- Bựa… Quá bựa… Đây là muốn ăn sạch cả hai bên à…
- Hắn không sợ chết no sao? Dám đắc tội cùng lúc cả Liên minh Thủ Hộ Giả và Thánh Linh hội, sau này còn đất dung thân trên Địa Cầu nữa không?
- Người ta tung hoành trên Kim tinh rồi, cần gì phải sống ở Địa Cầu nữa.
- Đây không còn là vô sỉ nữa, đây đích thị là một cú lừa trời giáng!
- Lẽ nào hắn định xử luôn cả hội trưởng Thánh Linh hội và Tiên đại nhân của Liên minh Thủ Hộ Giả trong một trận sao?
- Tôi thì không tin đâu, chuyện này quá sốc đi. Nhã bị thương đã đành, nhưng vị Tiên đại nhân kia tồn tại như một vị thần, thắng được hay không còn khó nói lắm.
Mọi người vừa kịp hiểu ra, mạng xã hội lập tức bùng nổ, đủ loại bình luận liên tục được làm mới, comment chạy như mưa hết lớp này đến lớp khác, chẳng mấy chốc đã không còn thấy rõ nội dung là gì.
- Cao tay… Thật sự quá cao tay… Ăn sạch cả hai bên mà vẫn có thể thẳng thắn nói mình là người làm ăn trọng chữ Tín… Da mặt dày đến mức này, tại hạ xin bái phục!
Lưu Vân cảm thán.
Chu Văn đã ra tay, thân hình lóe lên như ảo ảnh lao về phía Nhã.
Hai tay hắn cầm Thiên Tử kiếm, chém thẳng một nhát vào đầu Nhã.
Dù muốn giúp Nhã, nhưng Chu Văn không thể để người ta hiểu lầm hắn là thành viên của Thánh Linh hội. Càng không thể để ai liên tưởng Vua nhặt nhạnh chỗ tốt chính là Chu Văn. Vì vậy, hắn mới phải tốn công tốn sức xây dựng nên hình tượng trứ danh này.
Cũng may, vì thanh danh của Vua nhặt nhạnh chỗ tốt đã nát bét từ hồi ở dị thứ nguyên trên Kim tinh, nên hình ảnh hiện tại của hắn rất dễ được mọi người chấp nhận.
Coong!
Thái Cổ tiên kiếm trong tay Nhã chặn được Thiên Tử kiếm của Chu Văn, nhưng vì bị thương quá nặng, sức lực vừa tích tụ đã bắt đầu suy yếu, làm sao còn là đối thủ của Chu Văn. Hắn bị một kiếm chém bay ngược ra ngoài, trông như thể bị Chu Văn đánh bay chỉ bằng một chiêu.
Chu Văn không hề nương tay, Thiên Tử kiếm trong tay hắn vung lên như cuồng phong bão vũ, điên cuồng chém về phía Nhã.
Nhã siết chặt Thái Cổ tiên kiếm, dốc toàn lực chống trả, nhưng vết thương trên người quá nặng, máu tươi từ ngực không ngừng tuôn ra. Mất máu chỉ là chuyện nhỏ, vết thương do viên đạn cấp Thiên Tai gây ra khiến sinh cơ trong cơ thể hắn ngày càng suy yếu, sức mạnh và tốc độ tự nhiên cũng giảm mạnh.
Bành!
Thân thể Nhã lại bị Chu Văn đánh nát, hóa thành một mảnh gỗ vụn.
Không cản nổi thế công của Chu Văn, Nhã chỉ có thể dùng Thế thân thuật.
Đây chỉ là Thế thân thuật thông thường, không giống với thuật dùng để chặn viên đạn thứ bảy. Thế thân dùng để chặn viên đạn thứ bảy chính là Bản Mệnh thế thân, cả đời chỉ dùng được một lần.
Thế thân thuật thông thường chỉ đủ sức chặn sáu phát súng đầu, không thể nào cản được phát thứ bảy. Ngay cả Bản Mệnh thế thân cũng chỉ có thể miễn cưỡng chặn được nó, thậm chí chân thân của Nhã vẫn bị trọng thương.
Nếu là người khác, Thế thân thuật của Nhã quả thực rất khó đối phó. Nhưng Chu Văn cũng am hiểu thuật này, bản thân hắn cũng có thể vẽ Thế Thân phù, tuy không lợi hại bằng của Nhã nhưng nguyên lý lại tương đồng.
Vì vậy, Chu Văn có thể nhận ra những dấu hiệu cực nhỏ của Thế thân thuật. Ngay khi Nhã một lần nữa sử dụng thuật này, Chu Văn đã vòng qua con rối thế thân, xuất hiện ngay trước mặt Nhã trong nháy mắt. Thiên Tử kiếm như một tia chớp đâm vào ngực hắn, xuyên qua vết thương cũ, đâm thủng lồng ngực.
Sau đó, hắn tung một cước đá bay Nhã đi. Máu tươi từ ngực Nhã phun trào, thân thể hắn bay ngược ra sau, nện mạnh xuống đất, tạo thành một cái hố sâu hoắm như thiên thạch rơi.
Tất cả mọi người đều choáng váng, không ngờ Vua nhặt nhạnh chỗ tốt lại ra tay dứt khoát đến vậy. Nói đánh là đánh, đường đường là hội trưởng Thánh Linh hội mà trong chớp mắt đã bị đánh đến không rõ sống chết. Nhìn tình trạng thương tích kia, e rằng lành ít dữ nhiều.
- Hội trưởng…
Ngưu Ma nhân giãy giụa đứng dậy, muốn liều mạng với Chu Văn, nhưng thương thế của hắn quá nặng, chỉ lao lên được vài bước đã ngã gục xuống đất. Hắn cố gắng gượng dậy, ánh mắt nhìn Chu Văn như muốn ăn tươi nuốt sống.
Chân Vũ giãy giụa mãi không đứng dậy nổi. Khi thấy lồng ngực Nhã bị đâm xuyên, y phun ra một ngụm máu tươi rồi giận quá công tâm mà ngất lịm đi.
Lưu Vân cũng xem đến trợn tròn mắt, không ngờ Chu Văn lại tàn nhẫn như vậy, ngay cả Nhã cũng dám giết.
Có điều, Lưu Vân cảm thấy có gì đó không đúng, hắn chỉ nhíu mày trầm ngâm không nói.
- Tiên đại nhân, ngài thấy ta làm việc như vậy có hài lòng không?
Chu Văn quay người bay về phía Tiên, cười hỏi.
- Không tệ.
Tiên đáp.
- Ngài hài lòng là tốt rồi. Giao dịch giữa ta và ngài đến đây xem như đã hoàn thành. Vậy tiếp theo, ta cũng nên hoàn thành giao dịch với hội trưởng Nhã. Ta là người rất coi trọng chữ Tín, chắc chắn sẽ làm tốt nhiệm vụ của mình, mong ngài đừng trách.
Chu Văn vừa dứt lời, Thiên Tử kiếm trong tay đã đâm về phía Tiên.
Kiếm pháp hắn dùng lần này hoàn toàn khác với khi chiến đấu với Nhã.
Qua quan sát trận chiến giữa Tiên và Ngưu Ma nhân lúc trước, Chu Văn đã nhìn ra được vài manh mối. Tiên cũng là một cường giả hệ Không gian, cho dù không tu luyện Nguyên Khí quyết hệ Không gian thuần túy thì ít nhất cũng sở hữu năng lực hệ Không gian.
Nắm đấm kinh khủng của Ngưu Ma nhân lại không thể chạm vào người Tiên, trông như thể đang cố tình né tránh.
Thực tế lại không phải vậy. Chu Văn đã tương đối am hiểu sức mạnh hệ Không gian, hắn biết Ngưu Ma nhân không hề cố ý né tránh, mà là do Tiên đã dùng năng lực của mình để bóp méo không gian xung quanh. Vì vậy, người ngoài nhìn vào sẽ thấy như Ngưu Ma nhân cố tình đánh trượt, nhưng sự thật là không gian đã bị thay đổi phương hướng.
Làm được đến mức này, chứng tỏ năng lực hệ Không gian của Tiên cũng vô cùng đáng sợ, có điều năng lực của hắn rõ ràng đi theo một con đường khác với Chu Văn và Lưu Vân.
Trong nhát kiếm này của Chu Văn, Thiên Tử kiếm đã ẩn chứa sức mạnh của Điểm Vũ Trụ, khóa chặt vị trí của Tiên. Cho dù hắn có bóp méo không gian cũng không thể thay đổi được điểm đến cuối cùng của Thiên Tử kiếm.
Khi Thiên Tử kiếm tiếp cận Tiên, trông nó cũng bị lệch khỏi quỹ đạo giống như cú đấm của Ngưu Ma nhân.
Thế nhưng, lúc chiến đấu với Ngưu Ma nhân, Tiên chỉ đứng yên tại chỗ mặc cho đối phương công kích, không hề nhúc nhích. Còn đối mặt với nhát kiếm này của Chu Văn, thân hình Tiên lại phải di chuyển để né tránh.
- Vua nhặt nhạnh chỗ tốt mạnh thật, không chỉ đơn giản là biết nhặt của hời. Ngưu Ma nhân công kích nhiều như vậy mà Tiên chẳng thèm động đậy, còn Vua nhặt nhạnh chỗ tốt chỉ dùng một kiếm đã khiến Tiên phải né tránh. Đây chính là khoảng cách thực lực.
- Vua nhặt nhạnh chỗ tốt, gã này rốt cuộc là ai vậy? Sao trước đây chưa từng nghe nói tới, cứ như từ trên trời rơi xuống. Mạnh đến mức này thì quá đáng quá rồi.
- Không biết, tôi chỉ biết là, ngoài Nhân Hoàng ra, Vua nhặt nhạnh chỗ tốt là mạnh nhất.
Trong lúc mọi người đang bàn tán sôi nổi, Chu Văn đã thi triển kiếm pháp tựa như dải ngân hà cuồn cuộn, chém về phía Tiên.
Thân hình Tiên phiêu dật, thong dong né tránh thế công của Chu Văn, kiếm pháp của hắn không thể chạm vào một góc áo của y. Tuy nhiên, dưới sức ép của Chu Văn, Tiên cũng không tìm được cơ hội để phản kích.