Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 131: CHƯƠNG 129: TUYỆT THẾ THIÊN TÀI?

- Không thể nào! Chu Văn còn vớt được tiền xu, tại sao mình lại không?

Lý Huyền không thể tin nổi.

Có điều, phần thi thứ nhất hắn đã không có bất kỳ thành tích nào, ngay cả một đồng xu cũng không vớt được, điểm số coi như bằng không. Giờ dù ba phần thi còn lại đều đạt điểm tối đa thì cũng không thể chen chân vào top mười.

Lý Huyền thầm hối hận, giá mà hắn không chủ quan, chịu khó nhịn đau một chút là đã lấy được đồng xu ra rồi. Dù sao với mệnh cách Bất Hủ Chiến Thần, tay hắn đâu thể nào bị phế được.

- Một bước sai, hận ngàn đời mà!

Lý Huyền thực sự muốn khóc.

Phần thi tiếp theo, Vân Dương vượt qua một cách suôn sẻ, chỉ trừ phần thi qua cầu giấy vì tốc độ hơi chậm nên chỉ được chín điểm, còn ba mục khác đều thành công đạt mười điểm tối đa.

Trong phút chốc, toàn bộ học viên xôn xao bàn tán, ai nấy đều hỏi thăm về Chu Văn. Một tân sinh năm nhất cấp Phàm Thai mà lại giành được ba mươi chín điểm, gần như chắc suất vào top mười, thành tích này đúng là dọa người thật.

Vương Lộc, An Tĩnh, Phong Thu Nhạn dù cũng là tân sinh năm nhất nhưng bọn họ đều đã đạt tới cấp Truyền Kỳ, có thành tích như vậy cũng là điều dễ hiểu. Nhưng một kẻ cấp Phàm Thai như Chu Văn lại đạt được kết quả như thế, thực sự khiến người ta không tài nào tưởng tượng nổi.

Trong lúc nhất thời, danh tiếng “tuyệt thế thiên tài” Chu Văn lan truyền khắp học viện, khiến các giáo viên cũng có chút hoài nghi.

Thiên tài thì họ đã thấy nhiều, nhưng chưa từng có một học viên cấp Phàm Thai nào có thể đạt được thành tích cao như vậy.

Mà người hoài nghi nhất chính là Vương Phi. Nàng vốn muốn mượn kỳ thi chung này để đả kích Vân Dương một chút, xem có thể thức tỉnh lại hắn hay không, ai ngờ Chu Văn lại lọt vào top mười, còn giành được tư cách tiến vào Tử Vi Cung. Điều này khiến nàng không thể chấp nhận được.

Nhưng bài thi được tiến hành công khai trước mặt mọi người, phần thi của cậu cũng không phải là phần thi đầu tiên hay cuối cùng, trước và sau cậu đều có người dùng các phương pháp tương tự, nên nếu nói là gian lận thì đúng là không có bằng chứng.

- Vô lý… Quá vô lý… Dựa vào cái gì mà tôi chỉ được ba điểm chín… còn cậu lại được hẳn ba điểm mười với một điểm chín cơ chứ…

Lý Huyền thực sự không thể chấp nhận kết quả này.

Kỳ thực, không chỉ Lý Huyền không chấp nhận nổi, mà ngay cả Chu Văn cũng tự biết thành tích của mình tuyệt đối có vấn đề. Chỉ riêng phần thi sức mạnh, hắn quá rõ lực lượng của bản thân ra sao, theo lý mà nói, hắn không thể nào đẩy nổi chiếc đỉnh đá thứ mười. Nhưng cuối cùng, khi hắn giơ đỉnh đá lên lại phát hiện chiếc thứ mười không hề nặng hơn chiếc thứ chín. Nếu trong này không có gì mờ ám thì mới là lạ.

Chu Văn đâu biết rằng, dưới mỗi chiếc đỉnh đá đều có lắp thiết bị điện từ, và Trịnh Thiên Luân có thể tùy ý điều chỉnh trọng lượng của chúng.

Các mục thi bị động tay động chân đều cực kỳ bí mật, ngay cả giáo viên coi thi cũng không biết. Sau khi kỳ thi chung này kết thúc, sân thi đấu sẽ bị phá hủy, đến lúc đó càng là thần không biết quỷ không hay.

Vốn dĩ tất cả đều do Trịnh Thiên Luân chuẩn bị cho bản thân, muốn dùng thủ đoạn này để lọt vào top mười, kết quả lại bị Vi Qua vạch trần nên hắn không dám tự mình giở trò, thành ra lại làm lợi cho Chu Văn.

Chu Văn không tài nào hiểu nổi, lúc Vi Qua đến chúc mừng hắn còn nháy mắt mấy cái, khiến Chu Văn vốn đã hoài nghi lại càng thêm chắc chắn với suy nghĩ trong lòng.

“Quả nhiên là Vi Qua giở trò, nhưng tại sao hắn phải làm vậy? Chỉ để lôi kéo một tân sinh như mình thôi sao?”

Chu Văn có chút khó hiểu.

Dù thế nào đi nữa, đại danh của Chu Văn hắn đã vang dội khắp học viện. Kể từ khi Học viện Tịch Dương thành lập đến nay, chưa từng có bất kỳ học viên cấp Phàm Thai nào có thể đạt được thành tích cao như vậy.

“Giáo luyện không hổ là giáo luyện.”

Phong Thu Nhạn không hề nghi ngờ, cho rằng đây chính là thực lực chân chính của Chu Văn, ý định mời Chu Văn làm giáo luyện cho mình lại càng thêm kiên định.

Tuy cũng có người hoài nghi, nhưng vì không tìm thấy bằng chứng nên đành im lặng cho qua.

Cuối cùng, mười hạng đầu được xác định, Lý Huyền bị loại là điều đã được dự tính, còn Chu Văn lại thuận lợi tiến vào top mười, giành được tư cách đi Tử Vi Cung.

- Lão Chu, tôi thực sự không phục. Mấy cái khác không nói, nhưng sức mạnh của tôi chắc chắn không bằng cậu, không có lý nào cậu nhấc được đỉnh thứ mười mà tôi lại không được.

Lý Huyền oán thán.

- Đây là số mệnh.

Chu Văn không biết phải nói gì.

Cũng may là Lý Huyền không thực sự để tâm đến tư cách này, chỉ kéo Chu Văn ca cẩm vài câu cho đỡ tức.

- Không phải tôi khoác lác đâu, mà Chu Văn kia đúng là thiên tài của thiên tài. Hồi còn học cấp ba với cậu ta, cả trường chúng tôi không ai không biết Chu Văn là thiên tài. Mọi người biết “Khổ Thiền” chứ? Món đó khó luyện thế nào chắc các cậu cũng biết, người bình thường dù có dùng Kết tinh thứ nguyên, muốn luyện ra Nguyên Khí cũng phải mất ba bốn năm. Nhưng Chu Văn lại không hề dùng đến một viên Kết tinh thứ nguyên nào, tự mình luyện thành “Khổ Thiền” đấy…

Điền Hướng Đông thì chém gió tung trời, thao thao bất tuyệt về thành tích hồi cấp ba của Chu Văn cho mọi người nghe.

Trong tình huống ngay cả Chu Văn cũng không hay biết, hắn đã lại trở thành nhân vật đại diện cho tân sinh, được mệnh danh là người có tiền đồ nhất trong giới tân sinh.

Tuy rằng đây không phải kết quả Chu Văn muốn thấy, nhưng có thể giành được tư cách tiến vào Tử Vi Cung, đối với hắn mà nói, cũng là một niềm vui bất ngờ.

Ngày hôm sau chính là ngày tiến vào Tử Vi Cung. Chu Văn cùng chín học viên khác nhận lệnh bài do trường phân phát, dưới sự dẫn dắt của một giáo viên, cùng nhau đến Tử Vi Cung trong truyền thuyết.

Tử Vi Cung này còn hoa lệ hơn cả Cố Cung khi xưa, sau khi trở thành Dị Lĩnh Vực, nơi đây lại càng thêm hùng vĩ bao la. Tuy hiện tại nó nằm sâu dưới lòng đất, nhưng vẫn khiến đám Chu Văn phải cảm thán trước sự vĩ đại của cổ nhân.

Ngoài Ứng Thiên Môn, đám Chu Văn đứng chờ cửa mở, Vương Lộc tò mò đánh giá xung quanh:

- Nơi này đã sâu cả ngàn mét dưới lòng đất, bốn phía đều là nham thạch, vậy những bảo vật trong truyền thuyết kia rốt cuộc từ đâu mà tới?

- Đương nhiên là từ dị không gian rồi, chẳng lẽ còn chờ quỷ mang đến cho cậu à?

Huệ Hải Phong cười nói.

Vi Qua đã từng tới đây nên giải thích:

- Những bảo vật đó đều đến từ khe nứt thứ nguyên, lần lượt bay vào Tử Vi Cung. Trong đó không thiếu những kỳ trân dị bảo, có điều trân bảo chỉ là số ít, phần lớn là đồ bình thường, chỉ đổi được chút tiền thôi. Quý giá nhất đương nhiên là Trứng phối sủng và Kết tinh thứ nguyên. Mấy thứ này đều là hàng hiếm ở Đông Khu chúng ta. Nếu may mắn, không chừng các cậu còn có thể nhận được Trứng phối sủng loại Tinh linh hoặc Thiên sứ, đó cũng là một lựa chọn không tồi.

- Làm thế nào để xác định đó là loại Trứng phối sủng gì ạ?

Vương Lộc tò mò hỏi.

- Cái này thì tôi cũng không biết, đừng nói là phân biệt nó là loại Trứng phối sủng gì, có tìm được Trứng phối sủng hay không còn là cả một vấn đề đấy.

Vi Qua nói.

- Tại sao lại vậy?

Vương Lộc có chút không hiểu.

- Bởi vì bảo vật ở đây đều được đựng trong hộp, chúng ta chỉ có thể nhìn thấy vỏ hộp bên ngoài, hoàn toàn không biết bên trong có gì. Mà một khi đã chọn thì sẽ không được đổi lại, cho nên chọn được cái gì thì hoàn toàn phụ thuộc vào may mắn.

Huệ Hải Phong giải thích thay.

❇ Thiên Lôi Trúc ❇ Dịch giả AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!