- A! Sao mình lại ở đây?
Lucas ngơ ngác nhìn Phi La và Chu Văn, vẻ mặt đầy hoang mang.
- Là Chu Văn cứu cậu ra đấy, còn không mau cảm ơn người ta đi.
Trong lòng Phi La mừng như điên. Vốn dĩ nàng còn đang giận Chu Văn vì đã cưỡng ép giam giữ mình.
Nhưng không ngờ sau khi Chu Văn thả nàng ra, Lucas lại sừng sững đứng trước mặt, tuy trông có vẻ còn chưa tỉnh táo hẳn nhưng không gặp vấn đề gì lớn. Nàng không khỏi cảm kích, lại có chút hổ thẹn, không ngờ Chu Văn lại liều mình tiến vào Căn Nhà Thời Gian để cứu Lucas, trong khi trước đó, nàng còn nghi ngờ Chu Văn sợ chết không dám vào cứu cậu ấy.
- Chu Văn, cậu làm thế nào cứu tôi ra khỏi căn phòng đó vậy? Tôi cứ tưởng mình chết chắc rồi.
Lucas vẫn còn sợ hãi trong lòng.
Mặc dù Chu Văn rất muốn hỏi rõ rốt cuộc trong căn phòng đó đã xảy ra chuyện gì, nhưng bây giờ không phải là lúc để nói chuyện.
- Bây giờ có một kẻ kinh khủng trong căn phòng đó đang đuổi giết chúng ta, mọi người tách ra mà chạy, có gì thì sau này hãy nói.
Chu Văn nói xong, trực tiếp dịch chuyển tức thời rời đi.
Hắn không chắc người phụ nữ kia sẽ đuổi đến lúc nào, trước đó hắn đã phân tán những người khác ra các nơi khác nhau.
Bây giờ hắn tách Lucas ra, cho dù người phụ nữ kia có đuổi theo, chắc cũng không rảnh hơi đi bắt Lucas.
- Lucas vĩ đại sẽ kề vai sát cánh chiến đấu cùng cậu…
Chu Văn loáng thoáng nghe được tiếng của Lucas, nhưng cũng không để ý đến hắn.
Chu Văn một lần nữa dịch chuyển đến Kim Tinh, địa điểm dịch chuyển không gần Kim Tinh lắm, nhưng vẫn có thể cảm nhận được những luồng sức mạnh dao động truyền đến từ khe nứt. Khoảng cách xa như vậy mà vẫn cảm nhận được mặt đất rung chuyển, rõ ràng trận chiến vẫn còn tiếp diễn.
- Bông hoa kim loại kia rốt cuộc có lai lịch gì mà lại có thể chiến đấu với người phụ nữ đáng sợ kia đến mức này, xem ra còn ngang tài ngang sức, không hề rơi vào thế yếu.
Chu Văn cảm nhận luồng sức mạnh dao động kia, phát hiện chấn động sức mạnh của bông hoa kim loại vô cùng đáng sợ, không hề bị người phụ nữ kia áp chế.
Chu Văn cũng không dám đến quá gần, chỉ có thể cảm nhận dao động Nguyên khí từ xa để phán đoán sơ bộ tình hình chiến đấu.
Vì khoảng cách quá xa, năng lực của Đại Phạm Thiên và Đế Thính đều không thể vươn tới đó.
Cảm thấy luồng sức mạnh dao động yếu đi, Chu Văn cắn răng, lẻn về phía khe nứt. Người phụ nữ kia khủng bố như vậy lại còn muốn đẩy hắn vào chỗ chết, nếu có cơ hội, Chu Văn tuyệt đối sẽ không tha cho nàng ta.
Chẳng qua Chu Văn không phải là đối thủ của nàng, hiện tại dường như là một cơ hội tốt. Sức mạnh của người phụ nữ và bông hoa kim loại đang dần biến mất, Chu Văn vẫn quyết định mạo hiểm đi qua xem thử.
Nếu lần này người phụ nữ kia bình an rời đi, chờ nàng ta hồi sức lại, chưa chắc đã không truy sát Chu Văn lần nữa, cho nên Chu Văn muốn nắm bắt cơ hội, mau chóng đến xem sao.
Hắn khoác Áo Tàng Hình lên, kích hoạt khả năng ẩn thân, mặc dù không biết có tác dụng với cấp Thiên Tai hay không, nhưng ít nhất nó cũng mang lại cho hắn một chút an ủi tâm lý.
Khi Chu Văn không ngừng tiến lại gần khe nứt, hắn phát hiện dao động sức mạnh ở đó vẫn vô cùng khủng bố. Từng luồng Thánh quang giáng xuống, khe nứt đã bị oanh kích đến không còn hình dạng ban đầu, biến thành một thung lũng rộng lớn chứ không còn là một khe nứt chật hẹp nữa.
- Sức mạnh cấp Thiên Tai thật kinh khủng, may mà đang ở trên Kim Tinh, nếu ở Trái Đất, không biết bao nhiêu người sẽ phải chết?
Chu Văn bị ảnh hưởng bởi những luồng sức mạnh dao động. Vì chúng quá mạnh, khoảng cách lại quá xa, hắn cũng không thể thấy rõ tình hình bên trong.
Hắn phải biết được tình hình bên trong rốt cuộc thế nào thì mới biết có cơ hội hay không.
Thánh quang của người phụ nữ còn đỡ, sức mạnh Thánh quang ngưng tụ, về cơ bản đều đánh vào bên trong thung lũng. Chẳng qua dư chấn khuếch tán ra ngoài, Chu Văn mặc giáp Long Vương, lại thêm sức mạnh của Đại Phạm Thiên, cũng không khó để chống đỡ.
Nhưng chấn động sức mạnh của bông hoa kim loại lại khuếch tán rất xa, uy lực chấn động vẫn mạnh mẽ như vậy, khiến Chu Văn cảm thấy rất khó chịu, ngay cả giáp Long Vương cũng sắp bị chấn vỡ.
- Không được, nếu tiếp tục đến gần, bộ giáp sẽ bị phân giải mất.
Chu Văn cảm giác giáp Long Vương rung lên kèn kẹt, sắp không chịu nổi, đành phải dừng lại không tiếp tục áp sát nữa.
Hắn cách thung lũng kia chưa đến mấy chục dặm mà vẫn không cảm ứng được tình hình bên trong, nhưng không còn cách nào khác, chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi, hy vọng sau khi sức mạnh yếu đi, hắn có thể đến gần hơn một chút.
Chờ hơn nửa giờ, trận chiến bên kia vẫn kinh khủng dị thường, căn bản không thể nào đến gần.
Mà lúc này, nhân loại trên Trái Đất đã phát hiện ra trận chiến kinh thiên động địa này.
Khối Lập Phương không tường thuật trực tiếp cuộc chiến này, nó dường như chỉ hứng thú với sinh vật tiến vào Dị Thứ Nguyên Lĩnh Vực trên Kim Tinh, hoàn toàn không để ý đến những sinh vật khác.
Nhân loại có thể phát hiện cuộc chiến này, chủ yếu là nhờ các thế lực lớn đã sử dụng năng lực dịch chuyển không gian để đưa vệ tinh nhân tạo đến gần Kim Tinh.
Vốn dĩ những vệ tinh nhân tạo kia chỉ có mục đích quan sát tình hình Dị Thứ Nguyên Lĩnh Vực trên Kim Tinh, không ngờ lại vô tình phát hiện ra một trận đại chiến như vậy.
Có điều lúc bọn họ phát hiện ra trận đại chiến này thì đã là giai đoạn sau rồi.
Vệ tinh nhân tạo của Cục Giám Sát Đặc Biệt là nơi đầu tiên phát hiện ra Thánh quang khủng bố ở đó. Với tư cách là cục trưởng Cục Giám Sát, Vi Qua tự nhiên ra lệnh cho người điều khiển vệ tinh quay chụp tình hình nơi đó.
Mặc dù chỉ quay chụp được Thánh quang và cảnh tượng nham thạch sụp đổ, nhưng cũng đủ khiến người ta khiếp sợ. Sức mạnh như vậy rõ ràng không phải do nội bộ Kim Tinh tạo ra, chắc chắn có sinh vật đang đại chiến, chỉ là bọn họ không nhìn thấy mà thôi.
Sau khi tin tức này truyền ra, rất nhanh đã có nhiều thế lực dùng vệ tinh để tiến hành quan sát, nhưng hình ảnh mà họ thấy được cũng không khác gì Cục Giám Sát.
- Sức mạnh thật kinh khủng, chắc chắn đây là trận chiến cấp Thiên Tai.
Huyết Vu nhìn hình ảnh truyền về từ vệ tinh nhân tạo, lòng vẫn còn sợ hãi nói.
Động Thế nói:
- Hai bên giao chiến chắc chắn là cấp Thiên Tai không còn nghi ngờ gì nữa. Nếu chúng ta ở đó, có lẽ có thể nhìn ra chút manh mối, chứ dù chức năng quay chụp của vệ tinh nhân tạo rất mạnh, muốn chụp được chân thân của sinh vật cấp Thiên Tai e là cực kỳ khó khăn.
- Tại sao chúng lại chiến đấu ở đó mà không phải bên trong Dị Thứ Nguyên Lĩnh Vực của Kim Tinh, chẳng lẽ nơi đó có gì đặc biệt sao?
Ẩn Sĩ trầm tư nói.
- Cứ chờ xem, có lẽ sẽ sớm có câu trả lời thôi.
Ánh mắt của Tiên bình tĩnh nhìn vào hình ảnh, hắn trông không có vẻ gì là nóng nảy.
Mặc dù Ẩn Sĩ nóng lòng muốn đề nghị phái người lên đó thăm dò trận đại chiến, nhưng nghĩ đến việc trước đó vì quá hấp tấp mà khiến Tháp Thông Thiên bị người ta đánh sập, tạo thành cục diện bị động cho Liên Minh Người Bảo Vệ, lúc này hắn không dám chủ động mở miệng yêu cầu.
Trong lúc các thế lực lớn đều đang chú ý đến trận chiến này, Chu Văn cũng kiên nhẫn chờ đợi, đáng tiếc là hắn vẫn không tìm được cơ hội.
Khi Chu Văn còn đang rầu rĩ, hắn đột nhiên cảm giác bên trong Châu Hỗn Độn có một luồng ý thức đang dao động, khiến Chu Văn hơi sững sờ. Ý thức của hắn bắt đầu tìm kiếm bên trong Châu Hỗn Độn, lập tức phát hiện thứ truyền ra ý thức chính là con Tinh Hải Giáp Xác Long kia.
Chu Văn mở Châu Hỗn Độn ra, Tinh Hải Giáp Xác Long bay trở về, đáp lên người Chu Văn, một lần nữa biến thành hình xăm.
Chẳng qua Tinh Hải Giáp Xác Long hiện tại vẫn giống như trước, còn quả cầu ngọc mà nó ôm thì đã biến mất không còn tăm hơi.