Chu Văn bảo Bản Chân Anh phái người đi bắt Quý Mặc Tình về, sau đó cùng ông ta đến Nhị Thiên Phi Tiên Cung.
Không phải Chu Văn không muốn về Lạc Dương ngay, mà vì chuyện sắp xảy ra ở hải ngoại đã khơi dậy sự hứng thú của hắn.
Sở dĩ Bản Chân Anh muốn bắt Quý Mặc Tình là vì muốn nhờ một người trong gia đình cô giúp đỡ. Người đó sở hữu năng lực và Thú phối sủng đặc biệt, có lẽ sẽ giúp Nhị Thiên Phi Tiên Cung vượt qua đại kiếp nạn lần này.
Trái Đất bây giờ biến dị ngày càng kinh hoàng, sinh vật Dị Thứ Nguyên đáng sợ xuất hiện ở khắp mọi nơi, thỉnh thoảng còn có cả sinh vật cấp Khủng Cụ. Rất nhiều người đã chết mà không hiểu vì sao.
Nơi trú ẩn duy nhất của loài người chính là các Dị Thứ Nguyên Lĩnh Vực do những thế lực lớn chiếm giữ. Trong điều kiện bình thường, sinh vật từ các Dị Thứ Nguyên khác rất khó tiến vào, hoặc có thể nói, một loại sức mạnh đặc thù nào đó đã ràng buộc chúng, khiến chúng không muốn xâm nhập vào Dị Thứ Nguyên Lĩnh Vực không thuộc về mình.
Nhưng sự ràng buộc này không phải là tuyệt đối. Một khi nó biến mất, sinh vật Dị Thứ Nguyên sẽ không còn chút kiêng dè nào mà tràn vào các lĩnh vực khác. Đến lúc đó, đại nạn thật sự của nhân loại mới chính thức bắt đầu.
Dựa trên nghiên cứu trong nhiều năm qua, khả năng xảy ra tình huống này không cao, phần lớn đều do sinh vật cấp Thiên Tai giáng thế.
Mỗi một lần sinh vật cấp Thiên Tai giáng thế đều kéo theo hàng loạt sinh vật Dị Thứ Nguyên bạo động, và lần nào cũng khiến nhân loại tổn thất nặng nề.
Hiện tại, ở hải ngoại đã xuất hiện điềm báo về một sinh vật Dị Thứ Nguyên cấp Thiên Tai sắp giáng thế. Nếu sinh vật Thiên Tai đó trực tiếp giáng lâm, các Dị Thứ Nguyên Lĩnh Vực sẽ không còn khả năng bảo vệ con người, và nhân loại buộc phải trực tiếp đối mặt với thú triều do nó tạo ra.
Loài người có thể sống sót qua hàng loạt tai họa không phải vì thực lực mạnh mẽ. Một phần là do sức sống ngoan cường, nhưng nguyên nhân quan trọng nhất là vì những sinh vật cấp Thiên Tai đó dường như không có ý định hủy diệt loài người và Trái Đất.
Nói cách khác, chúng nó căn bản không thèm để mắt đến loài người. Sau khi giáng thế không lâu, các sinh vật Thiên Tai đều rời khỏi Trái Đất và biến mất không tăm tích. Đây chính là lý do lớn nhất giúp loài người tồn tại đến ngày nay.
Nếu những sinh vật Thiên Tai đó thật sự muốn hủy diệt nhân loại, e rằng con người đã không còn tồn tại trên thế giới này.
Ngay cả những Thủ Hộ Giả đã thăng lên cấp Khủng Cụ cũng không thể chống lại các sinh vật Thiên Tai do chính Trái Đất sinh ra. Cái gọi là "Địa Cầu chi vương" do Dị Thứ Nguyên tạo ra, giờ xem ra đúng là một trò cười.
Nhị Thiên Phi Tiên Cung không hề có ý định đối đầu với sinh vật Thiên Tai, họ chỉ hy vọng có thể sống sót qua thảm họa kinh hoàng đó và giảm thiểu tổn thất hết mức có thể.
Mà sinh vật Thiên Tai lần này có chút đặc biệt, nó gây ra một làn sóng sinh vật Dị Thứ Nguyên mang thuộc tính Âm.
Đó là lý do Bản Chân Anh muốn mượn sức mạnh Cực Dương để cố gắng bảo vệ cơ nghiệp của Nhị Thiên Phi Tiên Cung.
Anh rể của Quý Mặc Tình, Phương Sáng Tô, sở hữu Thủ Hộ Giả và Thú phối sủng mang sức mạnh chí dương. Vì vậy, Bản Chân Anh mới phải dùng hạ sách bắt cóc Quý Mặc Tình để uy hiếp Phương Sáng Tô.
Chuyện này do một mình Bản Chân Anh âm thầm thực hiện, ngay cả Tề Nhã Sa cũng không biết. Dù Bản Chân Anh không muốn làm việc bỉ ổi này, nhưng để giữ lại cơ nghiệp của Nhị Thiên Phi Tiên Cung, ông ta chấp nhận thân bại danh liệt, thậm chí bị Tề Nhã Sa trục xuất khỏi sư môn.
- Bách quỷ dạ hành sao?
Nghe đám người Bản Chân Anh mô tả cảnh tượng khi sinh vật Thiên Tai giáng thế, Chu Văn không khỏi nghĩ đến một truyền thuyết thần thoại.
- Đúng vậy, Bách quỷ dạ hành.
Bản Chân Anh khẽ gật đầu. Thực tế, họ cũng dùng từ này để gọi tên tai họa lần này.
Trên đường đi, Võ Tông Liệt và những người khác thấy Bản Chân Anh đối xử với Chu Văn cung kính như với bậc trưởng bối thì trong lòng đều âm thầm suy đoán, không biết rốt cuộc Chu Văn có lai lịch thế nào.
Suy nghĩ của họ cũng không khác Quý Mặc Tình là mấy, đều cho rằng Chu Văn không trẻ như vẻ bề ngoài, chắc chắn là một lão quái vật tinh thông thuật trú nhan.
Dưới sự dẫn dắt của họ, Chu Văn đã đến Dị Thứ Nguyên Lĩnh Vực nơi Nhị Thiên Phi Tiên Cung đặt cơ nghiệp.
Bên cạnh Dị Thứ Nguyên Lĩnh Vực có tên Đảo Bất Nhị, Chu Văn nhìn thấy một biểu tượng nhỏ.
Chu Văn lấy điện thoại ra, chĩa vào biểu tượng nhỏ có khắc ba chữ "Đảo Bất Nhị" rồi chụp một cái. Chiếc điện thoại thần bí nhanh chóng hiện ra giao diện tải xuống.
"Lâu lắm rồi không tải phó bản."
Chu Văn cảm giác trăm năm như một giấc mộng, cả trăm năm không đụng đến game, giờ cầm lại điện thoại, hắn không kìm được thấy ngứa ngáy tay chân.
Đây không phải là ghiền game, mà đơn giản là ngứa nghề thôi.
- Sức mạnh cấm kỵ trên đảo Bất Nhị rất quái dị. Ngoài sức mạnh thể chất thuần túy và đao kiếm thông thường, mọi loại năng lực khác đều không thể sử dụng. Nếu không, sức mạnh cấm kỵ sẽ bị kích hoạt, trực tiếp hủy diệt cả người lẫn Thú phối sủng.
Trước khi lên đảo, Bản Chân Anh còn cố ý dặn dò Chu Văn.
- Hơi lạ nhỉ, nếu bản thân có sức mạnh hệ Hỏa thì cũng không dùng được sao? – Chu Văn hỏi.
- Không được. Ngoài sức mạnh thể chất thuần túy, không một năng lượng nào khác có thể được giải phóng ra ngoài. – Bản Chân Anh đáp.
Chu Văn đi theo Bản Chân Anh lên đảo, thử một chút, quả nhiên không thể phóng Nguyên khí ra ngoài cơ thể, cảm giác như cơ thể đã biến thành một cái lồng giam.
"Khó trách Tề Nhã Sa lại chọn nơi này để thành lập Nhị Thiên Phi Tiên Cung, đúng là một nơi tốt." – Chu Văn thầm nghĩ.
Quý Mặc Tình bị Võ Tông Liệt tạm giam ở phía sau, mắt cứ láo liên nhìn quanh, dường như đang tìm cách trốn thoát.
Cô nàng này cũng đúng là gan to bằng trời, một thiếu nữ mười bảy, mười tám tuổi bị người lạ bắt đến nơi này mà trên mặt không hề có một chút bối rối nào.
Chẳng qua, dù mắt Quý Mặc Tình có đảo tới đảo lui thế nào, cô vẫn không nghĩ ra được cách nào để tẩu thoát.
Trong lòng bọn Võ Tông Liệt thì lại rất khó chịu. Họ cực kỳ muốn biết lai lịch của Chu Văn, nhưng Bản Chân Anh lại kín như bưng, không hề hé răng nửa lời, khiến bọn họ khó chịu phát điên.
Vào trong đảo Bất Nhị, Bản Chân Anh hành lễ với Chu Văn rồi nói:
- Tiên sinh, tôi cần đi trước thông báo cho sư phụ rằng ngài đã đến. Võ Tông Liệt sẽ dẫn ngài đi tiếp.
Chu Văn khẽ gật đầu, Bản Chân Anh lúc này mới cáo từ rời đi trước.
Võ Tông Liệt dẫn Chu Văn và Quý Mặc Tình tiếp tục đi. Không lâu sau, họ đã đến một thành phố do con người xây dựng.
Thành phố này không lớn, phần lớn kiến trúc đều làm bằng gỗ. Chu Văn liếc mắt một cái liền nhận ra, những tấm gỗ đó không phải được xẻ bằng cưa, mà hoàn toàn được chẻ ra bằng đao kiếm.
Toàn bộ kiến trúc trong thành phố này đều được tạo nên từ từng nhát đao, từng nhát kiếm, và đây là công sức của rất nhiều người.
Tiến vào thành phố, đi dọc theo đường phố, các đệ tử của Nhị Thiên Phi Tiên Cung đều tò mò đánh giá Chu Văn và Quý Mặc Tình.
Đi trên con phố dài chưa được bao lâu, đột nhiên họ thấy một nhóm người đang vội vã đi tới từ phía đối diện.
Chu Văn nhận ra người dẫn đầu chính là Tề Nhã Sa, lão nhân mà hắn từng gặp trong vườn Mẫu Đơn. Chỉ có điều, Tề Nhã Sa lúc này trông không những không già đi mà còn có vẻ trẻ ra, khí chất cũng càng thêm phiêu dật, thoát tục.