Nữ Kiếm Tiên tên là Tần Trăn. Tần Mục và chị gái Tần Trăn của mình vô cùng thân thiết, cậu đặc biệt sùng bái người chị này. Hồi còn ở nhà, Tần Trăn vẫn luôn dạy dỗ cậu.
Đương nhiên, việc Tần Trăn dạy dỗ chỉ là một phần, bản thân Tần Mục đúng là một thiên tài, có điều hơi kiêu ngạo. Tính tình cậu cũng hiếu động và nghịch ngợm hơn bạn bè đồng trang lứa, thường xuyên gây ra không ít phiền phức ở trường, khiến các đạo sư vô cùng đau đầu.
- Cậu chắc chắn muốn quyết đấu với tôi?
Chu Văn nhìn Tần Mục hỏi.
- Anh không dám à?
Tần Mục hỏi vặn lại.
- Dám chứ, có điều tôi thấy không công bằng cho lắm.
Chu Văn suy nghĩ một chút rồi nói:
- Cậu thắng thì được hẹn hò với cô ấy, còn tôi thắng thì chẳng được lợi lộc gì, cậu nói xem có công bằng không?
- Nếu anh thắng, tôi sẽ sắp xếp cho chị tôi hẹn hò với anh, thế đã công bằng chưa?
Tần Mục cười hì hì nói.
Chu Văn thầm thấy may mắn vì mình không đang uống nước, nếu không chắc chắn đã phun ra hết. Có một thằng em "cực phẩm" thế này, vị Nữ Kiếm Tiên kia đúng là xui xẻo tám kiếp.
- Sao nào, dám hay không thì nói một lời đi chứ?
Tần Mục tiếp tục khiêu khích.
Tần Mục đoán chắc Chu Văn đến tám chín phần mười sẽ đồng ý. Bị một sinh viên năm hai khiêu khích, lại còn dám trêu chọc bạn gái mình, một nghiên cứu sinh kiểu gì cũng không thể nhịn được mà bỏ đi.
- Ngay tại đây sao?
Chu Văn nhìn xung quanh hỏi, đã có không ít sinh viên kéo đến xem náo nhiệt, có điều bọn họ dường như đã quá quen với tính cách của Tần Mục nên chẳng có gì ngạc nhiên.
- Ngay tại đây, các bạn học đều có thể làm chứng cho chúng ta. Dĩ nhiên, nếu anh sợ thua mất mặt thì chúng ta có thể thuê một phòng tập riêng để quyết đấu.
Tần Mục cười hì hì nói.
- Ở đây cũng được.
Chu Văn cũng muốn xem thử, năm năm sau, sinh viên hàng đầu của Học viện Tịch Dương rốt cuộc có trình độ thế nào, so với bọn họ năm xưa ra sao.
- Tốt, tôi dùng kiếm, học trưởng dùng gì?
Tần Mục cầm một thanh kiếm luyện tập trên giá vũ khí, sau đó hỏi Chu Văn.
- Cậu dùng kiếm thì tôi cũng dùng kiếm vậy.
Chu Văn nói.
- Ra vẻ à, đến lúc đó đừng có hối hận nhé.
Tần Mục nhếch miệng, rút một thanh kiếm luyện tập khác ném về phía Chu Văn.
Chu Văn bắt lấy thanh kiếm, dặn dò Nha Nhi một câu rồi đi về phía trung tâm sân tập.
- Anh là học trưởng, có nên nhường em ba chiêu trước không nhỉ?
Tần Mục cười hì hì hỏi.
- Cũng được.
Chu Văn cười gật đầu.
- Học trưởng, vậy em không khách sáo đâu.
Tần Mục thầm nghĩ trong lòng:
- Mấy tay lợi hại trong nhóm nghiên cứu sinh mình đều biết cả, tên này chưa từng gặp qua, chắc chắn không phải cấp Sử Thi, chỉ là cấp Truyền Thuyết mà cũng đòi thắng mình à? Còn dám nhường mình ba chiêu, đúng là bị mỡ heo làm cho mờ mắt rồi. Thế này cũng hay, giải quyết hắn trong ba chiêu, tự nhiên sẽ khiến học tỷ nhìn mình bằng con mắt khác.
- Ba chiêu không đủ ngầu, vẫn là một chiêu thôi.
Tần Mục suy nghĩ một chút, vẫn cảm thấy một kiếm kết liễu sẽ ngầu hơn, càng để lại ấn tượng tốt trong lòng học tỷ.
- Học trưởng, em sắp ra kiếm đây, anh cẩn thận nhé.
Tần Mục vô cùng tự tin vào kiếm pháp của mình, trừ phi là người có cấp bậc cao hơn, chứ trong cùng cấp, số người có thể đỡ được một kiếm của cậu không nhiều.
- Được thôi.
Chu Văn mỉm cười gật đầu.
Tần Mục không xuất kiếm ngay lập tức mà tiến về phía trước mấy bước. Thấy Chu Văn không lùi lại, vẫn cầm kiếm đứng yên tại chỗ mặc cho mình đến gần, cậu ta không khỏi thầm cười lạnh:
- Biết mình là em trai của Tần Trăn mà còn dám để mình áp sát như vậy, nếu không đỡ nổi một kiếm thì cũng do ngươi ngu xuẩn thôi.
Khi đến khoảng cách tấn công mà mình am hiểu nhất, Tần Mục mới xuất kiếm. Một kiếm kia nhanh như chớp, phối hợp với thân pháp của cậu ta, nhanh đến không tưởng, nhưng lại vô cùng phiêu dật, tựa như Tiên nhân ngự kiếm giết địch, thoắt ẩn thoắt hiện lấy đầu người giữa vạn quân.
Chu Văn thấy kiếm pháp của Tần Mục, không khỏi kinh ngạc.
Mặc dù kiếm pháp của Tần Mục rất nhanh, nhưng cái nhanh này chỉ tính trong cấp Truyền Thuyết. Trong mắt Chu Văn, một kiếm này chậm vô cùng, căn bản không thể nào chạm vào người hắn.
Điều khiến Chu Văn giật mình chính là, kiếm pháp này rất giống Thiên Ngoại Phi Tiên của hắn.
Không phải Thiên Ngoại Phi Tiên hiện tại, mà là Thiên Ngoại Phi Tiên thời hắn còn ở học viện. Mặc dù một kiếm này đã có những biến hóa của riêng nó, nhưng phần cốt lõi không hề thay đổi.
- Lạ thật, tại sao cậu ta lại biết dùng Thiên Ngoại Phi Tiên của mình?
Trong lòng Chu Văn dấy lên một tia nghi hoặc.
Chuyện này không giống Tề Nhã Sa. Tề Nhã Sa chẳng qua chỉ quan sát kiếm chiêu và kiếm ý của Chu Văn, sau đó tự ngộ ra được ý cảnh tương tự Thiên Ngoại Phi Tiên.
Mặc dù cả hai hết sức tương tự, nhưng một vài phần cốt lõi và chi tiết đều có chỗ khác biệt.
Thế nhưng kiếm pháp của Tần Mục lại không giống, kiếm pháp của cậu ta có những chi tiết rất giống của Chu Văn.
- Kỳ lạ, mình chưa từng dạy kiếm pháp của mình cho người khác, càng chưa từng dạy cho người họ Tần, tại sao Tần Mục này lại biết kiếm pháp của mình?
Trong lòng Chu Văn nghi hoặc chồng chất.
Tần Mục vốn muốn một kiếm đánh bại Chu Văn, một kiếm này đã vận dụng chín thành lực, tốc độ nhanh kinh người.
Nhưng ai ngờ thanh kiếm trong tay Chu Văn quét ngang một cái, lại chặn được kiếm của Tần Mục, không cho cậu ta đạt được mục đích.
Tần Mục hơi kinh ngạc, không ngờ tên nghiên cứu sinh vô danh này lại có thể hóa giải được kiếm pháp do chị gái dạy cho mình.
- Để xem anh đỡ được mấy kiếm.
Tần Mục thấy Chu Văn không có phản ứng gì, cứ tưởng rằng hắn chặn được đòn tấn công của mình là đã dốc hết toàn lực, không còn khả năng phản kích, thế là liền triển khai công kích như vũ bão.
Kiếm này nối tiếp kiếm kia, kiếm pháp của Tần Mục vừa phiêu dật lại vừa hiểm hóc, đúng là loại kiếm pháp tốt hiếm thấy.
Chu Văn quan sát thêm vài chiêu, cuối cùng cũng đã nhìn ra, kiếm pháp này hẳn là Thiên Ngoại Phi Tiên mà hắn học được lúc ban đầu ở học viện, có điều đã được người khác cải tiến, quả thực đã đạt đến cảnh giới rất cao, so với Thiên Ngoại Phi Tiên khi đó của Chu Văn thì mạnh hơn nhiều, nhưng phần cốt lõi vẫn không thay đổi, xem như một biến thể của Thiên Ngoại Phi Tiên.
Có điều Chu Văn vẫn không nghĩ ra, mình đã dạy kiếm pháp cho một người họ Tần từ lúc nào.
Sau hơn mười chiêu, kiếm pháp của Tần Mục đã bị Chu Văn nhìn thấu, không cần phải xem tiếp nữa, thế là hắn vung một kiếm, trực tiếp hất văng thanh kiếm của Tần Mục ra ngoài.
- Xem ra tôi thắng rồi.
Chu Văn đặt thanh kiếm luyện tập của mình lên kệ, nhìn về phía Tần Mục hỏi:
- Kiếm pháp của cậu là do ai dạy?
- Chị tôi.
Tần Mục nghĩ đến Tần Trăn, lại nghĩ tới những gì mình đã nói với Chu Văn trước đó, lập tức cảm thấy không ổn.
Lỡ như Chu Văn thật sự yêu cầu được hẹn hò với Tần Trăn, Tần Mục có thêm hai lá gan nữa cũng không dám đến nói với chị mình. Trước đó cậu nói như vậy, căn bản không hề nghĩ mình sẽ thua.
Có điều, nghĩ lại thì bạn gái của đối phương đang ở ngay đây, chắc anh ta không dám nhắc đến chuyện muốn hẹn hò với chị mình đâu nhỉ?
- Kiếm pháp của chị cậu học từ đâu?
Chu Văn muốn làm rõ, rốt cuộc đối phương đã học được Thiên Ngoại Phi Tiên từ nơi nào.
- Anh hỏi cái này làm gì?
Tần Mục cảnh giác đánh giá Chu Văn, cậu ta còn tưởng Chu Văn muốn nhắm vào kiếm pháp của Tần Trăn.
- Chẳng phải cậu nói sẽ sắp xếp cho tôi và chị cậu hẹn hò sao? Hôm nay luôn được chứ?
Chu Văn muốn gặp vị Nữ Kiếm Tiên Tần Trăn kia để hỏi cho rõ, rốt cuộc nàng đã học được Thiên Ngoại Phi Tiên từ đâu.