- Ngươi muốn nhìn người nhà họ Trương chết hết sao?
Giọng nói của Hạn Bạt Thiên Nữ lại vang lên.
- Hai mươi năm.
Giọng nói của Trương Xuân Thu vẫn kiên định:
- Cứ một người Trương gia chết thì thêm mười năm. Những gì ngươi đã lấy của Trương gia, ngươi nhất định phải trả lại.
- Ngươi còn mười giây.
Giọng nói của Hạn Bạt Thiên Nữ lại lạnh lùng truyền đến.
Thời gian từng giây từng giây trôi qua, Trương Xuân Thu vẫn không hề lay động, bàn tay đã đặt trên nắp quan tài, bình tĩnh nói:
- Tiểu muội, ca ca đưa muội cùng lên đường.
Thấy cả người Trương Xuân Thu sắp bị ma hóa hoàn toàn, hắn đã chuẩn bị động thủ phá hủy quan tài thì địa hỏa từ bốn phía đột nhiên thu lại. Mặc dù tình trạng ma hóa của người nhà họ Trương chưa biến mất, nhưng cũng không tiếp tục chuyển biến xấu đi nữa.
- Hai mươi năm, ta cho phép.
Cuối cùng Hạn Bạt Thiên Nữ vẫn phải khuất phục. Giống như Trương Xuân Thu đã nói, nếu nàng có thể trực tiếp cướp Trương Ngọc Trí thì đã chẳng cần tốn lời bàn điều kiện với nhà họ Trương làm gì.
Giết chết Trương Ngọc Trí thì dễ, nhưng muốn dung hợp thì lại cần Trương Ngọc Trí tự nguyện phối hợp. Nếu thật sự giết toàn bộ người nhà họ Trương, vậy thì Trương Ngọc Trí tuyệt đối sẽ không tự nguyện dung hợp với nàng.
- Vậy hãy lập lời thề với trời đất.
Trương Xuân Thu vẫn bình tĩnh như vậy.
- Ngươi thật sự muốn chết?
Giọng Hạn Bạt lạnh lùng nói.
- Ta chỉ không muốn chết một cách không minh bạch.
Trương Xuân Thu lạnh nhạt đáp.
- Lấy tên Hạn Bạt ta thề, nguyện cùng tên nhân loại này lập khế ước hai mươi năm, nếu vi phạm, sẽ bị trời đất ruồng bỏ.
Cuối cùng Hạn Bạt Thiên Nữ vẫn không thoát khỏi sự cám dỗ được thoát thân, lập xuống lời thề.
- Tiểu muội, đừng trách ca ca, ta không còn cách nào khác.
Nghe xong lời thề của Hạn Bạt Thiên Nữ, Trương Xuân Thu khiêng quan tài đi về phía Thi Hoa.
Đóa Thi Hoa kia trắng muốt như tuyết, trông như được gọt giũa không vương chút bụi trần, nhưng lại tỏa ra một loại khí tức yêu dị, khiến người ta nhìn thôi cũng thấy rợn người.
Lúc này, Đại bá nhà họ Trương thở dài một hơi. Mặc dù quá trình vô cùng mạo hiểm, nhưng cuối cùng Trương gia vẫn được bảo toàn. Hơn nữa, có thể lập khế ước với loại tồn tại như Hạn Bạt trong hai mươi năm, Trương gia sẽ phát triển thần tốc trong thời gian tới.
Sau này thậm chí có thể trở thành chúa tể Địa Cầu cũng khó nói, chứ không còn bị giới hạn trong Lục đại gia tộc anh hùng nữa.
Dưới ánh mắt soi mói của mọi người, Trương Xuân Thu khiêng quan tài đến trước Thi Hoa, chậm rãi đặt quan tài lên trên đóa hoa.
Mắt thấy Thi Hoa sắp nuốt chửng quan tài, ngay lúc Đại bá nhà họ Trương cho rằng kết cục đã định, đột nhiên một tay của Trương Xuân Thu kim quang bừng sáng.
- Thái Thượng Lão Quân... Cấp Như Luật Lệnh... Thiên Địa Vô Cực... Càn Khôn Tá Pháp... Ngũ Lôi Thiên Cương...
Tóc trắng và áo bào của Trương Xuân Thu tung bay, trên người như có thần linh phù hộ, lá bùa vàng trong tay tỏa ra kim quang chói lòa.
Hắn cách Thi Hoa quá gần, căn bản không ai kịp ngăn cản, kim quang chói lòa va vào Thi Hoa trong gang tấc, bùng phát ra những tia sét màu vàng.
Những tia sét màu vàng kia mang theo một loại lực lượng chí cương chí dương, trong nháy mắt đánh đóa Thi Hoa thành than, vừa chạm vào đã tan thành tro bụi.
Đại bá nhà họ Trương há to miệng, cả người sững sờ, lẩm bẩm như kẻ mất trí:
- Không... Không... Không thể nào... Tại sao có thể như vậy... Sẽ không... Không thể nào... Chúng ta không thể chết... Không thể chết...
Rất nhiều người nhà họ Trương đều kinh ngạc, bọn họ cũng không ngờ Trương Xuân Thu lại dám làm vậy, trước đó không một ai ngờ hắn sẽ làm thế.
Trương Tư Ưu dường như lại rất thản nhiên. Lá Ngũ Lôi Phù của Tổ Thiên Sư kia vốn là ông để lại cho Trương Xuân Thu bảo mệnh. Trương Xuân Thu dùng nó để hủy Thi Hoa, mặc dù không báo trước cho Trương Tư Ưu, nhưng ông lại cảm thấy đây mới chính là Trương Xuân Thu. Dù biết rằng từ đây nhà họ Trương khó thoát đại kiếp, nhưng ông không hề trách Trương Xuân Thu.
- Ngươi biết ngươi đang làm gì không?
Giọng nói của Hạn Bạt Thiên Nữ âm u lạnh lẽo truyền đến.
- Địa Hỏa động, Thi Hoa Sinh, Hoạt Tử nhân, ba điều kiện, thiếu một cái cũng không được. Bây giờ ngươi không có Thi Hoa, cho dù có Hoạt Tử nhân cũng vô dụng. Ta chỉ biết, bây giờ ngươi không thể nào xuất thế được nữa.
Trương Xuân Thu vẫn bình tĩnh như vậy.
- Sự bốc đồng của ngươi đã phải trả giá bằng tính mạng của toàn bộ người nhà họ Trương.
Hạn Bạt nói thêm.
- Chết ư? Không quan trọng, việc ta muốn làm, đều đã làm xong. Mặc dù tất cả mọi người trong Trương gia sẽ chết, nhưng ít nhất có một người sẽ không chết, vậy là đủ rồi…
Trương Xuân Thu dùng hai tay phát lực, ấn lên nắp quan tài, kim quang bao trùm lấy chiếc quan tài, khiến nó biến mất trong chớp mắt.
- E rằng đối với ngươi, cái chết cũng là một hy vọng xa vời.
Theo giọng nói của Hạn Bạt Thiên Nữ, địa hỏa lại lần nữa bùng lên, lan về phía người nhà họ Trương.
- Đi thôi, đi càng xa càng tốt.
Mặc dù Trương Tư Ưu biết chạy trốn cũng vô dụng, nhưng dù sao vẫn tốt hơn là đứng một chỗ chờ chết.
Đám người Trương gia, có người bỏ chạy, có người còn đang do dự, đã thấy một lão già la lớn:
- Đứng ngây ra đó làm gì? Còn không mau chạy, từ trước đến nay chỉ có người Trương gia bắt quỷ, lẽ nào các ngươi muốn chết rồi biến thành quỷ sao?
Mọi người sững sờ, rồi mừng như điên, vội chạy theo lão già kia thoát thân.
Đáng tiếc dù bọn họ trốn nhanh, nhưng làm sao thoát khỏi sự truy đuổi của một tồn tại như Hạn Bạt Thiên Nữ. Ngay lúc bay lên trời, địa hỏa đã bao trùm lấy họ.
Vô số đệ tử nhà họ Trương lần lượt ngã xuống đất, tóc, da, móng tay và con ngươi đều biến thành màu trắng, tất cả đều bị ma hóa.
Trương Xuân Thu không chạy trốn, hắn biết mình muốn trốn cũng không thoát. Nhìn người nhà họ Trương bị ma hóa trong đau đớn, trong lòng Trương Xuân Thu có chút áy náy, nhưng vẫn không hối hận vì quyết định của mình.
Hắn đã làm việc hắn muốn làm, cứu người hắn muốn cứu. Trương gia còn một người có thể sống sót, hơn nữa là một người không bị ma tính ảnh hưởng, vậy là đủ rồi!
- Tất cả mọi người trong Trương gia đều vì hành động của ngươi mà biến thành ma nhân. Bọn họ sẽ không còn tình cảm của nhân loại nữa, không phải người không phải quỷ, khát máu như mạng, ăn thịt cả đồng loại... Vì một người mà hy sinh tất cả mọi người, bây giờ ngươi có hối hận không?
Hạn Bạt Thiên Nữ lạnh lẽo hỏi.
- Dù biết sẽ biến thành ma, nhưng ta đã làm việc mình muốn làm, có gì phải hối hận?
Trương Xuân Thu thản nhiên nói.
- Phải không? Có người chưa hẳn nghĩ vậy.
Hạn Bạt Thiên Nữ nói.
Sắc mặt Trương Xuân Thu biến đổi, bởi vì hắn thấy Trương Ngọc Trí, người bị hắn dùng Ngũ Quỷ Vận Chuyển Pháp đưa đi, lại quay trở về.
- Ngọc Trí, không được qua đây, lập tức rời khỏi nơi này!
Trương Xuân Thu muốn lao tới chỗ Trương Ngọc Trí, nhưng cơ thể hắn đã bị ma hóa quá nghiêm trọng, trái lại còn ngã sõng soài trên đất.
Trương Ngọc Trí nhìn từng người trong Trương gia biến thành quỷ, vừa đi vừa rơi lệ nói:
- Ca ca, nếu em cứ thế này mà sống, e rằng cả đời này sẽ còn đau khổ hơn cả cái chết.
- Hồ đồ! Coi như bây giờ em quay lại cũng vô ích, không có Thi Hoa, Hạn Bạt không thể xuất thế, nàng ta cũng sẽ không bỏ qua cho chúng ta, em quay về cũng chỉ toi công chịu chết mà thôi.
Trương Xuân Thu nói.
- Vậy chưa chắc!
Giọng nói của Hạn Bạt Thiên Nữ tràn đầy vẻ đùa cợt, theo giọng nói của nàng, bên trong ngọn lửa, một đóa Thi Hoa lại một lần nữa ngưng tụ thành hình.