Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1171: CHƯƠNG 1167: DIỆT HỒN THẦN QUANG

- Xem ra, sức mạnh của hắn cực kỳ hợp với ngươi.

Chu Văn đánh giá Độc Cô Bất Sát rồi nói.

- Không thể nói là hợp hay không, vì ngoài lão già đó ra, chỉ có người của Độc Cô gia như ta mới vào được Sâm La điện. Hắn không có lựa chọn nào khác.

Độc Cô Bất Sát liếc nhìn đám người Chu Văn, nói:

- May mà các ngươi không phải người của Độc Cô gia, nếu không thì chắc chắn không tới lượt ta kế thừa sức mạnh của Độc Cô Vô Danh.

Rõ ràng, việc Chu Văn và những người khác không hề bị ảnh hưởng bởi sức mạnh của Sâm La điện cũng khiến Độc Cô Bất Sát vô cùng kinh ngạc.

Nếu chỉ một người không bị ảnh hưởng thì còn có thể nói là trùng hợp, nhưng nhiều người và thú sủng đều không hề hấn gì thì quả là hơi tà môn.

Có điều, chuyện đó không còn quan trọng nữa. Độc Cô Bất Sát đã lấy được thứ hắn muốn, bây giờ dù đám người Chu Văn có đến cũng không thể ngăn cản hắn được nữa.

Độc Cô Bất Sát nhìn Chu Văn, nói:

- Ta phải cảm ơn ngươi đã cứu mạng ta, lại còn giúp ta có được sức mạnh chân chính. Đợi ta trở thành chủ nhân của Vạn Tượng cốc, chắc chắn sẽ báo đáp hậu hĩnh.

- Đến nửa kia của Độc Cô Bất Sát còn chẳng thể trở thành gia chủ, thậm chí bị nhốt ở đây, ngươi nghĩ mình làm được à?

Chu Văn nói.

- Hắn không được, nhưng ta thì có thể.

Độc Cô Bất Sát tự tin đáp.

- E là ta không thể cho ngươi cơ hội đó. Phiền phức do ta gây ra thì nên để ta tự mình giải quyết, không cần người khác nhúng tay.

Chu Văn nói.

- Ngươi làm vậy khó cho ta quá. Dù sao đi nữa, ngươi cũng có ơn với ta, ta không muốn giết ngươi.

Độc Cô Bất Sát cau mày nói.

- Độc Cô gia sinh ngươi nuôi ngươi, ân tình lớn như vậy mà ngươi còn chẳng định tha cho họ, huống chi là ta.

Chu Văn đáp.

- Cũng đúng, đã chọn con đường này thì phải đi tới cùng.

Độc Cô Bất Sát khẽ gật đầu, nhìn Chu Văn nói:

- Bây giờ ngươi rời đi vẫn còn kịp.

Chu Văn không nói gì, chỉ liếc nhìn Nguyệt Độc và linh dương. Hắn cảm thấy hai người này hăng hái đến đây như vậy, mục đích chắc không chỉ đơn giản là tiêu diệt Độc Cô Bất Sát.

Thấy Chu Văn im lặng, Độc Cô Bất Sát nói tiếp:

- Vô Ngần sơn sắp hiện thực hóa, ta không có thời gian chờ đợi nữa. Ngươi đã không đi, vậy thì ta đành tiễn ngươi một đoạn đường.

Vừa dứt lời, kim quang trên người Độc Cô Bất Sát bùng nổ, bộ Hoàng Kim giáp phun ra những luồng hào quang chói lọi. Ánh sáng ấy dường như có thể xuyên thấu linh hồn, muốn hòa tan nó ra.

- Mau lui lại... Đó là Tẩy Hồn thần quang...

Hắc Y nhân đứng ngoài điện, thấy hoàng kim quang mang thì sắc mặt lập tức đại biến, lớn tiếng nhắc nhở Chu Văn.

- Tẩy Hồn thần quang là cái gì?

Cơ thể Chu Văn tắm mình trong hoàng kim thần quang mà không hề cảm thấy có gì đặc biệt.

- Người ngoài chỉ biết Độc Cô Vô Danh giỏi thân pháp, nhưng rất ít người biết rằng, thứ mạnh nhất của ông ta không phải thân pháp, mà chính là sức mạnh Tẩy Hồn thần quang. Người bị Tẩy Hồn thần quang chiếu vào sẽ bị xóa sạch ký ức. Dù cơ thể ngươi có cường hãn đến đâu, sức mạnh có lớn thế nào, nhưng nếu mất đi ký ức thì chẳng khác gì một đứa trẻ sơ sinh, cái gì cũng không hiểu, cái gì cũng không biết, quên sạch mọi thứ, chỉ còn lại một thân thể mạnh mẽ vô dụng… Mau lui ra ngoài… Đừng để Tẩy Hồn thần quang chiếu vào… Ngươi sẽ mất trí nhớ hoàn toàn đấy...

Thấy Chu Văn vẫn đứng yên, Hắc Y nhân lo lắng nói.

Không đợi Chu Văn đáp lời, Độc Cô Bất Sát đã cắt ngang:

- Đây không phải Tẩy Hồn thần quang, phải gọi là Diệt Hồn thần quang mới đúng. Sức mạnh nguyên bản của Độc Cô Vô Danh kết hợp với sức mạnh của bản thân ta đã tạo ra hiệu quả vượt xa Tẩy Hồn thần quang trước kia. Bây giờ, Diệt Hồn thần quang không chỉ xóa đi ký ức mà còn có thể xóa sổ cả linh hồn, biến cơ thể thành một cái xác không hồn… Có điều, dù sao ngươi cũng có ơn với ta… Hiện tại ta chỉ xóa đi ký ức của ngươi thôi… Nếu ngươi còn không đi… thì tiếp theo sẽ không chỉ đơn giản là mất trí nhớ nữa đâu.

Chu Văn quả thực cảm thấy có gì đó trong ký ức đang dần phai nhạt, nhưng đó không phải là những ký ức gần đây.

Chu Văn liếc nhìn Nguyệt Độc. Nàng ta nói đi đường nào cũng được, nhưng không thể cứ đứng im không làm gì thế này chứ? Chẳng lẽ định đẩy hết phiền phức cho mình à?

Nhưng ánh mắt của Nguyệt Độc hoàn toàn không để ý đến Độc Cô Bất Sát, nàng đang nhìn chằm chằm vào cái lò đá kia.

Ngưu Đầu nhân trên lò đá đã biến thành một cái xác khô, trông như thể chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ mục rữa tan tành. Xem ra nó đã truyền thừa tất cả cho Độc Cô Bất Sát.

Nguyệt Độc không nhìn nó, mà là nhìn cái lò đá.

Chiếc lò đá trông rất cổ xưa, hoa văn trên đó vô cùng thô kệch. Nếu không phải vì Ngưu Đầu nhân bị trói trên đó và sự thần bí của Sâm La điện, có lẽ Chu Văn đã chẳng thèm nhìn nó lần thứ hai.

Thấy Chu Văn không có ý định rút lui, Độc Cô Bất Sát nhíu mày nói:

- Ngươi đã quyết như vậy thì đừng trách ta. Ta sẽ dùng sức mạnh Diệt Hồn thần quang mạnh nhất để tiễn ngươi đi.

Nói xong, trong đôi mắt hắn ánh lên kim quang, càng lúc càng sáng, cuối cùng hóa thành một màu trắng chói lòa.

Cùng lúc đó, cơ thể Độc Cô Bất Sát cũng hòa tan vào trong Diệt Hồn thần quang, phảng phất như tất cả chỉ còn lại đôi mắt rực sáng như hai ngọn đèn treo lơ lửng giữa không trung, nhìn chằm chằm vào đám người Chu Văn.

- Hắn đã đạt đến Khủng Cụ cấp... Còn mạnh hơn cả vị anh hùng của Độc Cô gia năm xưa. Có lẽ hắn nói thật, Diệt Hồn thần quang kia có thể diệt hồn, mau lui ra ngoài đi!

Hắc Y nhân kinh hãi nói.

Nhưng lời của Hắc Y nhân vừa dứt, hắn đột nhiên thấy Nguyệt Độc bên cạnh Chu Văn đã động. Nàng đi ngược lại luồng Diệt Hồn thần quang đang rực sáng như đèn pha, lao thẳng về phía Độc Cô Bất Sát.

Độc Cô Bất Sát thấy vậy thì hơi sững sờ, nhưng hắn vô cùng tự tin vào Diệt Hồn thần quang của mình. Hắn ngưng tụ toàn bộ sức mạnh, đôi mắt trắng lòa như hai ngọn đèn pha, chiếu thẳng vào Nguyệt Độc.

Năm đó, Độc Cô Vô Danh chỉ dựa vào Tẩy Hồn thần quang đã chiếm một vị trí trong Lục Đại anh hùng, gần như chưa từng gặp phải đối thủ. Lúc ấy, Độc Cô Vô Danh mới chỉ ở cấp Thần Thoại.

Sau này, Độc Cô Vô Danh bị nhốt trong Sâm La điện, sức mạnh tích lũy qua năm tháng, thực lực lại tiến thêm một bước, đã tấn thăng lên Khủng Cụ cấp. Giờ lại thêm sức mạnh của chính Độc Cô Bất Sát gia trì, hắn không tin thứ thần quang từng vô địch này lại không giết nổi một người phụ nữ trẻ tuổi.

Diệt Hồn thần quang cấp Khủng Cụ bung tỏa hoàn toàn, hóa thành hai cột sáng chiếu thẳng lên người Nguyệt Độc.

Hắc Y nhân đứng ngoài lòng lạnh đi một nửa. Vốn định nhờ Chu Văn tạm thời cầm chân Độc Cô Bất Sát, nhưng Chu Văn lại quá bất cẩn, mấy người lại dám đối đầu trực diện với Diệt Hồn thần quang, kết cục dường như đã được định sẵn.

Nhưng một giây sau, đồng tử của Hắc Y nhân đột nhiên co rút lại, miệng há hốc, đứng chết trân tại chỗ như hóa đá.

Diệt Hồn thần quang của Độc Cô Bất Sát chiếu lên người Nguyệt Độc, nhưng nàng chỉ nhẹ nhàng vung tay, Diệt Hồn thần quang liền biến mất không dấu vết. Cùng lúc đó, cơ thể Độc Cô Bất Sát bay ngược ra sau, đập mạnh vào lò đá, khiến bộ Hoàng Kim giáp vỡ tan tành.

Máu tươi từ miệng Độc Cô Bất Sát phun ra, gương mặt hắn lộ rõ vẻ không thể tin nổi, dường như không thể chấp nhận được những gì vừa xảy ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!