Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1149: CHƯƠNG 1145: MINH NHẬT CHI KIẾM

Chu Văn khẽ nhíu mày, rõ ràng gã Thủ Hộ giả kia đang đi về phía bọn họ, chắc chắn là đến để gây sự với Minh Tú.

Chu Văn đã mất tích nhiều năm, vừa mới trở lại đất liền nên người biết hắn không nhiều. Kể cả có kẻ thù nhận ra thì cũng không hành động lỗ mãng như vậy, ít nhất cũng phải điều tra tình hình hiện tại của hắn trước đã.

Thủ Hộ giả cũng không cố tình che giấu khí tức của mình, khi hắn đến gần, Minh Tú cũng cảm nhận được sự hiện diện của hắn.

Gã Thủ Hộ giả dừng lại trước phòng nghỉ. Mặc dù cửa phòng đã đóng kín nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến ánh mắt của hắn. Hắn cứ thế nhìn xuyên qua cánh cửa, nói với Minh Tú:

- Minh Nhật kiếm khách, cửu ngưỡng đại danh, có dám đấu một trận với ta không?

Theo chân gã Thủ Hộ giả, không ít học sinh cũng phát hiện ra hắn, tất cả đều xì xào bàn tán nhưng không dám lại gần, rõ ràng họ đều biết gã Thủ Hộ giả này.

- Không dám.

Minh Tú cười đáp.

- Minh Nhật Phong Ngân, được mệnh danh là đao kiếm song tuyệt, người dùng đao kiếm không ai không biết. Ta cũng dùng kiếm, tự nhận cũng biết chút ít kiếm pháp, nếu trong mười chiêu ta không thắng được ngươi, coi như ta thua.

Gã Thủ Hộ giả tiếp tục nói.

- Ngươi thắng rồi.

Minh Tú đã không còn là thiếu niên tranh cường hiếu thắng của ngày xưa, hắn thản nhiên đáp, không hề lay động.

- Không ngờ Minh Nhật kiếm khách vang danh thiên hạ lại chỉ là một tên hèn nhát, ngay cả dũng khí ứng chiến cũng không có. Xem ra cái gọi là kiếm pháp Minh Nhật vô địch chỉ là do loài người các ngươi tự an ủi, tự tâng bốc mà thôi. Kiếm pháp do con người sáng tạo, rốt cuộc cũng chẳng ra làm sao cả.

Gã Thủ Hộ giả tiếp tục khiêu khích.

Lần này, Minh Tú không nhượng bộ nữa. Hắn có thể không màng danh tiếng của bản thân, nhưng có những thứ tuyệt đối không cho phép kẻ khác xúc phạm.

- Huấn luyện viên, xin chờ một lát, em đi một lát rồi về.

Minh Tú nói với Chu Văn một câu, sau đó đứng dậy đẩy cửa bước ra ngoài.

Các học sinh đứng xa xa thấy Minh Tú đi ra đều trở nên kích động.

Gã Thủ Hộ giả này tên là Thẩm Phán Giả, người ký khế ước với hắn là Bố Tư. Gã Thủ Hộ giả này vô cùng nổi tiếng trong gia tộc Tạp Bội, đồng thời là một thành viên của Liên minh Thủ Hộ giả. Mặc dù hắn chưa tấn thăng lên cấp Khủng Cụ, nhưng dựa vào năng lực của thanh Thẩm Phán Chi Kiếm, hắn hiện đang có chút danh tiếng tại Liên bang.

Trước đây, Minh Tú đã từng giết chết thủ lĩnh một phân bộ của Liên minh Thủ Hộ giả, phá hủy một kế hoạch của họ tại Đông khu, hơn nữa vị thủ lĩnh đó chính là một thành viên của gia tộc Tạp Bội.

Mặc dù bên ngoài đồn rằng Minh Tú đã từng chém giết sinh vật dị thứ nguyên cấp Khủng Cụ, nhưng không ai tận mắt chứng kiến. Liên minh Thủ Hộ giả đã từng phân tích Minh Tú rất nhiều lần và cho rằng hắn chỉ đang ở cấp Thần Thoại, vẫn chưa tấn thăng lên cấp Khủng Cụ, tin đồn chém giết sinh vật cấp Khủng Cụ trước đó là không đáng tin.

Bố Tư thấy Minh Tú bước ra, mắt hắn chợt sáng lên.

Nếu hắn có thể đánh bại Minh Tú, không chỉ giúp gia tộc Tạp Bội xả giận mà còn có thể giúp hắn danh chấn Liên bang.

Bởi vì trận chiến phong hoàng năm đó của Chu Văn, loài người cực kỳ bài xích Thủ Hộ giả. Hiện tại, dù họ có thể chấp nhận những bán nhân loại như Nhã, hay thậm chí coi những người sử dụng Thần Thoại Dịch là một phần của mình, họ vẫn không muốn chấp nhận Thủ Hộ giả và những con người thuần túy ký khế ước với chúng.

Điều này khiến Liên minh Thủ Hộ giả rất bất mãn với loài người, cũng khiến những người ký khế ước với Thủ Hộ giả vô cùng tức giận.

Bọn họ rõ ràng đã có được sức mạnh to lớn, nhưng lại không được đồng loại công nhận.

Những người như Minh Tú, dùng Thần Thoại Dịch để đạt được danh vọng và sự kỳ vọng lớn lao, là thứ mà những kẻ ký khế ước với Thủ Hộ giả như Bố Tư không bao giờ có được.

Ngay cả trong gia tộc Tạp Bội, các học viên của Học viện Hoàng Gia cũng sùng bái Minh Tú hơn là Bố Tư và Thủ Hộ giả của hắn.

Thậm chí ở bên ngoài, người ta chỉ nhớ tên Thẩm Phán Giả, còn cái tên Bố Tư của hắn thì chẳng ai thèm để tâm.

Bố Tư vô cùng mong đợi, sau khi Minh Tú bị hắn đánh bại, những kẻ sùng bái Minh Tú sẽ có phản ứng thế nào?

Từ khi Minh Tú nhận lời mời đến giảng bài tại Học viện Hoàng Gia, Bố Tư đã luôn mong chờ. Hắn đã nhờ chuyên gia phân tích trong Liên minh Thủ Hộ giả phân tích qua, năng lực của hắn có tác dụng khắc chế nhất định đối với Minh Tú. Chỉ cần Minh Tú chưa tấn thăng lên cấp Khủng Cụ, tỷ lệ thắng của hắn có thể đạt tới hơn bảy mươi phần trăm.

Kiếm pháp Minh Nhật của Minh Tú sẽ tạo ra ảo giác, khiến người ta rõ ràng cảm giác đã đỡ được kiếm của hắn, nhưng nếu thật sự ra tay đỡ, sẽ phát hiện thanh kiếm kia chậm hơn so với tưởng tượng một chút.

Thẩm Phán Chi Kiếm lại có khả năng chém vỡ bản chất, cho dù có phán đoán sai lầm, nó vẫn có thể ngăn chặn chính xác kiếm của Minh Tú. Vì vậy, Minh Tú đối đầu với hắn tuyệt đối bất lợi.

- Sân đấu của Học viện Hoàng Gia đủ để cho ta và ngươi toàn lực chiến một trận.

Bố Tư nhìn Minh Tú nói.

- Không cần, ngay tại đây là được.

Minh Tú duỗi tay nắm chặt chuôi kiếm.

- Ở đây?

Bố Tư khẽ nhíu mày. Nơi này là khu phòng nghỉ, xung quanh đều có học sinh và giảng viên, nếu chiến đấu ở đây với sức mạnh của bọn họ, e rằng sẽ gây thương vong cho rất nhiều người.

Dù sao Học viện Hoàng Gia cũng là học viện của gia tộc Tạp Bội, Bố Tư cũng là một thành viên của gia tộc, tự nhiên sẽ có chỗ kiêng dè. Hắn cho rằng Minh Tú muốn dùng điều này để uy hiếp hắn.

- Đúng vậy, chính là ở đây.

Minh Tú nói xong, đã rút kiếm ra.

Ngay khoảnh khắc kiếm ra khỏi vỏ, con ngươi của Bố Tư đột nhiên co rút lại, hắn muốn lùi lại, nhưng chỉ lùi được nửa bước đã phải dừng lại.

Mà kiếm của Minh Tú đã vào vỏ, hắn quay người đẩy cửa đi vào phòng nghỉ sau lưng.

Mãi đến khi Minh Tú đẩy cửa, đám giảng viên và học sinh cách đó không xa mới nhìn thấy một vệt kiếm quang lóe lên, đâm xuyên qua bụng của Bố Tư.

Bố Tư đứng sững tại chỗ, vết thương ở bụng lúc này mới nứt ra, máu tươi lập tức tuôn xối xả. Hắn vội vàng dùng tay bịt lấy vết thương, sắc mặt đã trở nên trắng bệch, không nói hai lời liền xoay người rời đi. Hắn phải đi chữa trị ngay lập tức, nếu không cái mạng này khó giữ.

Các học sinh có chút ngỡ ngàng nhìn Bố Tư chật vật bỏ đi, rồi lại nhìn về phía Minh Tú, phát hiện hắn đã vào phòng nghỉ, chỉ còn lại cánh cửa đóng chặt.

- Kiếm giết người trước, ánh sáng theo sau. Nhát kiếm này thật sự quá nhanh, quá bá đạo!

- Minh Nhật kiếm khách, danh bất hư truyền.

- Thẩm Phán Giả cũng xem như là một Thủ Hộ giả có tiếng, vậy mà không đỡ nổi một kiếm, thật đáng sợ.

- Huấn luyện viên, để ngài phải chờ lâu rồi.

Minh Tú trở lại phòng nghỉ, có chút áy náy nói.

- Kiếm pháp Minh Nhật của cậu, xem như có tiến bộ không nhỏ.

Chu Văn nói.

Nếu người khác nói câu này, e rằng sẽ bị cho là ngông cuồng, nhưng lời này từ miệng Chu Văn nói ra lại khiến mắt Minh Tú sáng lên.

- Huấn luyện viên, ngài có thể chỉ bảo cho em, con đường sau này nên đi thế nào không?

Minh Tú thành khẩn thỉnh giáo.

Không đợi Chu Văn mở miệng, Nguyệt Độc đứng bên cạnh đã lên tiếng:

- Ngày mai lại nối ngày mai, ngày mai biết bao giờ mới hết? Cậu xem cái “ngày mai” của cậu là ngày nào?

Minh Tú nghe câu nói này, lập tức đứng sững tại chỗ. Mắt hắn nhìn thẳng về phía trước nhưng dường như chẳng nhìn vào vật gì cụ thể, đôi mắt tựa như mất đi tiêu điểm, cứ thế đứng bất động.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!