Thấy công kích vô hiệu, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt.
An Thiên Tá cau mày nói:
- Xem ra Huyết Thủ vốn là sinh vật cực âm, sức mạnh thông thường rất khó gây thương tổn cho nó, chỉ có lực lượng chí cương chí dương mới có tác dụng.
- Đáng tiếc, cô An Tĩnh không đến, Nguyên Khí Quyết của cô ấy chí cương chí dương, chính là khắc tinh của thứ âm u này.
An Sinh bực bội nói.
- Dù đã sớm lường trước sẽ gặp phải thứ như vậy, nhưng thú sủng thuộc tính thuần dương của chúng ta hoàn toàn không giết nổi đám thế thân kia. Nếu không có biện pháp khác, e là không thể xuống sông tìm Tam Sinh Thạch được rồi.
Lữ Bất Thuận buồn bực nói.
- Cổ đoàn trưởng, ông có thể nhử Huyết Thủ ra được không? Để tôi thử một lần.
Chu Văn nói với Cổ Nông.
- Đương nhiên là được.
Sau những gì Chu Văn và Lý Huyền đã thể hiện trước đó, đám người Cổ Nông đã hoàn toàn tôn trọng họ. Vì vậy, Cổ Nông không hề do dự, lập tức xin chỉ thị của An Thiên Tá. Được đồng ý rồi, ông ta mới xuống sông lần nữa.
Có lẽ vì bị chọc giận lúc trước, Cổ Nông vừa xuống sông, Huyết Thủ đã đột ngột xuất hiện, lao thẳng về phía ông.
Sự việc quá bất ngờ, An Sinh không kịp cảnh báo. Ngay lúc mọi người còn đang kinh hãi, một vệt kim quang đột nhiên lóe lên.
Ngay khi Huyết Thủ sắp tóm được Cổ Nông, đạo kim quang kia đã đâm xuyên qua nó.
Chỉ thấy một con tiểu hầu màu vàng xuất hiện sau lưng Huyết Thủ. Nó há mồm khẽ hút, Huyết Thủ liền biến thành một làn sương máu trông như trà sữa dâu, bị cái mồm nhỏ của tiểu hầu hút sạch vào trong, hoàn toàn không thể phản kháng.
Phần còn lại của Huyết Thủ muốn trốn về sông Vong Xuyên, nhưng... đã muộn!
Hai phong ấn trên tai tiểu hầu liên tục vỡ tan, biến nó thành một cự thú màu vàng sẫm. Kim quang trên người nó bắn ra tứ phía, chiếu tới đâu là sương mù vàng trên sông Vong Xuyên tan biến tới đó, để lộ ra vô số quỷ ảnh màu máu bên dưới.
Đế Thính gầm lên một tiếng, lao về phía Huyết Thủ đang hoảng sợ bỏ chạy. Nó há miệng hút đám quỷ ảnh màu máu vào, trông nhẹ nhàng như đang ăn thạch.
- Đó là… thú sủng đã chiến đấu với Đế Thiên… Nhân Hoàng… Chẳng lẽ Chu Văn chính là Nhân Hoàng…
An Kính Vũ thấy Đế Thính biến thân, lòng chấn động, nghĩ đến một khả năng không thể tin nổi. Anh ta mở to mắt, bất giác nhìn về phía Chu Văn đang đứng bên bờ sông Vong Xuyên.
Không chỉ An Kính Vũ, những ai từng chứng kiến trận chiến giữa Đế Thiên và Đế Thính đều nhận ra nó. Dù sao thì màn xuất hiện của Đế Thính năm đó cũng quá chấn động.
Đó là một tồn tại kinh khủng có thể chống lại cấp Thiên Tai. Dù đã năm năm trôi qua, người ta vẫn chưa từng nghe nói có nhân loại nào sở hữu thú sủng cấp Thiên Tai.
- Khó trách, khó trách, ra là vậy! Bảo sao ở thành Hoàng Tuyền, đám hình cụ kia lại nghe lệnh Văn thiếu gia, hóa ra cậu ấy chính là Nhân Hoàng đại nhân... Thật không ngờ…
Lữ Bất Thuận vui mừng nói.
Mọi người nhìn về phía Chu Văn, ánh mắt cũng thay đổi. Nếu trước đó chỉ là tôn trọng, thì bây giờ trong mắt họ đã biến thành hai chữ: Sùng Bái.
Được chiến đấu bên cạnh Nhân Hoàng khiến họ cảm thấy vô cùng vinh dự.
- An phó quan... Văn thiếu gia... cậu ấy chính là... vị đại nhân đó sao?
Lữ Bất Thuận không dám chắc, nhỏ giọng hỏi An Sinh.
- Anh thấy sao thì là vậy.
An Sinh đáp nước đôi.
Lữ Bất Thuận hơi bực bội, trong lòng như có mèo cào, còn trên sông Vong Xuyên, Đế Thính đang đại triển thần uy.
Đế Thính xông vào sông Vong Xuyên, kim quang trên người nó làm tan rã mọi làn khói vàng, khiến từng đám thế thân bên dưới lộ diện.
Dường như Đế Thính có tính khắc chế cực mạnh với loại sinh vật dị thứ nguyên này. Những thế thân nào đến gần đều bị nó hút thẳng vào bụng. Trong mắt chúng, Đế Thính chẳng khác nào một Ma Thần.
Những thế thân vốn khiến người ta kinh hãi tột độ, giờ đây lại trông nhỏ bé và đáng thương đến lạ.
Đế Thính xung phong một lúc, đột nhiên phát hiện ở bờ sông, nơi sương mù đã tan, có một tảng đá kỳ dị sừng sững.
Tảng đá cao chừng ba trượng, trơ trọi đứng gần bờ sông. Nhưng khác với những tảng đá khác, nó có màu đỏ, hình dáng lại giống như một chiếc tã lót trẻ sơ sinh, bên trong còn mơ hồ tỏa ra hồng quang.
Lúc trước, nó bị khói vàng và đám thế thân che khuất, không ai nhìn thấy. Bây giờ hiện ra ngay trước mắt, lập tức khiến người ta cảm nhận được sự phi thường của nó.
- Đó chính là Tam Sinh Thạch sao?
Lý Huyền vừa đánh giá kỳ thạch vừa nói.
Không ai trả lời được hắn, vì chưa ai từng thấy Tam Sinh Thạch trong truyền thuyết, tự nhiên không phân biệt được thật giả.
- Đốc Quân, để tôi qua xem thử.
Cổ Nông xin chỉ thị An Thiên Tá.
An Thiên Tá khẽ gật đầu, Cổ Nông mới tiến về phía tảng đá.
Có Đế Thính ở đó, khói vàng và đám thế thân xung quanh không dám bén mảng. Cổ Nông thuận lợi đến trước kỳ thạch, ngón tay tỏa ra làn khói mờ ảo, dùng sức vạch lên Tam Sinh Thạch.
Bà lão tóc trắng kia từng nói, chỉ cần khắc tên mình lên Tam Sinh Thạch thì sẽ không bị Canh Vong Xuyên ảnh hưởng.
Nhưng một ngón tay của Cổ Nông ấn xuống, hoàn toàn không thể để lại bất cứ dấu vết gì trên tảng đá.
Cổ Nông lại ngưng tụ sức mạnh, lần này dùng toàn lực, làn khói ngưng tụ thành một lưỡi dao sắc bén, chém lên kỳ thạch. Kết quả, tảng đá vẫn không hề suy suyển, không để lại dù chỉ một vết xước.
- Để tôi thử xem.
An Kính Vũ muốn dùng năng lực thời gian của mình để lại dấu vết trên kỳ thạch.
Hắn chỉ một ngón tay lên tảng đá, tuy chỉ là một cú điểm, nhưng ngay sau đó lại có vô số cú điểm khác chồng lên cùng một vị trí.
Chiêu này của hắn gọi là Nước Chảy Đá Mòn, lợi dụng sức mạnh hệ Thời Gian, biến một cú điểm thành vô số đòn tấn công liên tục. Với năng lực hiện tại của An Kính Vũ, một cú điểm này thực chất tương đương với ba trăm cú điểm lặp đi lặp lại.
Nhưng dù bị tấn công liên tục như vậy, Tam Sinh Thạch vẫn không hề lay động, trên bề mặt ngay cả một vết xước cũng không có.
Dù đã tìm được Tam Sinh Thạch, nhưng không cách nào khắc tên lên được, vậy thì chẳng khác gì không tìm thấy.
Ánh mắt mọi người bất giác đổ dồn về phía An Thiên Tá và Chu Văn. Họ đã tin Chu Văn chính là Nhân Hoàng, nên càng thêm tôn kính anh. Gặp phải chuyện khó, họ bất giác đều trông chờ vào hai người.
Chu Văn và An Thiên Tá đều chưa định thử. Ngược lại, An Thiên Tá quay người trở lại cầu Nại Hà, hỏi bà lão tóc trắng:
- Lão bà, làm thế nào để khắc tên lên Tam Sinh Thạch?
Bà lão tóc trắng lạnh lùng đáp:
- Tam Sinh Thạch, đương nhiên phải có tiền kiếp và hậu thế mới có thể khắc tên. Kẻ không có kiếp trước, tự nhiên không thể để lại dấu vết.