Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1252: CHƯƠNG 1248: TỐC ĐỘ ÁNH SÁNG

- Cậu gọi thứ này là mô hình à?

Chu Văn nhìn cái dụng cụ to như đầu máy kéo, vẻ mặt quái lạ nhìn An Sinh.

- Đúng là mô hình, tỷ lệ 1:25. Có điều vì dùng để mô phỏng trong thí nghiệm nên về lý thuyết và công năng thì không khác mấy so với hàng thật. Tuy uy lực nhỏ hơn nhiều nhưng không ảnh hưởng nhiều đến các thông số kỹ thuật của nó.

An Sinh chỉ vào dụng cụ và giới thiệu:

- Mặc dù uy lực nhỏ hơn một chút nhưng tốc độ thì miễn chê, đến cấp Khủng Cụ cũng không né nổi đâu. Cậu muốn luyện tập thì không có gì hợp hơn nữa.

- Thứ này sử dụng thế nào?

Chu Văn nhìn cái dụng cụ trông như khoang điều khiển máy kéo, cảm thấy hơi đau đầu.

- Mặc dù có máy tính để thiết lập các tham số phóng, nhưng dù sao đây cũng chỉ là vật thí nghiệm, để đề phòng bất trắc, vẫn cần có người giám sát bảng điều khiển. Có điều thứ này hiện vẫn chưa thể tiết lộ ra ngoài, cho nên không phải ai cũng có quyền hạn vào đây. Tổng cộng chỉ có bốn người có quyền hạn, nên chỉ có tôi đến giúp cậu được thôi.

An Sinh bước vào khoang điều khiển.

Rất nhanh, cái dụng cụ trông như đầu máy kéo sáng lên, tấm chắn tinh thể phía trước có màu đen, nhìn kỹ mới phát hiện những tấm chắn này được cấu thành từ vô số tinh thể lục giác nhỏ xíu.

- Văn thiếu gia... tôi chuẩn bị bắn đây... cậu cẩn thận nhé...

An Sinh hô lên một tiếng.

- Tới đi!

Chu Văn chọn một vị trí thích hợp đứng vững, nhìn chằm chằm vào tấm chắn tinh thể đang lóe sáng đối diện.

Không có âm thanh, cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào, một tia sáng bắn ra từ một trong các tinh thể lục giác. Khác với kỹ năng hệ Ánh Sáng của con người, đây mới thực sự là tốc độ ánh sáng.

Bùm!

Tia sáng đánh trúng ngực Chu Văn, cơ thể hắn hoàn toàn không kịp phản ứng.

Uy lực của chùm sáng không cao, chỉ tương đương với đòn tấn công cấp Truyền Thuyết, ngay cả áo giáp của Chu Văn cũng không làm hắn bị thương.

- Tốc độ ánh sáng, đúng là tương đương với tốc độ của đạn cấp Thiên Tai.

Chu Văn rất hài lòng với mô hình bắn chùm sáng này.

Những tinh thể lục giác kia tương đương với từng họng súng, dưới sự điều khiển của An Sinh, chúng sẽ bắn ra từ các tinh thể khác nhau. Vì do máy tính điều khiển nên Chu Văn cũng không có cách nào phán đoán trước được, chỉ có thể đợi đến khi tia sáng bắn ra mới phản ứng.

Liên tục thử rất nhiều lần, kết quả lần nào cũng thất bại. Kể cả khi Chu Văn sử dụng khôi giáp Vô Cực Yêu Long Vương, mượn sức mạnh của Phối sủng cấp Khủng Cụ, hắn vẫn phải đợi đến khi thấy tia sáng bắn ra, nhưng lúc đó đã không né kịp.

- Tốc độ ánh sáng thực sự quá nhanh, với tốc độ hiện tại của mình, đừng nói là né tránh, ngay cả dùng kiếm để đỡ cũng không thể, trừ phi đối phương bắn thẳng vào Thiên Tử Tam Kiếm.

Chu Văn thử đi thử lại, rất nhanh đã xác định, muốn dựa vào tốc độ của bản thân để chống đỡ là gần như không thể, trừ phi hắn thăng lên cấp Khủng Cụ, sau đó lại có thêm tám Phối sủng cấp Khủng Cụ hỗ trợ, may ra mới có thể phản ứng kịp thời để ngăn chặn chùm sáng kia.

- Nhưng nếu không dựa vào tốc độ được, vậy chỉ có thể nghĩ cách khác.

Chu Văn vừa suy tư, vừa cố gắng dựa vào phản xạ để chặn chùm sáng.

- Văn thiếu gia, muốn dựa vào phản xạ và tốc độ của con người để chặn được tốc độ ánh sáng ở khoảng cách này, khả năng thành công thật sự rất thấp. Đốc Quân cũng đã thử rồi, ngài ấy cũng không thể né được đòn tấn công bằng tốc độ ánh sáng.

An Sinh nói.

An Sinh hiểu rất rõ, thử kiểu này thực ra chỉ tốn công vô ích, tốc độ không đủ chính là không đủ, chênh lệch quá nhiều, không phải cứ nỗ lực là có thể làm được.

Chu Văn dĩ nhiên cũng biết chỉ dựa vào luyện tập là không được, nhưng sau khi nghe lời của An Sinh, ánh mắt hắn đột nhiên sáng lên, nhìn về phía An Sinh hỏi:

- An Sinh, cậu vừa nói gì thế?

- Văn thiếu gia, tôi không có ý chê tốc độ của cậu, nhưng với tốc độ hiện tại của cậu, không thể nào né được đòn tấn công bằng tốc độ ánh sáng.

An Sinh nói thẳng, không vì quan hệ tốt với Chu Văn mà nói những lời nịnh hót vô nghĩa.

- Không phải, ý tôi là cậu vừa nói, ở khoảng cách này thì không thể chặn được tốc độ ánh sáng, nói cách khác, nếu như khoảng cách đủ xa, vậy là có thể chặn được đòn tấn công bằng tốc độ ánh sáng rồi?

Chu Văn nói.

- Về lý thuyết, nếu khoảng cách đủ xa, sẽ có một độ trễ thời gian, có lẽ sẽ chặn được. Nhưng khoảng cách này phải cực kỳ lớn, rất khó để kéo dài ra một khoảng cách xa như vậy. Hơn nữa còn có một nhược điểm, nếu ở xa như vậy, khi ánh sáng chưa tới, cậu sẽ không nhìn thấy nó, đến lúc cậu nhìn thấy ánh sáng thì nó đã đến nơi rồi, cho nên đây chỉ là một giả thuyết thôi.

An Sinh nói.

- Mặc dù chỉ là một giả thuyết, nhưng chưa chắc đã là không thể, dùng không gian để đổi lấy thời gian, vẫn có khả năng.

Chu Văn lẩm bẩm.

Nhưng giống như An Sinh đã nói, tốc độ ánh sáng quá nhanh, dù chỉ một phần mười giây, khoảng cách nó đi được đã đủ xa.

Muốn trong khoảng thời gian ngắn kéo ra một khoảng cách xa như vậy, dịch chuyển tức thời có thể làm được, nhưng trong phó bản Dị Thứ Nguyên ở Kim Tinh, căn bản không cho Chu Văn một khoảng cách lớn như vậy.

Tuy nhiên, Chu Văn am hiểu sức mạnh hệ Không Gian, có lẽ có thể thử một chút, sử dụng kỹ năng hệ Không Gian để kéo dài khoảng cách.

Chu Văn suy nghĩ kỹ lại các loại năng lực của Ma Thần Kỷ và mặt nạ thằng hề một lần, phát hiện hắn không có kỹ năng kéo dãn không gian.

Trước đó Chu Văn từng thấy Cửu Việt sử dụng năng lực kéo dãn không gian, nếu có người làm được, chắc chắn sẽ có kỹ năng tương tự.

- Đi đâu để kiếm loại kỹ năng hệ Không Gian này bây giờ?

Chu Văn đem suy nghĩ của mình nói cho An Sinh biết.

An Sinh suy nghĩ một chút rồi nói:

- Tôi không biết phương pháp này có được hay không, nhưng chúng ta không có phó bản Dị Thứ Nguyên nào sản xuất loại kết tinh kỹ năng này. Cho dù nơi khác có, cũng chắc chắn cực kỳ hiếm thấy, mà nhiều nhất cũng chỉ mua được kết tinh kỹ năng cấp Thần Thoại, cấp Khủng Cụ trở lên thì chắc chắn không ai bán.

- Cấp Thần Thoại cũng được, chỗ nào có thể mua được?

Chu Văn nghĩ đến việc Lưu Vân có thể đem Thâu Tinh Thủ luyện đến cấp Khủng Cụ, hắn cũng có thể thử một chút.

- Chỉ có thể đến ngõ Yên Hoa ở Thánh Thành thử vận may thôi, chỉ có nơi đó mới có khả năng có. Dù các gia tộc khác có, họ cũng sẽ không tùy tiện đem ra bán.

An Sinh nói.

Ngõ Yên Hoa ở Thánh Thành thì Chu Văn không lạ gì, trước đây hắn còn từng đến đó, Vô Diện Phật ở ngõ Yên Hoa chính là bạn học cũ Cổ Điển của hắn.

Nghe An Sinh nói vậy, Chu Văn thử nhắn tin cho Cổ Điển, nói rõ mình muốn có loại kết tinh kỹ năng hệ Không Gian kia.

Không lâu sau, Cổ Điển đã trả lời hắn:

- Kết tinh kỹ năng hệ Không Gian thì có, nhưng loại cậu nói thì lại không có, mà dù có thì cũng chẳng ai đem ra bán đâu.

Chu Văn lập tức thất vọng, kỹ năng không gian loại này, mặc dù không phải là tuyệt đối không thể tự mình sáng tạo ra, nhưng độ khó của việc đó chẳng khác gì việc phát hiện ra bảng tuần hoàn các nguyên tố hóa học ngày xưa. Chuyện này cần cơ duyên xảo hợp và không ngừng nghiên cứu mới làm được, không phải tùy tiện tưởng tượng là có.

Ai ngờ Cổ Điển lại gửi đến tin nhắn thứ hai:

- Tôi biết một chỗ có thể sản xuất loại kết tinh kỹ năng này, nhưng tỷ lệ rớt ra rất thấp. Nếu không ngại phiền phức và không sợ chết thì cậu có thể đến đó thử xem.

- Nơi nào?

Chu Văn mừng rỡ trong lòng, vội vàng hỏi.

- Tây Khu, Tgoto.

Cổ Điển trả lời rất nhanh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!