Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1268: CHƯƠNG 1264: CĂN PHÒNG THỰC TẠI

Căn phòng trong thực tại giống hệt trong game, đều mang phong cách của Tiểu Ốc Thời Gian, có bàn gỗ, ghế gỗ, giường gỗ và một con ngựa gỗ.

Nhưng ở giữa căn phòng này lại có một thứ khác hẳn trong game.

Trong phòng có khoảng mười mấy người, kẻ đứng, người ngồi xổm, người ngồi bệt. Rõ ràng ai cũng là người sống sờ sờ, đang hít thở bình thường, nhưng không hiểu sao tất cả đều bất động như tượng sáp, mắt trợn trừng nhìn về cùng một hướng.

Lòng Chu Văn run lên, hắn càng không dám rời khỏi Trứng Hỗn Độn. Dù đang ở bên trong Trứng Hỗn Độn, hắn vẫn không yên tâm, vội vàng triệu hồi Giáp Long Vương mặc vào, rồi kích hoạt hết tất cả các loại kỹ năng bảo mệnh có thể dùng như Thái Thượng Khai Thiên Kinh cho chắc ăn.

Làm xong xuôi tất cả, Chu Văn mới bắt đầu dò xét tình hình trong căn phòng nhỏ.

Sự hiện diện của mười mấy người khiến căn phòng nhỏ trở nên chật chội. Chu Văn nhanh chóng nhận ra Lucas cũng ở trong đó, nhưng gã cũng đang đứng bất động tại chỗ, trông không khác gì một bức tượng sáp.

Giống như những người khác, ánh mắt của Lucas cũng đang dán chặt vào chiếc giường duy nhất trong phòng.

Chu Văn không dám dùng mắt thường để nhìn chiếc giường đó, mà dùng Đế Thính quét qua. Hắn phát hiện chiếc giường trong căn phòng này không giống trong game.

Giường gỗ trong game chỉ là một chiếc giường bình thường, nhưng chiếc giường này lại có một tấm rèm lụa mỏng manh che kín, bao phủ hoàn toàn mọi thứ bên trên.

Và trên giường có một người đang nằm, đó cũng chính là nơi mà ánh mắt của Lucas và những người khác đang tập trung vào.

Chu Văn cẩn thận lắng nghe, phát hiện người nằm trên giường hẳn là một tuyệt thế mỹ nhân. Nàng nằm đó, dáng người uyển chuyển lả lướt, đường cong ẩn hiện, khuôn mặt đẹp đến mức phi phàm.

- Là con người?

Chu Văn hơi kinh ngạc. Dù người phụ nữ kia đẹp một cách phi thường, nhưng hắn có thể cảm nhận được khí tức của con người trên người nàng, không phải là sinh vật dị thứ nguyên, hoặc ít nhất cũng mang một phần huyết thống nhân loại.

Chu Văn không dám đi qua, cũng không dám thử gọi Lucas. Hắn không biết chuyện quái gì đang xảy ra, hành động thiếu suy nghĩ không những không cứu được Lucas mà còn có thể hại gã, thậm chí là hại chính mình.

Giống như cứu người bị điện giật, tuyệt đối không được dùng tay không kéo họ ra, mà phải tìm một vật cách điện để làm việc đó.

Lucas tuy không bị điện giật, nhưng nguyên tắc vẫn vậy. Không được hành động lỗ mãng, trước hết phải tìm hiểu rõ ngọn ngành thì mới có thể cứu gã thay vì hại gã.

Trứng Hỗn Độn vẫn bình thường, không sinh ra Nguyên Khí, chứng tỏ căn phòng này giống hệt trong game, bản thân nó không có năng lực gây tổn thương, cũng không có dòng chảy thời gian dị thường nào.

Lucas và những người khác biến thành thế này, mười phần thì có đến tám chín phần là do người phụ nữ kia giở trò.

Ngay lúc Chu Văn đang quan sát, đột nhiên có một người cử động.

Chu Văn vội vàng nhìn sang, chỉ thấy một người đàn ông trạc bốn mươi tuổi đang đứng cạnh giường. Vốn dĩ ông ta cũng đang bất động, nhưng không biết vì sao, giờ lại đột nhiên cử động.

Ánh mắt ông ta đỏ ngầu, tròng trắng sung huyết đến mức tưởng chừng như sắp nổ tung.

Ông ta vẫn trừng trừng nhìn người phụ nữ trên giường, rồi lao tới giường gỗ như một con dã thú.

Nhưng tay ông ta vừa chạm vào tấm rèm, cả người liền giật nảy lên như bị điện giật, cơ thể lập tức khựng lại, không thể tiến thêm được nữa mà chỉ biết run lên bần bật.

Trong lúc cơ thể không ngừng run rẩy, da thịt ông ta bắt đầu khô héo và tan ra thành bột. Chỉ trong chốc lát, thân thể máu thịt đã biến thành một bộ xương khô, nhưng bộ xương cũng không tồn tại được lâu, cuối cùng hóa thành tro bụi rồi tan biến không còn lại chút gì.

Ngay cả quần áo và áo giáp trên người ông ta cũng như thể đã trải qua vạn năm bào mòn, hóa thành cát bụi và tiêu tán.

Chu Văn kinh hãi, càng không dám nhìn thẳng vào người phụ nữ trên giường.

Thế nhưng, năng lực Đế Thính lại giúp Chu Văn "thấy" được rằng, khuôn mặt của người phụ nữ trên giường lại càng thêm hồng hào, tinh tế, ngày càng xinh đẹp động lòng người.

- Quả nhiên là do ả đàn bà kia giở trò quỷ!

Lòng Chu Văn thắt lại, hắn hoàn toàn không nhìn ra ả ta đã ra tay với người đàn ông kia bằng cách nào.

Kẻ địch không thể nhìn thấu là kẻ địch đáng sợ nhất. Hiện tại, Chu Văn chỉ muốn đưa Lucas ra ngoài, không hề có ý định chọc vào người phụ nữ kia.

Nhưng làm thế nào để đưa Lucas ra ngoài lại là cả một vấn đề. Chưa nói đến việc có thể di chuyển được gã hay không, mà cho dù có di chuyển được, thì làm cách nào để đưa gã ra khỏi căn phòng này?

Nếu không có sự bảo vệ của Trứng Hỗn Độn, rời khỏi đây chỉ có một con đường chết. Nhưng Trứng Hỗn Độn chỉ có một mình Chu Văn sử dụng được, không thể đưa Lucas vào trong.

- Chỉ còn cách cho gã vào Hỗn Độn Châu.

Ánh mắt Chu Văn đảo quanh, lòng có chút do dự. Bây giờ mà manh động di chuyển Lucas, lỡ như có chuyện gì xảy ra thì đến cơ hội cứu chữa cũng không còn.

Vì vậy, Chu Văn đành nhắm vào những người còn lại. Trước tiên cứ thử ném một người vào Hỗn Độn Châu xem có thể đưa họ ra khỏi căn phòng này được không.

Trước đây khi còn trong game, Chu Văn đã từng thử. Thú phối sủng tự động đi ra ngoài sẽ chết, nhưng nếu đặt trong Hỗn Độn Châu thì sẽ không sao.

Nhưng dù sao đó cũng chỉ là thử nghiệm với thú phối sủng, tốt nhất vẫn nên dùng người thật để thử thì mới chắc chắn được.

Nhưng nếu thí nghiệm thất bại, chẳng khác nào chính tay mình giết một mạng người. Điều này khiến Chu Văn có chút do dự, chọn ai để làm vật thí nghiệm cũng đều không ổn.

- Xin lỗi nhé, đằng nào ông ở lại đây cuối cùng cũng chỉ có một con đường chết. Tôi sẽ cược thay ông một ván, nếu cược thắng, ông có thể thoát nạn, tôi cũng không cần ông cảm ơn. Nếu cược thua, thì cứ trách số mình đen đủi đi.

Chu Văn tùy ý chọn một người, chuẩn bị mở Trứng Hỗn Độn ra để cưỡng ép nhét người đó vào Hỗn Độn Châu.

Nhưng không đợi Chu Văn ra tay, đột nhiên lại có người cử động. Một thanh niên đứng cạnh bàn, cũng giống như người đàn ông trung niên lúc nãy, hai mắt đỏ ngầu lao về phía giường gỗ.

Trong lòng Chu Văn khẽ động, hắn lập tức hút thanh niên kia lại, đóng Trứng Hỗn Độn, rồi trực tiếp ném gã vào trong Hỗn Độn Châu.

Chu Văn một lần nữa mở Trứng Hỗn Độn để bảo vệ bản thân, đang định rời khỏi căn phòng thì một chuyện khiến hắn phải rùng mình đã xảy ra.

Người thanh niên bị Chu Văn nhét vào Hỗn Độn Châu, cơ thể bắt đầu lão hóa với tốc độ chóng mặt. Chỉ trong nháy mắt, từ một chàng trai trẻ đã biến thành một ông lão già nua.

Gã cố hết sức giãy giụa, nhưng cơ thể lại nhanh chóng khô nứt rồi hóa thành bột. Trong khoảnh khắc, gã đã biến thành tro bụi, tiêu tán khắp nơi.

- Tại sao lại thế này?

Lòng Chu Văn kinh hãi và hoang mang tột độ. Hắn còn chưa rời khỏi căn phòng, chỉ mới bỏ người kia vào trong Hỗn Độn Châu mà người đó đã chết rồi.

Tim Chu Văn đột nhiên đập thịch một cái, hắn lập tức cảm thấy có điềm chẳng lành. Phản ứng đầu tiên của hắn là điều động Trứng Hỗn Độn, muốn lập tức rời khỏi nơi này.

Nhưng khi hắn quay người lại nhìn về phía cửa, hắn lại thấy một người phụ nữ xinh đẹp vô song, dáng người cao gầy, đang đứng sừng sững ngay trước cửa gỗ. Đôi mắt đẹp của nàng không hề có lấy một tia cảm xúc, đang chăm chú nhìn vào Trứng Hỗn Độn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!