Trong một sân nhỏ trông hết sức bình thường, có trồng rất nhiều cây cối, gồm cả hoa cỏ và nhiều hơn cả là các loại rau ăn được.
Đây không phải sinh vật Dị thứ nguyên hệ Thực vật, mà là những loài thực vật bình thường nhất của Trái Đất.
“Ở trong nhà mà cũng cần đeo mặt nạ sao?”
Chu Văn ngồi trên ghế đá trong sân, hỏi Vô Diện Phật.
“Chẳng qua là không muốn dọa người khác thôi.”
Vô Diện Phật nói xong liền cởi mặt nạ xuống, để lộ ra một khuôn mặt không hề xấu xí, nhưng lại hung ác đến tột cùng, chỉ một ánh nhìn cũng đủ khiến người ta sợ bay mất mật.
“A!”
Huệ Ngoạn vừa thấy gương mặt đó liền sợ hãi lùi lại mấy bước, như thể vừa nhìn thấy một tên sát nhân máu lạnh.
Người mang danh Vô Diện Phật, không ngờ lại chính là Cổ Điển, bạn học cũ của Chu Văn. Trước kia Cổ Điển cũng là một thành viên của Huyền Văn hội, ngay cả Chu Văn cũng không thể ngờ rằng, giờ đây hắn lại là chủ nhân của ngõ Yên Hoa.
“Tại sao cậu lại chạy tới đây làm Vô Diện Phật?”
Chu Văn không để ý đến vẻ sợ hãi của Huệ Ngoạn, nhìn Cổ Điển hỏi.
“Vì để sống sót.”
Cổ Điển nói rất nhẹ nhàng, cứ như thể đây là một chuyện hết sức bình thường, nhưng Chu Văn có thể cảm nhận được trong đó đã chất chứa biết bao đau khổ và bất đắc dĩ.
“A Thải!”
Chu Văn đang định nói gì đó thì Huệ Ngoạn ở bên cạnh lại hưng phấn kêu lên.
Chu Văn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Huệ Ngoạn đang phấn khích chạy về phía một thiếu nữ xinh đẹp mặc áo choàng. Cuối cùng Chu Văn cũng gặp được A Thải trong lời kể của Huệ Ngoạn.
Đó là một cô gái thanh tú và dịu dàng, trông chưa đến hai mươi tuổi, nụ cười ngọt ngào khiến người ta có cảm giác ấm áp.
“A Thải, cậu đừng sợ, tớ sẽ bảo vệ cậu.”
Huệ Ngoạn lấy hết dũng khí che trước mặt A Thải, liếc nhìn Cổ Điển, chân lại hơi mềm nhũn, nhưng hắn vẫn không có ý định lùi bước, kiên trì đến cùng.
“Tiểu Ngoạn, anh ấy không làm hại tớ đâu.”
A Thải xoa đầu Huệ Ngoạn, dịu dàng nói.
“Không phải hắn ép cậu đến đây sao?”
Huệ Ngoạn muốn chỉ tay về phía Cổ Điển, nhưng vừa liếc thấy Cổ Điển, cậu ta lại không dám giơ tay lên.
“Không phải đâu, là tớ tự nguyện đến đây cùng anh ấy. Tuy vẻ ngoài của anh ấy rất hung dữ, nhưng anh ấy là một người rất dịu dàng.” A Thải nói.
“Cậu không cần phải sợ, tớ… Tớ và Chu Văn sẽ bảo vệ cậu.”
Huệ Ngoạn vẫn không tin, nhìn thế nào cũng không thấy Cổ Điển giống một người dịu dàng.
“Dẫn nó ra ngoài chơi đi.” Cổ Điển nói với A Thải.
A Thải gật đầu, dẫn Huệ Ngoạn rời khỏi sân nhỏ.
Lúc này Cổ Điển mới nói với Chu Văn: “Cậu đến đây là trùng hợp, hay cố ý đến tìm tôi?”
“Chắc là trùng hợp. Sau khi trở về học viện, tôi đã tìm tung tích của cậu, nhưng không ai biết cậu đã đi đâu. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao cậu lại biến thành Vô Diện Phật?”
Chu Văn vận hành cả Thái Thượng Khai Thiên Kinh và Đại Phạm Thiên, một để phòng ngừa sức mạnh quy tắc, một để đề phòng có người nghe lén cuộc trò chuyện giữa họ.
Cổ Điển nói: “Nhiều thế lực đều cần một nơi để giao dịch, và người chủ trì nơi này phải không có quan hệ với bất kỳ bên nào, đồng thời phải nhận được sự tin tưởng của họ.”
“Loại người như cậu không khó tìm lắm.” Chu Văn nói.
“Loại người này thì không khó tìm, nhưng loại không phải người thì lại không nhiều.” Cổ Điển nói không chút biểu cảm.
Chu Văn không khỏi im lặng. Cổ Điển có một nửa huyết thống không thuộc về loài người, mặc dù Chu Văn và các thành viên Huyền Văn hội không để tâm, nhưng trong cộng đồng nhân loại, hắn vẫn bị xem như ngoại tộc.
Cổ Điển dường như không để ý đến điều này, tiếp tục nói: “Quan trọng nhất là, Dị thứ nguyên cần một người không phải nhân loại thuần túy làm việc cho họ, cho nên tôi mới có thể trở thành Vô Diện Phật ở ngõ Yên Hoa.”
“Dị thứ nguyên?” Chu Văn chấn động.
Nếu Cổ Điển đứng về phía Dị thứ nguyên, vậy sau này khi Chu Văn chiến đấu với Dị thứ nguyên, anh phải đối xử với Cổ Điển thế nào?
“Trong này có vài thứ, cầm lấy xem đi. Xem xong thì phải hủy nó đi. Nếu không có chuyện gì thì sau này đừng tới đây nữa.” Cổ Điển lấy ra một cái túi đưa cho Chu Văn.
“Cái gì vậy?” Chu Văn hỏi.
“Về rồi tự xem.” Cổ Điển nói xong liền đứng dậy đi ra ngoài.
Chu Văn thấy hắn đã quyết tiễn khách, đành phải nhận lấy cái túi rồi cùng Cổ Điển rời khỏi sân nhỏ.
“A Thải, cậu đừng sợ, tớ nhất định sẽ cứu cậu ra ngoài.”
Huệ Ngoạn vẫn không tin rằng A Thải tự nguyện ở lại đây.
A Thải còn muốn nói gì đó, Cổ Điển đã một tay tóm lấy đầu Huệ Ngoạn, nhấc bổng cậu ta lên trước mặt mình.
“Tới đi, tao không sợ mày đâu, tao phải cứu A Thải!”
Huệ Ngoạn vùng vẫy tay chân trên không trung, nhưng tay chân nhỏ bé của cậu ta căn bản không thể chạm tới Cổ Điển.
“Chờ đến khi nào mày có bản lĩnh cứu cô ấy thì hẵng đến.”
Cổ Điển tiện tay ném một cái, vứt Huệ Ngoạn xuống đất. Huệ Ngoạn ngã chổng vó, mông tiếp đất đau điếng, la oai oái.
Sau đó Cổ Điển dẫn A Thải trở lại sân nhỏ, cánh cửa chính cũng đóng sầm lại. Huệ Ngoạn cắn răng bò dậy, nhưng không tiếp tục đuổi theo, cũng không la lớn đòi cứu A Thải nữa.
“Về thôi.”
Chu Văn dẫn Huệ Ngoạn rời khỏi ngõ Yên Hoa, lần này Huệ Ngoạn không còn khăng khăng đòi quay lại nữa.
Khi họ đi ngang qua ngõ Yên Hoa, tất cả mọi người đều rất tự giác nhường đường.
Đi khỏi ngõ Yên Hoa không bao xa, Huệ Ngoạn đột nhiên nghiêm túc hỏi Chu Văn: “Vô Diện Phật rất khách sáo với anh, chắc hẳn anh rất lợi hại phải không?”
“Cũng bình thường thôi.” Chu Văn nhún vai nói.
“Anh và Vô Diện Phật, ai lợi hại hơn?” Huệ Ngoạn lại hỏi.
“Chưa từng tỷ thí, không biết được. Cậu hỏi cái này để làm gì?” Chu Văn hơi ngạc nhiên nhìn Huệ Ngoạn.
“Em muốn đánh bại Vô Diện Phật. Trong nhà họ Huệ không ai mạnh hơn hắn, em muốn nhờ anh dạy em. Anh có điều kiện gì cứ nói, chỉ cần em làm được, anh cứ việc yêu cầu.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Huệ Ngoạn trông rất nghiêm túc.
“Tôi không thiếu tiền.” Chu Văn cười nói.
Huệ Ngoạn lập tức có chút bối rối, vội vàng nói: “Anh có muốn Thú sủng hoặc Thần thoại dịch không? Em có thể nghĩ cách giúp anh lấy được.”
“Loại Thú sủng này, cậu có thể lấy được sao? Nếu cậu lấy được, tôi có thể dạy cậu.” Chu Văn triệu hồi Ba Tiêu Tiên.
Huệ Ngoạn nhìn thân ảnh Ba Tiêu Tiên dần dần hiện ra trước mắt mình, không khỏi mở to hai mắt: “Thú sủng cấp Khủng Bố?”
“Thế nào? Muốn học với tôi không?” Chu Văn cười nói.
Huệ Ngoạn cúi đầu, nhưng rất nhanh lại ngẩng lên, vẻ mặt thành thật nói: “Em có thể làm việc cho anh. Em còn rất trẻ, bây giờ em không lấy được loại Thú sủng này cho anh, nhưng mười năm, hai mươi năm sau, em nhất định có thể lấy được. Mười năm này… không… hai mươi năm… em có thể làm việc cho anh…”
Thấy vẻ mặt Chu Văn không có bất kỳ thay đổi nào, Huệ Ngoạn hơi chột dạ nói tiếp: “Nếu không… ba mươi năm…”
“Nếu cậu nguyện ý làm việc cho tôi cả đời, cậu có đồng ý không?” Chu Văn cười híp mắt nhìn Huệ Ngoạn hỏi.
Thân thể Huệ Ngoạn run lên, nhưng ánh mắt cậu ta rất nhanh đã trở nên kiên định, nhìn Chu Văn nói: “Nếu anh có thể đảm bảo giúp em đánh bại Vô Diện Phật, em có thể làm việc cho anh cả đời.”
Chu Văn hơi kinh ngạc nhìn Huệ Ngoạn, hỏi tiếp: “A Thải quan trọng với cậu đến thế sao?”
“Không chỉ vì A Thải. Em không thể để tất cả người nhà của mình bị tổn thương như A Thải. Em muốn có sức mạnh để bảo vệ họ, chỉ có tiền thôi thì chưa đủ.” Huệ Ngoạn nói.