Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1241: CHƯƠNG 1237: CUỘC CHIẾN LÃO QUÂN SƠN 2

- Đốc quân An, từ lần chia tay trước đến giờ vẫn khỏe chứ?

Ánh mắt Ẩn Sĩ lướt qua Chu Văn, cuối cùng dừng lại trên mặt An Thiên Tá.

Tuy An gia có nhiều cường giả, nhưng người thực sự khiến hắn phải để tâm chỉ có hai người này mà thôi.

- Có thể khiến hai vị Đại Thiên Vương của Liên minh Thủ Hộ Giả cùng lúc ra tay, An mỗ quả thực vinh hạnh.

An Thiên Tá khẽ cười nói.

- Phải vậy thôi, dù sao ngài cũng là Đốc quân An mà.

Ẩn Sĩ nhìn đám người bị bắt, thấy bọn họ chẳng qua chỉ bị khóa lại, tình hình không đến nỗi tệ, bèn nói tiếp:

- Xem ra Đốc quân cũng không nhất quyết muốn tạo phản Liên bang. Hay là thế này, ngài theo chúng tôi trở về, giải trình mọi chuyện trước Hội nghị Liên bang, không cần thiết vì chút hiểu lầm mà làm lớn chuyện, Đốc quân thấy sao?

- Đến Hội nghị Liên bang, hay là Hội nghị của Liên minh?

An Thiên Tá hỏi.

- Xem ra Đốc quân đã quyết tâm đối đầu với Liên bang rồi.

Sắc mặt Ẩn Sĩ biến đổi, ai cũng biết chỉ có Liên bang mới có hội nghị, làm gì có cái gọi là hội nghị của Liên minh Thủ Hộ Giả.

Câu nói đó của An Thiên Tá rõ ràng là đang châm chọc việc Liên minh Thủ Hộ Giả ngấm ngầm thao túng Thượng nghị viện.

- Các người đến đây, không phải vì Trộm Thánh và Trứng phối sủng Long Quy sao? Nếu ta nói cho các người biết, ta không bắt được Trộm Thánh, càng không lấy được Trứng phối sủng Long Quy, các người có tin không?

An Thiên Tá chậm rãi nói.

- Đốc quân nói đùa rồi, nếu không lấy được, cần gì phải khổ tâm đến vậy? Người thông minh như Đốc quân, chắc sẽ không đem tính mạng của cả An gia ra đùa giỡn đâu nhỉ?

Ẩn Sĩ dĩ nhiên không tin.

- Đương nhiên không phải đùa giỡn, ta cũng không thích đùa giỡn, chỉ là các người lại cứ thích đùa giỡn với ta, luôn làm những chuyện ta không ưa.

An Thiên Tá nhìn Ẩn Sĩ nói:

- Cho nên, ta buộc phải làm gì đó, để cho các người biết ta không phải là người thích đùa, tránh cho các người lại hiểu lầm.

Đến lúc này, Ẩn Sĩ cũng không phủ nhận gì nữa, chỉ lạnh nhạt nói:

- Vậy Đốc quân định làm gì để cho người khác biết ngài không thích đùa cợt đây?

- Nói cho họ biết, rằng ta không thích đùa.

An Thiên Tá nghiêm túc đáp.

- Chỉ nói suông thì không ai sợ đâu.

Ẩn Sĩ nói.

- Ai biết được, biết đâu lại có tác dụng thì sao.

An Thiên Tá đáp.

- Đốc quân à, có gì thì đến hội nghị rồi nói, ở đó có những người rất sẵn lòng nói chuyện với ngài. Nếu ngài có thể thuyết phục được họ, có lẽ sẽ hữu dụng đấy.

Ẩn Sĩ nói.

- Nếu ta không đi thì sao?

An Thiên Tá hỏi.

- Đó là chức trách của chúng tôi.

Ẩn Sĩ nghiêm nghị đáp.

- Ta đã sớm nghe danh Tứ Đại Thiên Vương của Liên minh Thủ Hộ Giả ai nấy đều bất phàm, trước đây chỉ là nghe nói, hôm nay muốn thử xem sao.

An Thiên Tá vẫn nói với vẻ bất động thanh sắc.

- Nếu Đốc quân có hứng, mời xuống chân núi Lão Quân, tại hạ nguyện ý phụng bồi.

Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, Ẩn Sĩ cũng không muốn động thủ trên Lão Quân Sơn.

- Được thôi.

An Thiên Tá nói xong, vậy mà thật sự đi dọc theo bậc thang xuống núi.

- Các người ở đây chờ ta.

An Thiên Tá ra lệnh một câu, ngăn cản Lạc Nhật Quân xuống núi cùng mình, rồi một mình đi xuống chân núi.

Dù Ẩn Sĩ và Huyết Vu có chút nghi hoặc, không hiểu tại sao An Thiên Tá lại từ bỏ lợi thế địa hình trên Lão Quân Sơn để xuống núi với họ, lại còn đi một mình, nhưng điều này rõ ràng vô cùng có lợi cho họ, không có lý do gì để từ chối cả.

Chu Văn cũng hơi nghi ngờ, không biết rốt cuộc An Thiên Tá định làm gì. Nhưng An Sinh không có ở đây, hắn không tìm được người để hỏi, đành phải thì thầm hỏi Âu Dương Lam đang bế Nha Nhi:

- Lam tỷ, rốt cuộc là thế nào vậy?

Chu Văn đã nhận ra có gì đó không ổn, hắn tin lời An Thiên Tá, có lẽ An Thiên Tá thật sự chưa bắt được Lưu Vân.

Bởi vì hắn biết trong tay Lưu Vân căn bản không hề có Trứng phối sủng Long Quy nào cả, cho dù An Thiên Tá có bắt được Lưu Vân cũng không thể lấy được Trứng phối sủng. Nhưng hắn không hiểu, tại sao An Thiên Tá lại phải làm vậy, hậu quả của việc này là tất cả mọi người đều cho rằng An Thiên Tá đã lấy được Trứng phối sủng.

"Chẳng lẽ ông ta muốn dụ người của Liên minh Thủ Hộ Giả đến rồi hốt trọn một mẻ?"

Chu Văn cảm thấy trừ phi An Thiên Tá điên rồi mới nghĩ như vậy.

Chưa nói đến việc thực lực của Liên minh Thủ Hộ Giả vốn đã vô cùng hùng mạnh, ngoài Tứ Đại Thiên Vương ra còn có không ít cường giả cấp Khủng Cụ, trong khi An gia chỉ có một mình An Thiên Tá là cấp Khủng Cụ, căn bản không có cửa thắng.

Cho dù có cửa thắng, sau lưng Liên minh Thủ Hộ Giả còn có Dị Thứ Nguyên chống đỡ, đến lúc đó nếu Dị Thứ Nguyên thật sự bất chấp tất cả muốn tiêu diệt An gia, muốn tạo ra thêm nhiều Thủ Hộ Giả cấp Khủng Cụ thì cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn.

Chu Văn từng nghe An Sinh nói, sở dĩ Liên minh Thủ Hộ Giả có nhiều Thủ Hộ Giả cấp Khủng Cụ như vậy, không phải tất cả đều nở ra từ Kén Thủ Hộ Giả, mà có rất nhiều Thủ Hộ Giả được đưa thẳng từ Dị Thứ Nguyên đến bằng thủ đoạn đặc biệt, sau đó Liên minh Thủ Hộ Giả sẽ lựa chọn con người phù hợp để ký khế ước.

Dù sao Thủ Hộ Giả vốn do Dị Thứ Nguyên tạo ra, muốn chế tạo thêm cũng không phải việc khó.

Có điều, những Thủ Hộ Giả được đưa trực tiếp từ Dị Thứ Nguyên đến dường như có khiếm khuyết gì đó, nếu so sánh cùng cấp Khủng Cụ thì vẫn kém hơn Thủ Hộ Giả trưởng thành trên Trái Đất.

Dù vậy, thế cũng đã cực kỳ đáng sợ rồi, cấp Khủng Cụ dù sao vẫn là cấp Khủng Cụ, chỉ có cấp Khủng Cụ mới chống lại được, mà cấp độ này đã thuộc về chiến lực đỉnh cao trên Trái Đất.

Như lần này, trong đám người do Huyết Vu và Ẩn Sĩ dẫn tới, đã có bảy, tám Thủ Hộ Giả cấp Khủng Cụ, một lực lượng chiến đấu như vậy, cho dù là Chu Văn cũng không dám coi thường.

- Tiếu Ta không nói, nhưng cậu đừng lo, Tiểu Tá làm việc luôn có chừng mực, anh ấy tự có tính toán của mình.

Âu Dương Lam nói.

- Em lo cho ông ta làm gì, em chỉ lo cho chị thôi.

Chu Văn nói.

Âu Dương Lam mỉm cười:

- Cũng thế cả thôi.

Huyết Vu và Ẩn Sĩ đều không thể tin được An Thiên Tá lại một mình đi xuống núi, ngay cả Chu Văn cũng không đi theo.

- Đốc quân có khí phách và lòng dạ như vậy, tại hạ xin được cùng Đốc quân khởi động một chút vậy.

Ẩn Sĩ liếc nhìn Huyết Vu, ra hiệu cho hắn chuẩn bị ra tay bất cứ lúc nào.

- Hai người các ngươi cùng lên đi.

An Thiên Tá vừa nói, vừa triệu hồi ra Mệnh Hồn kỳ lạ và hợp thể với nó.

Thân hình thon dài của ông ta được bao bọc trong bộ khôi giáp kim loại, sau lưng khoác áo choàng màu huyết sắc, một tay vác thanh đại kiếm trên vai, một tay xách khẩu Gatling, trông bá khí ngút trời.

Chu Văn cũng đang chăm chú quan sát An Thiên Tá, hắn vẫn chưa được thấy thực lực chân chính của An Thiên Tá rốt cuộc mạnh đến đâu. Lần trước khi An Thiên Tá giao chiến với Tiêu, ông ta đã bị chặt đứt một tay từ trước, chiến lực bị ảnh hưởng không nhỏ, nên không thể bộc phát sức mạnh thực sự.

- Nếu Đốc quân đã có nhã hứng như vậy, chúng ta đành phải phụng bồi tới cùng.

Ẩn Sĩ không khách khí, trực tiếp ra hiệu cho Huyết Vu cùng ra tay.

Hắn mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, trong lòng có chút bất an, nên dự định tốc chiến tốc thắng, bắt An Thiên Tá lại trước rồi tính sau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!