Bên trong mật thất, chỉ có Chu Văn và Huệ Hải Phong.
- Năm năm vừa rồi, cậu đi đâu?
Huệ Hải Phong hỏi Chu Văn.
- Sao anh biết Chu Văn ở Kỳ Sơn không phải là tôi?
Chu Văn hơi kinh ngạc hỏi, Huệ Hải Phong có thể nói chính xác khoảng thời gian năm năm, hiển nhiên đây không phải là suy đoán mù quáng.
Huệ Hải Phong trợn mắt nói:
- Chẳng lẽ cậu nghĩ có thể qua mắt được tôi à? Chỉ cần nhìn ảnh chụp thôi, tôi liếc mắt một cái là biết đó không phải cậu rồi.
- Được rồi.
Chu Văn bất đắc dĩ nói:
- Tôi bị lão sư nhốt lại, cũng không khác gì chết, sau năm năm mới thoát ra được.
Huệ Hải Phong gật đầu:
- Cũng gần giống như tôi đoán, cậu chính là Nhân Hoàng, phải không? Chém giết Đế Thiên, Dị thứ nguyên chắc chắn sẽ không để cậu sống yên, nên năm năm qua không thể nào yên ổn như vậy được. Có điều với tính cách của lão sư, hẳn không đơn thuần để cậu kẹt trong đó năm năm, chắc chắn có tính toán gì đó, đúng không?
- Coi như vậy đi, nơi tôi bị nhốt, dòng chảy thời gian rất chậm, cảm giác như bản thân đã trải qua hơn một trăm năm vậy.
Chu Văn nói.
Huệ Hải Phong có chút ghen tị:
- Lão sư quả nhiên vẫn cưng cậu nhất, năm năm đổi lấy trăm năm thời gian, nếu cho tôi nhiều thời gian như vậy, nói không chừng tôi đã chế tạo ra được thứ cấp Thiên Tai rồi.
- Thân thể không thể cử động, anh đòi nghiên cứu cái gì?
Chu Văn cạn lời.
- Cũng đúng.
Huệ Hải Phong cười hắc hắc.
- Chỉ trong năm năm ngắn ngủi, cậu đã trở thành tổng thống Liên bang… Quá lợi hại rồi.
Chu Văn nói.
- Coi như may mắn thôi, một phần là do nghiên cứu của chính tôi, cộng thêm những thứ lão sư để lại cho chúng ta trước khi tiến vào Dị thứ nguyên, mấy thứ đó giúp ích cho tôi rất nhiều.
Huệ Hải Phong dừng một chút rồi lại nói tiếp:
- Có điều cái chức tổng thống này, coi như là hữu danh vô thực thôi, trên thực tế, thực quyền của Liên bang phần lớn đều nằm trong tay Liên minh Thủ Hộ giả và Lục đại gia tộc anh hùng, tổng thống như tôi ngay cả một Thánh thành nho nhỏ cũng không khống chế nổi.
- Vậy anh còn làm tổng thống làm gì?
Chu Văn nghi hoặc hỏi.
- Tại sao không làm? Tuy nó hữu danh vô thực, nhưng tôi cuối cùng cũng đã đứng ở vị trí này, có thể từ từ thay đổi một vài thứ, có thể tìm cách thực hiện lý tưởng của mình. Giống như một diễn viên vậy, chỉ khi lên sân khấu người ta mới biết đến cậu, mới có thể tác động đến người khác. Nếu tôi chỉ đứng dưới sân khấu, cho dù kỹ năng diễn xuất có tốt đến đâu, cũng không thể ảnh hưởng hay thay đổi được bất kỳ ai.
Huệ Hải Phong nói.
- Rốt cuộc anh muốn làm gì?
Chu Văn nhìn Huệ Hải Phong.
- Tôi muốn thay đổi thế giới này.
Huệ Hải Phong nói tiếp:
- Có lẽ cậu sẽ thấy buồn cười, tôi cũng biết, đây gần như là một chuyện không thể nào, nhưng tôi muốn thử một lần.
- Điều này không có gì đáng cười cả.
Chu Văn hơi động lòng, tuy bản thân hắn không có hoài bão như vậy, nhưng điều đó không cản trở hắn kính nể những người như thế.
- Đương nhiên, tôi cũng muốn thử xem, cảm giác đứng trên đỉnh thế giới là như thế nào?
Huệ Hải Phong cười hắc hắc, nói thêm.
Sắc mặt Huệ Hải Phong thay đổi nhanh như vậy khiến Chu Văn hơi dở khóc dở cười:
- Bây giờ anh đã làm được rồi, cảm giác làm tổng thống thế nào?
- Không tốt lắm, có quá nhiều chuyện lực bất tòng tâm.
Huệ Hải Phong lắc đầu, hiển nhiên không muốn nói quá nhiều.
Chu Văn không hỏi thêm, đây không phải sở trường của hắn, không thể giúp được gì cho Huệ Hải Phong, hỏi nữa cũng vô dụng.
- Anh và Cổ Điển rốt cuộc là thế nào?
Chu Văn chuyển sang hỏi chuyện khác.
- Có vài kẻ không muốn tôi và Cổ Điển quá thân thiết, hay nói cách khác là không muốn tôi quá gần gũi với thị trường ngầm, cho nên mới có tình hình hiện tại.
Huệ Hải Phong nói khá mơ hồ, nhưng Chu Văn vẫn hiểu được.
Hai người lại trò chuyện thêm một lúc, nhưng cũng không lâu lắm, Huệ Hải Phong thật sự quá bận, rất nhanh đã phải rời đi để xử lý công vụ.
Huệ Hải Phong bảo Chu Văn ở lại, đợi tối hắn về cùng ăn bữa tối.
Chu Văn trở lại căn phòng do Huệ Hải Phong sắp xếp, lấy chiếc điện thoại thần bí ra xem, phát hiện phó bản Kim Tinh đã hoàn thành download, nhanh hơn nhiều so với hắn tưởng tượng.
Nhấn mở phó bản Kim Tinh, rất nhanh nhân vật tí hon đã xuất hiện trên bình đài của kiến trúc bán cầu kim loại, nơi đó hẳn là lối vào, nhưng cánh cửa lại chưa mở.
Chu Văn biết loại cửa không mở này hẳn là cần một phương pháp đặc biệt nào đó mới vào được.
Sử dụng sức mạnh Nhân Hoàng, hắn thử phá cửa bằng vũ lực, kết quả không thành công, kiến trúc kim loại cứng rắn đến không thể tưởng tượng, ngay cả sức mạnh Khủng Cụ hóa cũng không thể gây ra chút tổn thương nào.
Chu Văn lại dùng Đế Thính và Thấu Thị Chi Quang để thử, kết quả vẫn không thể nhìn trộm được tình hình bên trong.
Khắc họa ra mặt nạ thằng hề, Chu Văn trực tiếp dùng dịch chuyển tức thời, lần này đã thành công tiến vào, cảnh tượng trước mắt thay đổi, Chu Văn đã vào bên trong kiến trúc bán cầu.
Nhưng cảnh tượng lọt vào mắt lại khiến Chu Văn hơi sững sờ.
Dưới lối vào là một căn phòng hình lục giác, giữa phòng có một pho tượng kim loại cao khoảng bốn, năm mét.
Pho tượng kim loại màu bạc, ngoại hình rất kỳ dị, trông như một người mặc bộ giáp hiện đại hóa, nhưng có thể khẳng định đó không phải con người, mà là một pho tượng kim loại thuần túy.
Tay trái nó cầm một vũ khí, trông thế nào cũng giống một khẩu súng tự động, nhưng có vẻ hiện đại hơn nhiều.
Chu Văn đang đánh giá pho tượng kim loại thì đôi mắt nó đột nhiên sáng lên, lóe ra ánh vàng.
Cạch!
Tiếp đó, Chu Văn thấy khẩu súng trong tay pho tượng kim loại chĩa về phía nhân vật tí hon rồi phun ra lửa, vô số viên đạn bắn ra với tốc độ không thể tưởng tượng nổi.
Chu Văn điều khiển nhân vật tí hon dịch chuyển tức thời ra sau lưng pho tượng, Tu La đao trong tay chém xuống, trực tiếp bổ đôi nó.
“Chém giết sinh vật Thần Thoại Kim Loại Thủ Vệ, phát hiện kết tinh thứ nguyên.”
Một khối kết tinh sức mạnh rơi ra, không đợi Chu Văn nhặt lên, sáu bức tường lần lượt xuất hiện những cánh cửa, một lượng lớn Kim Loại Thủ Vệ xách súng tràn vào như thủy triều.
Đồng thời, vô số viên đạn từ bốn phương tám hướng bắn tới, hỏa lực bao trùm toàn bộ căn phòng, gần như không có đường nào để trốn.
Dù sao Chu Văn cũng là cường giả có thể dịch chuyển tức thời, nhưng hắn không lựa chọn làm vậy, thân thể Khủng Cụ hóa, mặc cho những viên đạn xuyên qua người, phảng phất hắn chỉ là ảo ảnh, không thể nào tổn thương được hắn.
Đạn bắn vào tường, còn có rất nhiều viên bắn trúng những Kim Loại Thủ Vệ khác, nhưng chúng nhanh chóng hòa tan vào vách tường hoặc trở thành một bộ phận của Kim Loại Thủ Vệ, không thể gây tổn thương cho chúng.
“Nếu mình chưa Khủng Cụ hóa, một người cấp Thần Thoại tiến vào đây, e rằng sẽ bị bắn chết ngay lập tức, mà đây mới chỉ là bắt đầu, phó bản này thật thú vị.”
Bây giờ Chu Văn càng muốn biết, rốt cuộc thứ gì đang ở sâu nhất bên trong phó bản.