Thanh đại kiếm vốn chiếm trọn cả đất trời bỗng chốc trở nên nhỏ bé. Ngược lại, bàn tay của Tiêu vỗ xuống, kiếm khí trên đại kiếm lập tức tan vỡ với tốc độ kinh người.
Đại kiếm trong tay An Thiên Tá run lên bần bật, tựa như có thể bị bẻ gãy bất cứ lúc nào.
Dưới áp lực cường đại, Tiêu cứ tiến một bước, An Thiên Tá lại phải lùi một bước, thân đại kiếm dưới sức ép bắt đầu cong oằn.
- Trước mặt Hoàng quyền, luật pháp chỉ là trò cười mà thôi. Luật Pháp chi kiếm của ngươi không thể thắng được Hoàng quyền, và ngươi cũng không thể thắng được ta.
Tiêu không ngừng dồn ép, đồng thời dùng lời nói để nhiễu loạn ý chí của An Thiên Tá.
An Thiên Tá không nói một lời, chân như đinh đóng chặt vào đá, không lùi thêm bước nào nữa. Thanh đại kiếm trong tay gồng mình chống đỡ sức mạnh Hoàng quyền của Tiêu, bị ép cong đến mức một thanh kiếm cứng rắn mà trông như một cây tre, sắp bị bẻ gập thành góc chín mươi độ.
- An Thiên Tá, ngươi thua vì ngươi quá tự tin, quá cuồng vọng. Nếu cả hai tay ngươi còn nguyên, ta chưa chắc đã thắng dễ dàng như vậy. Đáng tiếc, ngươi chỉ có một tay… Quá yếu!
Dứt lời, Tiêu bùng nổ toàn bộ sức mạnh Hoàng quyền, tung một quyền trời giáng. Ánh vàng chói lòa đánh gãy phăng thanh đại kiếm, nhấn chìm An Thiên Tá trong vầng hào quang rực rỡ.
Nhưng đúng lúc này, sắc mặt Tiêu đột nhiên đại biến, hắn vận Quỹ Tích thân pháp lùi nhanh về sau, nhưng đã quá muộn.
Oành!
Sức mạnh Hoàng quyền rực rỡ như ánh mặt trời bị phá tan, An Thiên Tá cầm đoạn kiếm lao ra, trong nháy mắt đã áp sát trước mặt Tiêu, đoạn kiếm đâm thẳng về phía trái tim hắn.
Quỹ Tích thân pháp của Tiêu biến ảo quỷ dị, ngay khi hắn tưởng đã thoát khỏi đòn tấn công, đoạn kiếm trong tay An Thiên Tá lại đột ngột bay ra, xuyên thủng tim hắn.
Kình lực trên đoạn kiếm vẫn chưa dừng lại, mang theo cơ thể Tiêu găm thẳng vào cột đá phía sau, đóng đinh hắn lên đó.
Tiêu đưa tay định rút đoạn kiếm ra, nhưng ngón tay hắn vừa chạm vào, lập tức cảm giác như bị điện giật, bị bắn văng ra. Cùng lúc đó, đoạn kiếm lại càng đâm sâu hơn.
- Hoàng quyền thì sao? Trong mắt ta, chỉ có đúng và sai, không có gì khác. Đừng nói thời đại này đã không còn Hoàng Đế, cho dù có, làm sai vẫn phải chịu sự trừng phạt của luật pháp.
Nói xong, An Thiên Tá định lao tới tế đàn để giải cứu đám người Âu Dương Lam.
Tiêu bị đóng trên cột đá bỗng nhiên phá lên cười, một nụ cười điên cuồng. Hai tay hắn nắm chặt lấy đoạn kiếm trước ngực, mặc cho sức mạnh của Luật pháp hệ cắt xé da thịt mình.
Máu thịt và áo giáp của hắn đều bị sức mạnh luật pháp cắt ra từng vết thương, nhưng đoạn kiếm vẫn bị hắn dùng sức rút mạnh ra khỏi lồng ngực.
Keng!
Tiêu ném đoạn kiếm xuống đất, vết thương chí mạng gần như phá nát trái tim hắn đang khép lại với tốc độ không thể tin nổi. Chỉ trong chớp mắt, nó đã hoàn toàn hồi phục như cũ.
- Tiên Thiên Bất Bại Thần Công?
An Thiên Tá nhíu mày nhìn Tiêu, hắn nhận ra đó là loại sức mạnh gì.
Tiêu ngưng cười, lơ lửng giữa không trung, lạnh lùng nói:
- Cái gọi là luật pháp của ngươi, chẳng qua cũng chỉ là sản phẩm của kẻ mạnh mà thôi. Ngươi đủ mạnh nên có thể định ra luật pháp, có thể phá Hoàng quyền. Nếu ngươi không đủ mạnh, nói chuyện luật pháp trừng phạt chỉ là một trò cười. An Thiên Tá, ngươi nói có luật pháp, đó là bởi vì ngươi đủ mạnh, nhưng điều này thì có gì khác với Hoàng quyền? Chẳng qua là đổi một cái tên khác mà thôi. An Thiên Tá, Luật Pháp chi kiếm của ngươi, nói cho cùng, vẫn là Cường Quyền chi kiếm, cần gì phải tự lừa mình dối người?
Đến trình độ như bọn họ, chiến đấu không còn đơn thuần dựa vào kỹ xảo, mà là cuộc đối đầu về tín niệm ở cấp độ cao hơn.
Nếu một người tự biết mình đuối lý, trong đầu sẽ có tạp niệm, không thể dốc toàn lực chiến đấu. Dù chỉ là một thoáng mất tập trung, đó cũng sẽ trở thành sơ hở trí mạng.
Ngược lại, nếu ngươi chiếm được chữ “Lý”, tín niệm sẽ không gì lay chuyển nổi, ban đầu có thể chỉ dùng mười phần sức lực, nhưng sau đó thậm chí có thể bộc phát ra mười hai phần.
An Thiên Tá không hề dao động, hắn vẫy tay, đoạn kiếm tự động bay về lòng bàn tay. An Thiên Tá nắm chặt đoạn kiếm, nói:
- Không quan trọng. Ta chưa bao giờ nghĩ con người sẽ bình đẳng. Luật pháp của ta, chỉ là pháp, và cũng chỉ làm pháp.
Nói xong, An Thiên Tá từng bước tiến về phía Tiêu. Từ trong đoạn kiếm, từng luồng sức mạnh luật pháp sinh ra, giống như những sợi xích, không ngừng ngưng tụ trên thân kiếm, bù đắp lại phần bị gãy, khiến sức mạnh trên đoạn kiếm ngày càng cường đại.
Tiêu cũng nắm chặt cây cung đứt dây, bước tới. Mỗi bước chân của hắn, dường như cả đất trời đều theo thân hình hắn ép về phía An Thiên Tá. Đó không còn là Quỹ Tích thân pháp của nhà Độc Cô nữa, mà là Đoạt Thiên lộ của nhà Hạ.
Mặc cho thân pháp và sức mạnh của Tiêu biến hóa thế nào, đoạn kiếm trong tay An Thiên Tá vẫn như cũ, không có quá nhiều chiêu thức hoa mỹ, không có những năng lực kỳ diệu, nhưng mọi sức mạnh đều bị kiếm lực của hắn phá giải.
Tiêu biến hóa ra sao cũng không thể chiếm được thế thượng phong.
- Tiêu, không có thời gian cho ngươi chơi đùa nữa đâu.
Một giọng nói từ bên trong tế đàn truyền ra, một bóng người xuất hiện từ sau lá cờ cắm trên cột đá.
Người đó ăn mặc rất giống Tiêu, cũng mặc áo giáp và đeo mặt nạ ác quỷ, có điều thân hình hắn khôi ngô cao lớn hơn nhiều, cao gần ba mét, không còn giống người bình thường nữa.
Trong lòng An Thiên Tá và A Sinh đều thắt lại, chuyện họ lo lắng nhất đã xảy ra.
Đối phương đã tốn nhiều công sức như vậy để dụ họ đến đây, không có lý nào chỉ có một mình Tiêu.
Thực tế đã chứng minh điều đó. Sau khi gã đàn ông kia xuất hiện, hắn chậm rãi đi đến trước cột đá chỗ Âu Dương Lam, nhìn cô gái bị trói trên đó, gần như đã hôn mê.
- Chuyện của ta không cần ngươi quan tâm.
Tiêu nói.
- Ta cũng không muốn quản, nhưng bọn chúng nhất định phải chết.
Gã đàn ông kia nói rồi giơ nắm đấm lên, trên nắm tay tỏa ra ánh sáng Thái Dương, mang theo sức mạnh nóng bỏng, đánh về phía Âu Dương Lam.
- Dừng tay!
A Sinh liều mạng lao về phía tế đàn. Sức mạnh của hắn không đủ, không thể phá vỡ kết giới trên tế đàn. Cơ thể hắn đâm sầm vào kết giới, ngược lại còn khiến bản thân va đến gãy cả xương cốt, máu tươi từ miệng mũi tuôn ra.
Biết không thể xông vào, A Sinh nghiến răng, trong mắt lóe lên hai tia sáng yêu dị, dường như có vô số con số đang trôi chảy trong mắt hắn.
Bên trong tế đàn, cánh tay của gã đàn ông kia như bị một sợi dây vô hình trói lại, khựng lại một chút. Hắn quay đầu nhìn A Sinh ở bên ngoài.
Chỉ thấy thất khiếu của A Sinh túa máu, vầng sáng quỷ dị trong hai mắt càng lúc càng mãnh liệt.
- Ta ghét nhất là lũ sâu bọ.
Cánh tay gã đàn ông kia xoay chuyển, một quyền này ngược lại đánh về phía A Sinh.
Oành!
A Sinh căn bản không kịp né tránh, cơ thể bị nắm đấm Thái Dương bao phủ, ngay cả mặt đất cũng bị đánh thành một cái hố khổng lồ.