị bản thân của Chu Văn thất bại.
Ở phía bên kia, Đế Thính vẫn đang cố gắng xông qua bức tường gió, nhưng nó bị thương quá nặng, đã bất lực trong việc phá vỡ bức tường gió, chỉ có thể gào thét và va chạm ở đó.
Cứ tiếp tục như vậy, e rằng Đế Thính sẽ không trụ được bao lâu nữa.
Đột nhiên, một bóng người từ bên trong Lập phương đi ra, khiến Chu Văn giật nảy cả mình.
Từ nơi này tiến vào Lập phương chỉ có hắn và Sát Ma, mà Sát Ma đã sớm ra ngoài. Bây giờ lại có người từ bên trong Lập phương đi ra, mười phần thì có đến tám chín phần là một tồn tại đến từ Dị Thứ Nguyên.
Nếu một cường giả như Đế Thiên xuất hiện, Chu Văn căn bản không có sức chống cự, chẳng khác nào cá nằm trên thớt.
Cho dù có Lục Tiên Kiếm trong tay, nhưng Chu Văn cũng không còn năng lực để sử dụng nó.
Thấy người từ Lập phương đi ra, Chu Văn không khỏi hơi ngẩn người.
Lúc chiến đấu với Huyết Vu trước đó, có tám Thủ Hộ Giả ra sân, nhưng ngoài Sát Ma và Táng Tiên, trong mười vị trí đầu chỉ có bảy Thủ Hộ Giả mới đúng, không biết vì sao lại xuất hiện thêm một tên khác.
Sau đó, khi Chu Văn sử dụng chiêu Trảm Tiên, hắn chỉ chém giết bảy Thủ Hộ Giả, một tên trong số đó đã biến mất giữa không trung.
Lúc đó Chu Văn có chút nghi ngờ, nhưng không có thời gian suy nghĩ kỹ. Bây giờ thấy người kia lại xuất hiện một cách quỷ dị, hắn lập tức đoán ra được điều gì đó.
Hắn có thể từ nơi này đi ra, rõ ràng là đã thông qua Lập phương này để tiến vào đấu trường, như vậy lý do Sát Ma mất tích cũng có thể suy đoán được.
Chắc chắn tên Thủ Hộ Giả này đã ra tay diệt trừ Sát Ma, thay thế vị trí của hắn, sau đó từ đây tiến vào đấu trường.
Nhưng Chu Văn vẫn không hiểu, nếu hắn có năng lực diệt trừ Sát Ma, chứng tỏ hắn ít nhất cũng có thực lực cấp Khủng Cụ, tại sao trong trận chiến trước đó, hắn lại không bộc phát sức mạnh để chiến đấu với Chu Văn?
Thủ Hộ Giả kia từng bước đi tới, đồng thời khí tức kinh khủng trên người dâng lên, mức độ mạnh mẽ của khí tức này không hề thua kém Sát Ma.
Một giây sau, Thủ Hộ Giả kia lập tức động thủ, nhưng mục tiêu của hắn không phải Chu Văn, mà là vung tay lên, thu Đế Thính vào lòng bàn tay.
Thân hình to lớn của Đế Thính tự động thu nhỏ lại khi đến gần bàn tay hắn, rất nhanh đã biến thành kích thước chỉ bằng bàn tay, đồng thời sáu chiếc vòng lại xuất hiện trên sáu lỗ tai, phong ấn Đế Thính lại.
Trong lòng Chu Văn run lên, loại thủ đoạn này tuyệt đối không phải cường giả cấp Khủng Cụ bình thường có thể làm được. Rốt cuộc lai lịch của Thủ Hộ Giả này là gì?
Thủ Hộ Giả kia một tay nắm lấy Đế Thính, tay còn lại dựng thẳng làm đao, chém về phía Chu Văn.
Ba Tiêu Tiên không đợi Chu Văn phân phó, lập tức chắn trước mặt hắn, cong đôi môi đỏ mọng, thổi ra một ngụm Vô Lượng Phong. Dưới sự gia trì của Tam Giới Đệ Nhất Phong, Vô Lượng Phong gần như có thể thổi bay toàn bộ tiểu trấn này.
Nhưng Thủ Hộ Giả kia ngay cả góc áo cũng không động, tay đao sắc bén như gió lốc cắt vỡ Vô Lượng Phong, vòng qua Ba Tiêu Tiên, trong chớp mắt đã đến trước mặt Chu Văn. Chu Văn không có cơ hội triệu hồi Thú phối sủng, tay đao đã kề sát cổ hắn.
Trong lòng Chu Văn âm thầm kêu khổ, cơ thể hắn bị thương quá nặng, muốn né cũng khó, chỉ có thể nhắm mắt chờ chết.
— Không ngờ Chu Văn ta lại phải chết ở đây.
Chu Văn nhắm mắt chờ chết, nhưng lại chậm chạp không thấy nhát đao kia chém xuống.
Cảm thấy có gì đó không đúng, hắn vừa mở mắt ra thì phát hiện Thủ Hộ Giả đang cười tủm tỉm đứng trước mặt mình. Tay đao kia không hề chém xuống, mà hình dạng của hắn cũng không còn là Thủ Hộ Giả nữa, mà là một nam tử nho nhã mặc bạch y, trên đầu mọc sừng rồng bằng thủy tinh.
— Lão sư…
Chu Văn vừa mừng vừa sợ, trong nháy mắt có cảm giác như từ Địa Ngục trở về Thiên đường.
— Làm không tệ.
Vương Minh Uyên mỉm cười nhìn Chu Văn, đưa tay đặt lên đỉnh đầu hắn. Một luồng sức mạnh kỳ lạ tràn vào cơ thể Chu Văn, lập tức khiến hắn có cảm giác như đang ngâm mình trong suối nước nóng, vết thương trên người nhanh chóng khép lại.
— Lão sư, ngài quá khen rồi.
Chu Văn hơi đỏ mặt.
Ai ngờ Vương Minh Uyên lại dùng đầu ngón tay gõ lên đỉnh đầu hắn, nói:
— Ngươi còn tưởng ta thật sự khen ngươi sao? Bây giờ ngươi gặp phiền phức lớn rồi đấy. Không phải ta đã nói với ngươi là không cần đến sao? Tại sao ngươi lại tham gia trận chiến Lập phương, mà còn cố tình chiếm vị trí thứ nhất? Ngươi thật sự cho rằng Dị Thứ Nguyên sẽ đưa Thứ Nguyên Luân cho ngươi à? Hay nói cách khác, ngươi cho rằng bọn chúng sẽ từ bỏ ý định?
Chu Văn bất đắc dĩ nói:
— Con cũng biết bọn chúng sẽ không cho con Thứ Nguyên Luân, nhưng con không thể trơ mắt nhìn bọn chúng hại chết Chung Tử Nhã được.
— Ai nói với ngươi là Chung Tử Nhã chết rồi? — Vương Minh Uyên tức giận nói.
— Hắn không phải đã ký Khế ước Đánh cược với Thủ Hộ Giả sao… Chẳng lẽ hắn không cược rằng mình phải giành được vị trí thứ nhất?
Chu Văn lập tức hiểu ra.