Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 127: CHƯƠNG 125: CHIẾC VÒNG TAY

“Bạc hơi nhẹ, độ cứng lại không đủ, dễ bị gãy, xem ra vẫn nên đổi sang vòng tay bằng thép thì hơn.”

Chu Văn thầm nghĩ, tháo chiếc vòng tay xuống rồi bỏ vào trong hộp.

Chiếc hộp hơi lớn, không thể nhét vào túi áo được nên Chu Văn đành cầm trong tay.

Khi đến nhà hàng, Chu Văn mới phát hiện An Tĩnh cũng ở đây.

- Tiểu Văn, mau lại đây, mọi thứ chuẩn bị xong hết rồi, chỉ thiếu mỗi cậu thôi.

Âu Dương Lam rất tự nhiên kéo tay Chu Văn, để cậu ngồi xuống bên cạnh mình.

Mặc dù Chu Văn chẳng có hảo cảm gì với An Tĩnh, nhưng cậu cũng chẳng bận tâm. Đã đến rồi thì cứ ăn một bữa cho xong, đi cũng chưa muộn.

An Tĩnh ngồi cạnh Âu Dương Lam, liếc nhìn Chu Văn một cái nhưng không nói gì, vẻ mặt vẫn cao ngạo lạnh lùng.

An Sinh đã ra hiệu cho nhân viên phục vụ mang thức ăn lên, Âu Dương Lam thấy Chu Văn cầm một cái hộp trong tay, bèn hỏi:

- Tiểu Văn, cậu cầm cái gì thế?

Chu Văn thầm nghĩ: "Để chị Lam xem một chút cũng không sao, nếu ngay cả chị ấy cũng không nhìn ra sơ hở thì người khác càng khó phát hiện hơn."

- Em mới mua một cái vòng tay, chị Lam xem thử xem.

Chu Văn đưa chiếc hộp cho Âu Dương Lam.

Âu Dương Lam nhận lấy hộp, mở ra xem, thấy đây là một chiếc vòng tay kiểu nữ, tuy không phải đồ quý giá gì nhưng kiểu dáng khá độc đáo.

- Tiểu Văn, không ngờ cậu cũng có lòng như vậy, có phải quà sinh nhật cho Tiểu Tĩnh không? Vốn dĩ chị không định nói cho cậu biết hôm nay là sinh nhật con bé, chỉ muốn gọi cậu qua ăn bữa cơm cho vui thôi, không ngờ cậu đã chuẩn bị quà từ sớm rồi.

Âu Dương Lam thật sự cho rằng Chu Văn chuẩn bị quà.

Nếu không thì một thằng con trai như cậu, mua vòng tay kiểu nữ làm gì, lại còn cầm trong tay mang đến tận đây?

Chu Văn nghe vậy thì ngẩn cả người, hắn đâu có biết mình mua vòng tay cho nữ. Hắn chỉ thấy kích cỡ vừa vặn, thích hợp để khảm viên thủy tinh châu không gian hỗn độn vào che giấu nên mới đặt mua.

Nếu không phải Âu Dương Lam nói, hắn cũng chẳng biết đây là vòng tay kiểu nữ.

An Tĩnh cũng tưởng Chu Văn mua vòng tay cho mình, trong lòng bất giác có chút hổ thẹn: "Chu Văn cũng không tệ, trước đây đúng là mình đã hơi quá đáng, hay là hôm nào tìm cơ hội xin lỗi cậu ấy nhỉ?"

An Tĩnh đang miên man suy nghĩ thì đột nhiên nghe Chu Văn nói:

- Chị Lam, em không biết hôm nay là sinh nhật của An Tĩnh, đây không phải quà cho cô ấy đâu.

Biểu cảm của An Tĩnh hơi cứng lại, trong lòng nhất thời ngũ vị tạp trần, không nói nên lời.

Âu Dương Lam vội vàng lảng sang chuyện khác:

- Hay là cậu có cảm tình với cô nương nào rồi nên mới mua chiếc vòng tay đẹp thế này?

Chu Văn lắc đầu:

- Em mua nhầm thôi ạ, vốn định chọn kiểu cho nam mà lại chọn nhầm sang kiểu cho nữ, giờ em đang định đi đổi lại đây.

"Thằng nhóc thối này, vừa cứng đầu vừa chẳng biết lựa lời. Lăng Phong khéo ăn khéo nói, biết nhìn sắc mặt người khác như vậy, sao lại sinh ra một thằng con trời đánh thế này chứ?"

Nghe Chu Văn nói vậy, Âu Dương Lam cũng có chút bực mình. Đã chọn sai rồi, lại không định tặng ai, một chiếc vòng tay cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, sao không thuận nước đẩy thuyền tặng luôn cho An Tĩnh, chẳng phải tốt hơn sao.

Âu Dương Lam nào biết, trên chiếc vòng có khảm viên thủy tinh châu không gian hỗn độn, Chu Văn đời nào lại tặng nó cho An Tĩnh.

Bữa cơm này diễn ra trong một không khí cực kỳ gượng gạo. Âu Dương Lam cũng đành bó tay, sau khi ăn xong, bà bảo An Sinh đưa Chu Văn về trước.

Chu Văn về đến ký túc xá là lại lập tức lên mạng đặt mua vòng tay. Lần này hắn cẩn thận hơn nhiều, xác nhận là kiểu dành cho nam, còn đặc biệt chọn loại bằng thép cứng.

Chờ đến khi nhận được chiếc vòng mới, hắn đem viên thủy tinh châu không gian hỗn độn khảm lên, quả nhiên vừa khít. Dù có kiểm tra kỹ cũng khó mà phát hiện được.

Mà bình thường có tay áo che khuất, người khác cũng sẽ không nhìn thấy hắn đeo vòng tay.

Chu Văn loay hoay mãi cuối cùng cũng giải quyết xong vấn đề chiếc vòng, ngày thi cuối kỳ cũng đã đến gần.

Lý Huyền mấy ngày không thấy tăm hơi, chắc là đang cố gắng nâng cao thực lực. Hắn có nhà họ Lý chống lưng, đủ loại Tinh thể Thứ nguyên và Trứng phối sủng dùng không hết, muốn tăng thuộc tính hay ký khế ước với Phối sủng cấp Truyền kỳ cũng không khó, thực lực chắc chắn tăng lên vùn vụt.

Đến ngày thi, Chu Văn mới biết Học viện Tịch Dương có nhiều sinh viên đến vậy, sợ là không dưới vạn người.

Trên sân tập được chia thành bốn khu vực chuyên biệt, trong đó có một khu có hơn trăm chảo dầu đang được đun sôi sùng sục.

Một khu vực khác thì dùng giấy Tuyên rộng 30 centimet trải thành một cây cầu độc mộc dài trăm mét, chắc đây là bài kiểm tra vượt cầu giấy.

Khu vực còn lại ở khá xa, Chu Văn chỉ thấy được vài cái đỉnh đá, những thứ khác thì không nhìn rõ.

- Lão Chu, chuẩn bị sao rồi? Có tự tin lọt vào top 10 không?

Lý Huyền đi tới, khoác vai Chu Văn cười nói.

- Đàn em đáng yêu ghê, mới năm nhất mà đã muốn vào top 10, có chí khí đấy.

Mấy học tỷ nghe Lý Huyền nói vậy thì cười.

- Nếu các học tỷ đã coi trọng bọn em như vậy, hay là cho em xin số điện thoại đi.

Lý Huyền bắt chuyện với mấy học tỷ.

Đang lúc nói chuyện vui vẻ, khi Lý Huyền định lấn tới thì đột nhiên đám sinh viên xôn xao hẳn lên, dường như rất nhiều đàn anh đàn chị đều đang gọi "Vĩ ca".

- A! Vĩ ca... Vĩ ca...

Mấy học tỷ đang trò chuyện với Lý Huyền bỗng dưng lơ anh chàng, quay về một hướng vẫy tay la hét.

“Trời ạ, Học viện Tịch Dương là thế này sao?” Lý Huyền thầm bực bội, quay đầu nhìn về phía các học tỷ đang hướng tới, chỉ thấy một nam sinh đang bước lên bục phát biểu, đại diện cho sinh viên.

Thấy bộ dạng của nam sinh kia, Lý Huyền có chút ghen tị nói:

- Hội trưởng hội sinh viên thì ghê gớm lắm chắc? Chẳng qua là vào trường sớm hơn bọn mình hai năm thôi, đợi tôi đây cũng đi tranh cử hội trưởng xem, hừ hừ.

- Hắn mạnh lắm à?

Chu Văn hỏi.

- Đương nhiên, hội trưởng hội sinh viên của Học viện Tịch Dương thường có thực lực nằm trong top 3. Trước khi chúng ta đến, Vi Qua xếp hạng hai trong trường. Hắn văn võ song toàn, khả năng học tập cực kỳ bá đạo, nếu xét về kiến thức lý thuyết, quyền cước, binh khí, hắn mà nhận số hai thì không ai dám nhận số một.

Lý Huyền nói.

- Hắn không phải hạng nhất à, sao lại bảo là mạnh thứ hai?

Chu Văn không hiểu, hỏi lại.

Lý Huyền cười hắc hắc:

- Trước kia hắn không phải hạng nhất, từng bị người ta cho ăn hành một trận. Nhưng mà người có thể đánh được hắn cũng chỉ có tên quái thai Hoàng Cực của Học viện Tịch Dương thôi. Bây giờ thì khác rồi, có anh em chúng ta ở đây, sau này hắn chỉ có thể xếp thứ tư thôi.

Sau khi Vi Qua phát biểu xong, hắn đích thân biểu diễn cho toàn thể sinh viên xem cách vượt qua bài thi.

Vớt tiền xu trong chảo dầu. Tổng cộng có 100 chảo dầu đang sôi, được chia thành mười nhóm, mỗi nhóm mười chảo, xếp càng về sau thì nhiệt độ dầu càng cao.

Thông thường, chỉ cần lấy được đồng xu trong chảo có nhiệt độ thấp nhất là được tính là qua.

✶ Truyện dịch AI miễn phí tại Thiên Lôi Trúc ✶

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!