Một tòa cổ thành kỳ dị sừng sững giữa bão cát. Bên ngoài cổng lớn, một toán quân nhân đang đóng quân. Trong số đó, một sĩ quan với vẻ mặt lạnh lùng đang nhìn về phía cổ thành, đôi mày nhíu chặt đầy vẻ nghiêm trọng.
- Đốc Quân, ba đội đã đi trinh sát nhưng vẫn chưa có phát hiện gì.
Một binh sĩ báo cáo, khiến vẻ mặt của viên sĩ quan càng thêm lạnh lùng.
Sau khi đến Hoàng Tuyền Thành, An Thiên Tá lập tức phái bốn đội đi thăm dò. Dựa theo kinh nghiệm và dữ liệu thu được trước đó, đã có ba đội thành công đi qua Hoàng Tuyền Thành và trở về, nhưng cả ba đội đều không mang về được tin tức tốt lành nào.
Bên trong Hoàng Tuyền Thành, dù họ đã phát hiện ra những người chết đang ngày ngày chịu đựng hình phạt tra tấn, nhưng lại không tìm thấy bất kỳ tung tích nào của Âu Dương Lam và nhóm quân nhân đi cùng.
- Đốc Quân, xem ra cậu Văn nói không sai, phu nhân và mọi người rất có thể đã tiến vào Hoàng Tuyền Thành thật sự. Chúng ta phải trải qua tất cả các hình phạt mới có thể mở ra được nó.
An Sinh nói.
An Thiên Tá liếc nhìn đám sĩ quan và binh lính sau lưng. Chuyện đã đến nước này, dường như chỉ còn lại một khả năng duy nhất.
Nhưng những hình phạt bên trong Hoàng Tuyền Thành không phải ai cũng chịu đựng nổi. Mạnh như hắn cũng không thể nào trải qua tất cả các hình phạt chỉ trong một ngày.
Ngoài việc cơ thể không thể chịu đựng nổi, vấn đề thời gian cũng là mấu chốt.
Ba thiết luật của Hoàng Tuyền Thành: kẻ giết người sẽ chết, hai chân rời khỏi mặt đất sẽ chết, và trong một ngày vào thành phải giết một người, nếu không cũng sẽ chết.
Trong đó tồn tại mâu thuẫn khó giải quyết, vì vậy bắt buộc phải rời khỏi Hoàng Tuyền Thành trong vòng một ngày, nếu không dù là tồn tại mạnh mẽ đến đâu cũng sẽ bị lực lượng cấm kỵ của nơi này giết chết.
Trải qua đủ 239 loại hình phạt trong vòng một ngày, cho dù cơ thể có mạnh mẽ chịu đựng nổi, thì thời gian cũng chắc chắn không đủ.
An Thiên Tá mạnh mẽ là thế, dưới trướng lại có vô số năng nhân dị sĩ, nhưng vẫn không một ai có thể hoàn thành điều kiện này.
- Chờ đội thứ tư trở về. Nếu vẫn không có phát hiện gì, chúng ta sẽ vào thành.
An Thiên Tá nói.
An Sinh thấp giọng nói:
- Đốc Quân, chúng ta có nên đợi cậu Văn một chút không? Cậu ấy đi tìm Lý Huyền, chắc sẽ sớm tới thôi.
- Chúng ta không có thời gian để chờ. Chờ thêm một phút, mẹ tôi lại mất đi một phần cơ hội sống sót.
An Thiên Tá nói.
- Nhưng cậu Văn không có ở đây, tôi e là chúng ta không thể nào chịu hết tất cả hình phạt trong một ngày được.
An Sinh nhắc nhở.
- Sư trưởng Lữ, ông đã thử qua hình phạt trong Hoàng Tuyền Thành, cảm thấy thế nào?
An Thiên Tá nhìn về phía một sĩ quan trong ba đội vừa trở về.
Sĩ quan kia trắng trẻo mập mạp, trên mặt lúc nào cũng nở nụ cười, đôi mắt híp lại thành một đường chỉ, trông có vẻ vô hại.
Có điều nhìn thân hình của ông ta, ít nhất cũng phải nặng 200kg, béo tròn như một quả bóng. Trong thời đại này, quả thật không có nhiều người như vậy.
Sư trưởng Lữ tên là Lữ Bất Thuận, không biết cha mẹ ông ta nghĩ gì mà lại đặt cho con mình cái tên như vậy, nhưng đó không phải là chuyện người ngoài có thể biết được.
Lữ Bất Thuận nghe An Thiên Tá gọi tên mình, liền bước lên một bước, khó khăn giơ tay chào kiểu nhà binh, nghiêm mặt nói:
- Báo cáo Đốc Quân, tôi đã thử qua vài loại hình phạt trong Hoàng Tuyền Thành. Những hình phạt đó có thể bỏ qua mọi phòng ngự vật lý, ngay cả sức mạnh cấp Thần Thoại cũng không thể ngăn cản. Thứ duy nhất có tác dụng chính là năng lực tự hồi phục. Đốc Quân ngài biết, phương diện này là sở trường của tôi. Chỉ cần có đủ thời gian, việc chịu đựng tất cả hình phạt đối với tôi không phải là chuyện khó.
An Thiên Tá khẽ gật đầu, rồi nhìn sang một sĩ quan trẻ tuổi khác:
- Kính Vũ, còn cậu?
An Kính Vũ nhỏ hơn An Thiên Tá vài tuổi, là một cao thủ của nhà họ An nổi lên trong những năm gần đây. Cậu ta có thiên phú cực cao, lại am hiểu sức mạnh hệ Thời Gian hiếm có.
Mặc dù An Thiên Tá từng có xích mích với các trưởng lão trong nhà, nhưng dù sao hiện tại hắn vẫn là người chèo lái thế hệ này của gia tộc. Đối với những người trẻ tuổi có hy vọng chấn hưng nhà họ An, hắn không ngại bồi dưỡng.
An Kính Vũ chính là một trong những người trẻ tuổi được hắn coi trọng nhất, lần này cũng được hắn mang theo.
Mặc dù theo vai vế trong gia tộc, An Kính Vũ phải gọi An Thiên Tá một tiếng chú, nhưng trong quân đội, cậu ta chỉ có thể tuân theo quy củ, hành lễ và nói:
- Báo cáo Đốc Quân, tôi đã thử rồi. Ở đây có thể dùng năng lực gia tốc thời gian để đẩy nhanh quá trình chịu hình phạt. Chỉ cần Sư trưởng Lữ chịu đựng nổi, tôi có thể chắc chắn trong vòng 24 giờ sẽ giúp ông ấy hoàn thành toàn bộ.
An Thiên Tá khẽ gật đầu, không nói thêm gì, chỉ quay sang nói với An Sinh:
- Đi chuẩn bị đi. Sau khi đội thứ tư ra ngoài, chúng ta sẽ lập tức vào thành.
Hắn đã đến đây thì tự nhiên đã có chuẩn bị, chứ không phải mù quáng lao vào.
An Sinh không dám nói gì thêm. Hắn cũng biết An Thiên Tá nói có lý, chậm trễ một phút, nhóm người Âu Dương Lam lại mất đi một phần hy vọng sống sót.
Nhưng hắn luôn cảm thấy Hoàng Tuyền Thành không hề đơn giản. Nếu có thể đợi Chu Văn đến cùng đi, cơ hội thành công sẽ lớn hơn nhiều.
Có điều mọi thứ đã được sắp xếp, không thể không đi. Hơn nữa cũng không biết bao giờ Chu Văn mới tới, họ không thể chờ đợi thêm nữa.
Bây giờ An Sinh chỉ có thể cầu nguyện Chu Văn mau đến. Nhưng mãi cho đến khi đội thứ tư từ trong thành đi ra, hắn vẫn không thấy bóng dáng Chu Văn đâu.
An Thiên Tá tự mình lựa chọn những người sẽ cùng vào Hoàng Tuyền Thành. Tính cả hắn và An Sinh, tổng cộng có mười sáu người. Mười sáu người này có lẽ không phải là những người mạnh nhất của nhà họ An và quân đoàn Lạc Nhật, nhưng mỗi người đều có năng lực đặc biệt, có thể phát huy tác dụng khi đối mặt với những tình huống bất ngờ.
- Chuẩn bị xuất phát.
An Thiên Tá không muốn trì hoãn thêm một khắc nào.
- Ấy, Đốc Quân chờ một chút! Tôi có đồ quan trọng để quên trong lều, tôi đi lấy ngay, nhanh lắm!
An Sinh vừa cười xòa vừa chạy về phía lều vải.
“Làm sao bây giờ? Quả này toi mạng rồi, sao cậu Văn còn chưa tới nữa?”
An Sinh trong lều đi đi lại lại như kiến bò trên chảo nóng. Hắn biết chuyến đi này vô cùng nguy hiểm, nếu có thể đợi Chu Văn đến thì sẽ có thêm vài phần hy vọng sống sót.
An Sinh đi vòng vòng trong lều, hy vọng có thể kéo dài thêm chút thời gian, nhưng rồi giọng của An Thiên Tá đã vang lên từ bên ngoài:
- Phó quan An, trong vòng ba giây nữa mà tôi không thấy cậu, thì chuyến này cậu không cần đi nữa.
- Tới ngay, tới ngay đây!
An Sinh đành phải vội vàng chạy ra khỏi lều. Hắn vừa đi về phía An Thiên Tá, vừa ôm bụng, bước đi chậm chạp như thể đang rất khó chịu.
Vừa khó khăn đến gần An Thiên Tá, An Sinh lại nói:
- Đốc Quân, tôi... tôi hơi đau bụng, cần phải đi nhà vệ sinh...
- Đi đi.
An Thiên Tá lạnh nhạt nói.
- Cảm ơn Đốc Quân…
An Sinh mừng thầm, vậy là lại có thể kéo dài thêm chút thời gian.
Nào ngờ An Thiên Tá lại nói thêm một câu:
- Cậu đi rồi thì không cần quay lại nữa, cứ về thẳng Lạc Dương đi.
- Đốc Quân, tôi không sao nữa rồi!
An Sinh lập tức đứng thẳng người nói.
- Bây giờ đi được chưa?
An Thiên Tá nhìn An Sinh hỏi.
- Đốc Quân ra lệnh là được ạ!
An Sinh đứng nghiêm, mắt nhìn thẳng, dõng dạc trả lời.
- Xuất phát.
An Thiên Tá liếc nhìn về phía sa mạc, nhưng chỉ trong một thoáng rồi nhanh chóng thu lại ánh mắt, kiên quyết bước về phía cổng lớn của Hoàng Tuyền Thành.
- Cậu Văn!
An Sinh đi theo An Thiên Tá về phía Hoàng Tuyền Thành. Ngay khi sắp bước qua cổng, hắn ngoảnh đầu lại nhìn, và rồi lập tức vui mừng khôn xiết.