Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1215: CHƯƠNG 1211: VÔ DIỆN PHẬT

Huệ Ngoạn còn muốn nói gì đó, nhưng Chu Văn đã kéo cậu bé vào trong.

Mặc dù hắn chẳng coi đám người này ra gì, nhưng cũng không thể gây ra cảnh máu chảy thành sông ngay trên địa bàn của Huệ Hải Phong được.

Bước vào quán Bất Tửu, Chu Văn phát hiện nơi này vắng tanh, ngoài một người đàn ông đang pha chế và một cô gái phục vụ ra thì không thấy một mống khách nào.

— Cậu bé, muốn uống chút gì không?

Cô gái trong trang phục thỏ đi tới, cúi người xuống, cười hỏi Huệ Ngoạn.

— Cháu không uống gì đâu ạ, cháu đến tìm chị A Thải, chị ấy có ở đây không ạ?

Huệ Ngoạn nói.

— Cho nó một ly sữa bò nóng.

Người đàn ông pha chế lên tiếng.

Cô gái kia vâng lời, rất nhanh bưng một ly sữa bò nóng đặt trước mặt Huệ Ngoạn:

— Cậu bé, nếm thử xem, ngon lắm đó nha.

— Thưa anh, anh muốn uống gì không ạ?

Lúc này cô gái mới quay sang hỏi Chu Văn.

— Có những gì?

Chu Văn hỏi.

— Sữa bò nóng, sữa bò lạnh và sữa chua ạ.

Cô gái trả lời.

— Đây không phải là quán rượu sao?

Chu Văn hơi nghi ngờ nhìn cô gái, sao nói tới nói lui toàn là sữa, rốt cuộc đây là quán rượu hay cửa hàng sữa vậy?

— Anh đến đây lần đầu à?

Cô gái hỏi.

— Lần đầu tiên.

Chu Văn gật đầu.

— Vậy thì dễ hiểu rồi, anh không thấy quán chúng tôi tên là Bất Tửu phòng sao? Nghĩa là không bán rượu, ở đây chỉ bán các sản phẩm từ sữa thôi.

Cô gái giải thích.

— Ngõ Yên Hoa mà lại bán sữa bò…

Vẻ mặt Chu Văn có chút kỳ quặc, đây là lần đầu tiên hắn nghe nói có loại cửa hàng này, lại còn mở ở một nơi như ngõ Yên Hoa, có lời mới là lạ, thảo nào trong quán vắng như chùa bà đanh.

— Vậy cho tôi một ly sữa bò nóng đi.

Chu Văn chỉ vào ly sữa bò nóng rồi nói.

Cô gái vừa mới mang sữa bò nóng tới thì đám người bên ngoài đã kéo đến vây kín cổng quán Bất Tửu, chặn không cho ai ra vào.

— Giao người ra đây!

Chu Văn nghe thấy có người hét lên từ bên ngoài.

Có điều bọn họ không la lối om sòm, chỉ có một người cầm đầu lên tiếng.

— Giao người nào?

Người đàn ông trung niên đứng ngoài cửa lạnh lùng hỏi.

— Lão Yêu, mày đừng có giả ngơ, mày tưởng bọn tao mù hết chắc?

Câu nói của tên cầm đầu khiến đám đông phía sau trở nên kích động, nhất thời tiếng la hét vang trời, đám người đen kịt dường như chỉ chực chờ xông vào.

— Chúng tôi vào trong này được không?

Chu Văn nhìn về phía người đàn ông pha chế, hắn thừa sức nhìn ra quán Bất Tửu này thực chất do người đàn ông kia làm chủ, có lẽ anh ta chính là ông chủ ở đây.

— Các người đã gọi sữa, vậy thì là khách của tôi, không ai có thể bắt nạt khách của tôi.

Người đàn ông pha chế bình tĩnh nói.

— Nhưng người bên ngoài có vẻ không dễ đối phó lắm.

Chu Văn nghe tiếng ồn ào bên ngoài ngày càng lớn.

Người đàn ông pha chế liếc nhìn ra cửa chính, nói vọng ra ngoài một câu:

— Lão Yêu, để họ vào đi.

Câu nói của người đàn ông pha chế khiến tiếng la hét bên ngoài lập tức im bặt.

Một lát sau, Lão Yêu dẫn gã cầm đầu kia đi vào, nhưng chỉ có một mình gã vào, đám người đông đúc bên ngoài đều răm rắp đứng yên, không một ai dám bước qua cửa.

— Anh Nãi.

Gã cầm đầu thấy người đàn ông pha chế liền nặn ra một nụ cười rồi cất tiếng chào.

— Anh Kim, họ chỉ là hai đứa trẻ không hiểu chuyện, không có ác ý gì đâu, đừng làm khó chúng nó.

Anh Nãi nói.

— Anh Nãi, anh nói vậy là làm khó em rồi. Cứ gọi em là lão Kim được rồi. Anh đã lên tiếng thì em không dám nói gì, người thì em có thể không bắt. Nhưng anh Nãi này, anh cũng đừng để bọn em khó xử, không thể để họ ở lại đây được.

Lão Kim nói.

Anh Nãi còn chưa kịp mở lời, Huệ Ngoạn đã nói thẳng:

— Tại sao cháu không thể ở lại ngõ Yên Hoa? Cháu muốn tìm chị A Thải, không tìm được chị ấy cháu sẽ không đi.

— Anh Nãi, anh thấy đấy, không phải bọn em không biết điều, không nể mặt anh.

Lão Kim tỏ vẻ khổ sở.

— Phiền cậu rồi, cho tôi thêm chút thời gian.

Anh Nãi nói xong, quay sang bảo Chu Văn:

— Cậu không định đưa nó về à?

— Cậu ta muốn đi hay ở, tôi không quản được.

Chu Văn nhún vai, hắn đến đây để xem kịch vui, không ngại chuyện bé xé ra to, hắn càng lúc càng thấy chuyện này thú vị.

Anh Nãi nghe vậy thì ngẩn người, lão Kim kia lại rất biết điều, thấy tình hình này liền đứng dậy nói:

— Thế này đi anh Nãi, em ra ngoài chờ anh. Trong vòng nửa tiếng, đại nhân nhà em chắc chưa đuổi tới kịp đâu, sau nửa tiếng nữa thì em thật sự không dám chắc, anh cũng biết tính tình của đại nhân nhà em mà.

— Phiền cậu rồi, lão Kim.

Anh Nãi nói.

Lão Kim nói xong liền lui ra khỏi quán Bất Tửu, nhưng không rời đi mà chỉ đứng chờ bên ngoài.

— Hai người thật sự không đi?

Anh Nãi hỏi Chu Văn.

— Chuyện này phải hỏi cậu ta.

Chu Văn chỉ vào Huệ Ngoạn.

— Cháu không đi, không tìm được chị A Thải, cháu không về.

Huệ Ngoạn kiên quyết nói.

— Đấy.

Chu Văn gật đầu.

Anh Nãi nói:

— Tôi không cần biết cậu có phải người của Huệ gia hay không, nhưng cậu đã đưa nó đến đây thì phải có nghĩa vụ đưa nó về an toàn. Bây giờ các người đi đi, cậu đã nghe lời lão Kim nói rồi đấy, sau nửa tiếng nữa, nếu người kia thật sự đến, e là các người muốn đi cũng không được nữa đâu.

— Chỉ là tìm người thôi mà, có cần phải làm căng vậy không? Đứa bé này có thể là người của Huệ gia đấy.

Chu Văn nói.

Lão Yêu đứng bên cạnh lạnh lùng nói:

— Xem ra mày đúng là chẳng biết gì cả. Người của Huệ gia đang gặp nguy hiểm, Huệ gia sao có thể giao một đứa trẻ cho mày dẫn ra ngoài được?

— Vậy xin được chỉ giáo, rốt cuộc là có chuyện gì?

Trong lòng Chu Văn cũng rất tò mò.

Huệ Hải Phong hiện là tổng thống Liên bang, Thánh thành bây giờ chính là địa bàn của Huệ gia, vậy mà Lão Yêu lại nói người của Huệ gia đang gặp nguy hiểm, chuyện này quá kỳ lạ.

— Mày thật sự không biết gì à? Tục ngữ nói không sai, kẻ không biết thì không sợ.

Cô gái phục vụ bèn kể lại mọi chuyện.

Chu Văn nghe xong, cằm suýt rớt xuống đất, hắn không thể nào ngờ lại có chuyện như vậy.

Có kẻ dám chạy đến tận nhà Huệ gia để cướp một người phụ nữ, mà Huệ gia lại không dám đến cứu người. Người bị cướp chính là A Thải mà Huệ Ngoạn nhắc tới, còn kẻ đến cướp người chính là chủ nhân của ngõ Yên Hoa, không ai biết tên thật của hắn, chỉ biết hắn có một biệt hiệu là “Vô Diện Phật”.

— Một người chạy đến nhà tổng thống cướp phụ nữ, mà tổng thống lại không dám đến cứu người, chuyện này có thể xảy ra sao?

Chu Văn cảm thấy như mình đang nghe chuyện hoang đường.

— Đây là sự thật. Các người đừng coi thường ngõ Yên Hoa, nơi này chính là thị trường giao dịch ngầm lớn nhất của Thánh thành, mỗi ngày hàng tốt từ khắp Liên bang đều đổ về đây giao dịch, con số giao dịch thành công lớn đến mức anh không thể tưởng tượng nổi đâu. Nếu nói tổng thống là chúa tể ban ngày của Thánh thành, thì Vô Diện Phật chính là vị vua ban đêm của nơi này.

Lão Yêu hừ lạnh nói:

— Đám người lão Kim nể mặt anh Nãi nên mới cho chúng mày cơ hội rời khỏi ngõ Yên Hoa. Bây giờ chúng mày không đi, đợi Vô Diện Phật kia đến, lúc đó dù Huệ Hải Phong có đích thân tới cũng chưa chắc đã đưa chúng mày về toàn thây được đâu.

✺ Thiên Lôi Trúc — Cộng đồng dịch AI ✺

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!