Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1147: CHƯƠNG 1143: GẶP NHAU

Cô nữ sinh ngồi cạnh nghe được cuộc đối thoại giữa hai người, liền nhìn họ với ánh mắt nghi ngờ rồi hỏi:

- Các người có phải là học viên của Học viện Minh Thành không?

Không đợi Chu Văn trả lời, cô nàng dường như vỡ lẽ ra, nói ngay:

- Tôi biết rồi, các người không phải học viên, mà giống thầy Minh Nhật, cũng là giảng viên của Học viện Minh Thành. Thấy thầy Minh được chào đón như vậy nên ghen tị, đúng không?

Nói đến đây, cô nàng còn ra vẻ thấu hiểu, vỗ vỗ vai Chu Văn:

- Thiên phú không bằng người ta, cảnh giới cũng kém hơn, đó không phải lỗi của các người. Nhưng ghen ăn tức ở rồi đi nói xấu sau lưng thì là các người sai rồi đấy. Tâm trạng của các người tôi có thể hiểu, nhìn khoảng cách giữa mình và thiên tài ngày càng xa, đúng là khiến người ta tuyệt vọng thật. Nhưng làm người thì nên sống thoáng lên một chút, nếu không cẩn thận là ăn đòn như chơi đấy, ở đây có cả đống fan hâm mộ thầy Minh đó.

Chu Văn liếc nhìn xung quanh, quả nhiên thấy rất nhiều học sinh đang lườm nguýt hai người họ. Cuộc nói chuyện vừa rồi đã chọc giận không ít người.

Chu Văn chỉ cười cười không nói gì thêm, nhưng Nguyệt Độc thì thẳng như ruột ngựa, chẳng thèm quan tâm người khác nghĩ gì, cứ thế nói thẳng:

- Kiếm pháp đúng là tầm thường thật, tôi chỉ nói sự thật thôi.

- Kiếm pháp của thầy Minh Nhật mà tầm thường á?

Mấy học sinh bên cạnh nghe được lời nhận xét này lại càng tin chắc rằng Chu Văn và Nguyệt Độc đang ghen tị với Minh Tú.

Đó là kiếm pháp đã từng chém giết sinh vật cấp Khủng Cụ đấy! Nếu thế mà còn gọi là tầm thường, vậy thứ kiếm pháp mà bọn họ đang luyện chẳng phải là trò múa may trẻ con à?

Cả đám học sinh đều trừng mắt nhìn Nguyệt Độc, nếu không phải vì cô quá xinh đẹp, có lẽ họ đã sớm xông lên hội đồng rồi.

Cô nữ sinh bên cạnh đã chắc mẩm Chu Văn và Nguyệt Độc là giáo viên của Học viện Minh Thành, hoàn toàn vì ghen tị với Minh Tú nên cũng chẳng thèm để ý đến họ nữa.

Vài cậu sinh viên nóng tính hơn đã xắn tay áo, định bụng tiến lên dạy dỗ cho Chu Văn và Nguyệt Độc một bài học.

Tiếc là đây là hội trường của học viện, không thể đánh nhau được. Nhưng chính điều đó đã cứu mạng họ. Nếu họ thật sự dám xông lên, e rằng dù cho toàn bộ giảng viên và ban lãnh đạo của Học viện Hoàng Gia có xông vào cùng lúc, kết cục cũng chỉ có một con đường chết.

May mà Nguyệt Độc không nói thêm gì nữa, mà đứng dậy chuẩn bị rời đi. Trông cô có vẻ cực kỳ chán nản.

Chu Văn đành phải đứng dậy đi cùng cô. Hắn biết đây là lựa chọn tốt nhất, lỡ như đám học sinh kia thật sự chọc giận Nguyệt Độc, Chu Văn không dám tưởng tượng hậu quả sẽ thảm khốc đến mức nào.

Thấy Chu Văn và Nguyệt Độc rời đi, đám học sinh kia còn tưởng họ xấu hổ quá nên chuồn lẹ, vì vậy cũng không để tâm nữa.

Sự xáo trộn nhỏ trong lối đi vẫn thu hút sự chú ý của Minh Tú. Khi ánh mắt anh ta chạm vào bóng dáng Chu Văn, cơ thể anh ta khẽ run lên, trong mắt ánh lên vẻ sợ hãi và vui mừng đến khó tin.

Chu Văn cảm nhận được ánh mắt của Minh Tú, liền quay đầu lại gật nhẹ ra hiệu với anh ta.

Hiểu ý Chu Văn, Minh Tú cố nén sự vui mừng, gật đầu đáp lại rồi tiếp tục hoàn thành nốt bài giảng trên bục.

Rời khỏi hội trường, hai người lại đi dạo trong học viện, kết quả lại khiến Nguyệt Độc vô cùng thất vọng.

Ban đầu, Nguyệt Độc tưởng rằng mình sẽ được thấy những sản phẩm công nghệ và tri thức khoa học của nhân loại, ai ngờ khắp nơi trong học viện chỉ toàn giáo sư dạy về Nguyên Khí quyết và Nguyên Khí kỹ, rất hiếm thấy các ngành học công nghệ cao.

Thực tế là, khi sinh vật dị thứ nguyên phá vỡ phong ấn trên quy mô lớn, nhân loại buộc phải tiến vào các lĩnh vực dị thứ nguyên. Các ngành khoa học tự nhiên như vật lý, hóa học, sinh học đều suy tàn thảm hại. Hiện tại rất ít người theo học những môn đó, phần lớn chỉ học cho qua chương trình bắt buộc, thi đỗ là được, còn lại đều dồn hết tâm sức vào việc tu hành và săn giết sinh vật dị thứ nguyên.

- Chán ngắt, chúng ta đi thôi.

Sau khi đi dạo một vòng, Nguyệt Độc đã hơi chán, chẳng còn chút hứng thú nào như lúc đầu. Cô không muốn ở lại nơi này nữa, ngôi trường này quá tệ so với tưởng tượng của cô.

- Tôi muốn gặp một người bạn cũ, đợi chút, qua bên kia nghỉ một lát đã.

Chu Văn chỉ về phía bồn hoa cách đó không xa.

- Cái vị "kiếm khách" Minh Nhật kia là bạn của cậu à?

Nguyệt Độc đã sớm nhìn ra manh mối, cái liếc mắt trao đổi vừa rồi của hai người sao có thể qua được mắt nàng.

- Ừ.

Chu Văn cũng không định giấu giếm, hắn biết hành động vừa rồi không thể qua mặt được Nguyệt Độc.

Nếu lúc nãy hắn không ra hiệu cho Minh Tú, có lẽ anh ta đã chạy thẳng xuống đây, như vậy còn phiền phức hơn.

Hai người ngồi xuống cạnh khóm hoa, khu vực này trông khá sạch sẽ.

- Sức mạnh và cảnh giới của cậu rõ ràng mạnh hơn cái gã giáo sư Minh Nhật kia rất nhiều, tại sao hắn lại nổi tiếng như vậy, còn đám học sinh kia lại không biết cậu?

Nguyệt Độc hơi thắc mắc.

- Tôi không thích nổi tiếng.

Chu Văn nhún vai.

Nguyệt Độc còn định nói gì đó thì thấy mấy học sinh đang đi về phía này, vừa đi vừa nhìn ngó xung quanh như đang tìm kiếm ai đó.

- Sao hai người lại ngồi ở đây? Có thấy thầy Minh đâu không?

Cô gái lúc nãy ngồi cạnh Chu Văn cũng ở trong nhóm đó. Thấy hai người họ, mắt cô nàng lập tức sáng lên, vội kéo mấy người bạn chạy tới.

Cô nàng cho rằng Chu Văn và Nguyệt Độc là đồng nghiệp của Minh Tú, mà lúc nãy Minh Tú cũng đi về hướng này, khả năng cao là tìm họ, nên cứ đi theo hai người này là có thể gặp được Minh Tú.

Cô nàng còn cảm thấy mình có nghĩa vụ phải nhắc nhở Minh Tú, cho anh ta biết hai kẻ này đã nói xấu sau lưng anh ta thế nào, để anh ta đề phòng Chu Văn và Nguyệt Độc hơn.

Trong mắt cô nàng, Chu Văn và Nguyệt Độc chính là loại người “khẩu Phật tâm xà” điển hình, bề ngoài thì tỏ vẻ hiền lành vô hại, nhưng bên trong thì đầy mưu mô tính toán. Minh Tú chắc chắn đã bị họ lừa, không biết bộ mặt thật của họ, còn coi họ là bạn bè, sau này không chừng sẽ bị họ đâm sau lưng.

Càng nghĩ, cô nàng càng thấy mình phải giúp Minh Tú nhận rõ bản chất của hai người này, để tránh sau này bị lừa gạt thiệt thòi.

Cô nàng đang mải suy nghĩ thì thấy Minh Tú cũng đang đi về phía này, điều này càng khiến cô ta tin chắc vào suy đoán của mình.

Mấy cô nữ sinh vội vàng vây lại, định mách tội hai người kia với Minh Tú.

Nhưng Minh Tú chỉ lướt qua họ, hoàn toàn không để ý, đi thẳng đến trước mặt Chu Văn.

- Huấn luyện viên! Cuối cùng em cũng gặp lại thầy rồi! Thầy làm em mừng phát khóc!

Minh Tú ôm chầm lấy Chu Văn.

Dù cả thế giới đều biết Chu Văn đã ở Lạc Dương suốt năm năm qua, Minh Tú cũng đã gặp "Chu Văn" kia ở Lạc Dương, và người đó giống hệt Chu Văn thật không một kẽ hở, nhưng Minh Tú biết, đó không phải là Chu Văn thật sự.

Chẳng qua Minh Tú vẫn luôn chôn chặt chuyện này trong lòng, không nói ra, tâm trạng cũng rất bất an, không biết rốt cuộc Chu Văn đã xảy ra chuyện gì. Cho đến hôm nay gặp được Chu Văn, hắn mới trút được tảng đá đè nặng trong lòng.

Cả đám nữ sinh đều há hốc mồm nhìn Chu Văn và Minh Tú, vẻ mặt quái dị cực độ, trong đầu bất chợt nảy ra một suy nghĩ không mấy hay ho.

- Chẳng lẽ… thầy Minh thích con trai?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!