- Căn Nhà Thời Gian xảy ra vấn đề gì sao?
Chu Văn hỏi.
Lão nhân dẫn đội tỏ ra rất hòa nhã, nghe vậy bèn nói:
- Căn Nhà Thời Gian không có vấn đề gì, nhưng con đường dẫn đến đó hiện đã xuất hiện một cây Vua Hoa Ăn Thịt. Đội chúng tôi bị tổn thất nặng nề ở đấy, các cậu tốt nhất đừng qua đó.
- Cảm ơn đã nhắc nhở, nhưng chúng tôi buộc phải đến đó.
Nói xong, ánh mắt Chu Văn hướng về một con Cự Ma phối sủng ở phía sau đội của họ.
Đó là một con Cự Ma da xanh, cao chừng bốn năm mét, trông vô cùng hùng tráng.
Trên lưng con Cự Ma cõng một cái hòm gỗ. Ban đầu Chu Văn không để ý, nhưng vừa rồi trong hòm đột nhiên có tiếng động vang lên. Giác quan của Chu Văn cực kỳ nhạy bén nên phát hiện ra ngay, bên trong chiếc hòm đó đang trói một người phụ nữ.
Tay chân cô gái đều bị trói chặt, miệng cũng bị bịt lại. Dường như cảm nhận được có người lạ bên ngoài, cô liều mạng đập vào thành hòm, cố gắng tạo ra tiếng động để người khác phát hiện.
Thấy Chu Văn nhìn về phía chiếc hòm, lão nhân nói:
- Nếu các cậu đã quyết tâm đi thì hãy tự bảo trọng, chúng tôi phải quay về đây.
- Khoan đã, trong hòm đó có gì vậy?
Chu Văn ngăn lão nhân lại hỏi.
Tuy không thích xen vào chuyện của người khác, nhưng nếu có thể cứu một mạng người, Chu Văn cũng không ngại ra tay giúp đỡ.
Đương nhiên, trước hết Chu Văn vẫn muốn làm rõ ngọn ngành câu chuyện để tránh đổ oan cho người tốt.
- Liên quan quái gì đến cậu?
Gã thanh niên khó chịu trừng mắt nhìn Chu Văn.
Lão nhân lại ngăn gã thanh niên lại, nói với Chu Văn:
- Thật không dám giấu gì cậu, người trong hòm chính là chủ thuê của chúng tôi. Cô ấy trả tiền để chúng tôi đưa cô ấy đến Căn Nhà Thời gian, nhưng bây giờ trên đường lại xuất hiện Vua Hoa Ăn Thịt, đám người chúng tôi căn bản không thể qua được, thậm chí đã chết mấy người rồi, vậy mà cô ấy vẫn cứ muốn đi tiếp. Chúng tôi không muốn cô ấy đi chịu chết, nên mới phải ép cô ấy quay về.
- Tôi có thể hỏi cô ấy vài câu được không?
Chu Văn cảm thấy lão nhân không nói dối, nhưng việc này liên quan đến mạng người, vẫn nên hỏi cho rõ thì hơn.
- Cậu đừng có được đằng chân lân đằng đầu.
Gã thanh niên bực bội nói.
Lão nhân lại một lần nữa ngăn gã thanh niên đang định nổi nóng, quay đầu nói với Chu Văn:
- Dĩ nhiên là được, chuyện này thật ra chúng tôi làm cũng không đúng. Đã nhận tiền của người ta thì vốn dĩ dù có chết cũng phải đưa người ta đến nơi. Nhưng lần này rõ ràng là đi chịu chết, đi tiếp cũng chẳng có ý nghĩa gì. Lão già này một thân xương già, chết thì cũng chết rồi, nhưng tôi không thể trơ mắt nhìn đám trẻ này đi nộp mạng được. Tiền chúng tôi đã nhận, sau này sẽ trả lại, thậm chí còn bồi thường gấp đôi.
Nói xong, lão nhân ra hiệu cho người tháo chiếc hòm xuống, mở ra cho đám người Chu Văn xem.
- Bố, bố làm gì vậy? Cần gì phải giải thích nhiều như thế với một người ngoài?
Trong lúc nhóm Chu Văn xem xét chiếc hòm, gã thanh niên rất bất mãn nói với lão nhân.
Lão nhân thấp giọng nói:
- Con đúng là hồ đồ. Nhóm người này chẳng biết gì về khu rừng kỳ lạ này, ngay cả vị trí của Căn Nhà Thời Gian cũng không rõ, vậy mà lại có thể bình an đi tới tận đây. Chắc chắn trong số họ có cao thủ, không thể đắc tội được.
Gã thanh niên giật mình, lúc này mới hiểu ra, liếc nhìn nhóm Chu Văn đang xem xét chiếc hòm, thấp giọng nói:
- Ra là vậy, con đã quá sơ suất.
- Con còn trẻ, cần trải sự đời nhiều hơn rồi sẽ tự khắc nhìn thấu thôi. Sau này phải suy nghĩ kỹ càng hơn.
Lão nhân vỗ vỗ vai gã thanh niên, rồi cùng hắn đi về phía nhóm Chu Văn.
Chiếc hòm đã được mở ra, bên trong quả nhiên có một người phụ nữ bị trói.
Lão nhân kia bèn gỡ miếng vải bịt miệng của cô gái ra, cô lập tức hét lên:
- Ha! Cầu, ông, cái đồ vong ân bội nghĩa khốn nạn! Lúc trước Lucas còn sống đã chiếu cố ông không ít, vậy mà ông dám đối xử với tôi như thế này à?
- Phi La, không phải chúng tôi không đưa cô đi, mà là chúng tôi thật sự không đối phó nổi Vua Hoa Ăn Thịt. Đi cũng là đi chịu chết, có ý nghĩa gì đâu?
Lão nhân giang tay, bất đắc dĩ nói.
- Mấy người sợ chết thì cứ việc đi, đó là chuyện của mấy người, tại sao lại cản đường tôi?
Phi La giãy giụa muốn thoát khỏi chiếc hòm.
Nhưng cơ thể cô bị trói chặt như đòn bánh tét, ngay cả đứng dậy cũng không nổi, chỉ có thể nằm trong hòm mà nói.
- Chúng tôi không muốn cô tự đi chịu chết.
Lão nhân giải thích.
- Cô và Lucas có quan hệ gì?
Chu Văn nhìn Phi La hỏi, hắn hơi ngạc nhiên khi lại nghe được cái tên Lucas từ miệng cô.
- Tôi là vị hôn thê của Lucas, anh biết anh ấy à?
Phi La biết có Chu Văn ở đây nên mình mới có cơ hội nói chuyện, thấy Chu Văn hỏi về Lucas, cô vội vàng đáp.
Chu Văn chưa từng nghe Lucas có vị hôn thê nào, suy nghĩ một chút rồi lại hỏi:
- Tại sao cô phải đến Căn Nhà Thời Gian?
- Đương nhiên là đi tìm Lucas rồi. Bốn năm trước anh ấy một mình đến Căn Nhà Thời Gian rồi không bao giờ trở ra nữa. Tôi nhất định phải tìm được anh ấy.
Phi La nghiến răng nói:
- Mấy người sợ chết không dám đi thì thả tôi ra, một mình tôi đi là được, không liên quan gì đến mấy người.
- Thả cô ấy ra.
Chu Văn nhìn về phía lão nhân nói.
- Chuyện này…
Lão nhân có chút do dự. Đúng là có một phần nguyên nhân vì danh dự của đội, không muốn để chủ thuê phải chết.
Nhưng phần lớn vẫn là vì ông không muốn Phi La đi chịu chết, dù sao cũng như cô ấy đã nói, trước đây Lucas từng giúp đỡ ông không ít.
- Các vị không cần lo lắng, chúng tôi sẽ đưa cô ấy đến Căn Nhà Thời Gian.
Chu Văn nói.
- Ngài quen biết Lucas sao?
Lão nhân nhìn Chu Văn, cẩn thận hỏi.
- Lucas là một người vĩ đại, tôi tự hào vì có một người bạn như vậy.
Chu Văn nói thật lòng, một người như Lucas quả thực khiến người khác phải kính nể.
Lão nhân còn đang do dự thì Phi La đã mừng rỡ kêu lên:
- Còn không mau thả tôi ra để tôi đi cùng họ!
Lão nhân đánh giá Chu Văn một lúc, khẽ thở dài, rồi ra hiệu cho người tháo dây trói trên người Phi La.
Sau khi Phi La nhảy ra khỏi hòm, cô nói với Chu Văn:
- Anh tên là gì? Bạn bè của Lucas, về cơ bản tôi đều đã gặp qua, nhưng tôi chưa từng thấy anh.
- Tôi tên Chu Văn. Có lẽ anh ấy chưa từng nhắc đến tôi, nhưng tôi thật sự là bạn của anh ấy.
Chu Văn nói.
- Anh là Chu Văn?
Phi La lập tức mở to hai mắt, chỉ vào Chu Văn, vừa mừng vừa sợ hỏi.
- Trước kia anh từng học ở đâu?
Phi La tiếp tục hỏi.
- Học viện Tịch Dương khu Đông, không biết cô đã từng nghe qua chưa?
Chu Văn đại khái đoán được, chắc hẳn trước đây Lucas đã từng nhắc đến mình trước mặt Phi La.
- A, vậy thì đúng rồi, anh thật sự là Chu Văn! Tốt quá rồi!
Phi La vui mừng khôn xiết.
- Phi La, cậu ta thật sự là bạn của Lucas sao?
Lão nhân có chút nghi ngờ hỏi.
- Không chỉ là bạn bè, anh ấy là người mà Lucas kính nể nhất. Không, Lucas nói anh ấy là một người vĩ đại như Thần.
Phi La trịnh trọng nói.