Ngụy Dương và đám sĩ quan đều chờ sốt ruột, bọn họ nhận lệnh trợ giúp Chu Văn leo lên bảng xếp hạng, nhưng từ khi tới đây, mấy ngày liền đều không thấy mặt Chu Văn đâu, khó trách trong lòng ai nấy cũng lo lắng không yên.
Vừa hay tin Chu Văn đã trở về, một sĩ quan liền bước tới trước mặt hắn.
- Chu tiên sinh, khi nào chúng ta xuất phát lên Kim Tinh?
Ngụy Dương là người bình tĩnh nhất trong nhóm, nhưng với tư cách là đội trưởng, hắn có nghĩa vụ phải thay mặt anh em lên tiếng, bởi đây là câu hỏi mà phần lớn sĩ quan ở đây đều muốn hỏi.
- Ngày mai.
Đương nhiên Chu Văn hy vọng càng nhanh càng tốt, sau khi làm xong chuyện này, hắn còn việc khác phải làm.
Sinh vật cường đại xuất hiện ngày càng nhiều, hắn cần tìm cách để Sát Lục Giả nhanh chóng tiến hóa lên cấp Khủng Cụ. Một ngày chưa tấn thăng lên cấp Khủng Cụ, hắn cảm thấy trong lòng không yên ổn chút nào.
- Ngày mai?
Đám sĩ quan đều ngẩn cả người.
Tuy bọn họ đều hy vọng Chu Văn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, nhưng ngày mai thì sớm quá, bọn họ căn bản không có thời gian để chuẩn bị, nghiên cứu chiến thuật hay luyện tập phối hợp, thế này thì gấp gáp quá rồi.
- Chu tiên sinh, ngày mai có phải quá gấp không? – Ngụy Dương nhíu mày nói.
- Không gấp đâu, các anh cũng chuẩn bị một chút, sáng mai 7 giờ, chúng ta xuất phát đúng giờ, không lỡ bữa sáng đâu.
Chu Văn tính toán sau khi lên bảng xếp hạng sẽ quay về ăn sáng.
Thế nhưng đám người Ngụy Dương lại hiểu lầm ý của hắn, cho rằng ý hắn là xuất phát sớm để còn kịp ăn sáng trước khi lên đường.
Đám người Ngụy Dương nhìn Chu Văn hỏi:
- Chu tiên sinh, vậy tối nay chúng ta nên luyện tập thế nào?
- Luyện tập? Luyện tập cái gì? – Chu Văn ngớ người, khó hiểu nhìn Ngụy Dương.
- Sáng mai đã phải lên Kim Tinh rồi, đêm nay không cần luyện tập và phối hợp gì sao? – Vẻ mặt vốn không chút biểu cảm của Ngụy Dương cũng lộ ra một tia nghi hoặc nồng đậm.
- Không cần luyện tập.
Một mình Chu Văn là đủ sức gánh team, hơn nữa đến lúc đó hắn là sinh mệnh thể cấp cao nhất trong nhóm, đạn pháo cấp Thiên Tai sẽ chỉ nhắm vào hắn, chứ không công kích đám người Ngụy Dương, nên luyện tập cũng chẳng có tác dụng gì.
- Vậy ngài cần chúng tôi chuẩn bị những gì? – Ngụy Dương hỏi.
- Các anh cứ chuẩn bị cho kỹ, về tắm rửa thay một bộ quần áo sạch sẽ, tốt nhất là phải có biểu tượng của Phủ Tổng thống, để người ta nhìn vào là biết ngay người của Phủ Tổng thống đang đi vượt ải, thế là được rồi!
Chu Văn nghĩ tới lời đề nghị lần trước của Huệ Hải Phong, bèn nói thêm với bọn họ:
- Tốt nhất là trên lưng các anh cắm một lá cờ, viết mấy chữ kiểu "Tiểu Binh Liên Bang" hay gì đó, để người ta dễ dàng nhận ra các anh đại diện cho ai đi vượt ải.
- Chúng tôi đều là quân nhân, ít nhất cũng là sĩ quan cao cấp, sao lại là tiểu binh được? – Một sĩ quan lên tiếng.
- Tôi cũng đâu bắt các anh phải đặt là Tiểu Binh Liên Bang, các anh cũng có thể viết là Biệt Đội Cảm Tử Liên Bang gì đó… Đương nhiên, đây chỉ là gợi ý của tôi thôi.
Chu Văn phát hiện ánh mắt của đám sĩ quan có chút không đúng, vội vàng chữa lại.
Cái tên "Biệt Đội Cảm Tử" này thật xui xẻo, cũng khó trách ánh mắt của đám sĩ quan kia nhìn hắn quái lạ.
Chu Văn không để ý đến họ nữa, quay người bỏ đi, để lại đám người Ngụy Dương mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau.
- Đội trưởng, gã Chu Văn này đúng là không đáng tin chút nào, không kế hoạch, không phối hợp, rốt cuộc hắn muốn dẫn chúng ta đi làm gì? Nộp mạng à? – Một sĩ quan hơi khó chịu nói.
- Đúng vậy, hắn coi chúng ta là cái gì? Còn đặt tên là Biệt Đội Cảm Tử, rõ ràng là muốn đẩy chúng ta vào chỗ chết!
Đám sĩ quan vốn đã chẳng tin tưởng gì, một đội hình còn không có nổi một cường giả cấp Khủng Cụ mà đòi leo lên bảng xếp hạng ư?
Bây giờ thấy Chu Văn hành xử tùy tiện như vậy, bọn họ càng thêm mất lòng tin.
- Cứ làm theo lời Chu tiên sinh đi, về chuẩn bị, sáng mai tập hợp. – Ngụy Dương vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh nói.
Tuy trong lòng hắn cũng đầy nghi ngờ, nhưng hắn vẫn chọn tin tưởng mệnh lệnh của Huệ Hải Phong.
Sáng sớm hôm sau, chưa đến 7 giờ, cả đội sĩ quan đã chuẩn bị xong xuôi. Lúc Chu Văn bước vào, bọn họ đã xếp hàng ngay ngắn.
- Các anh viết thật à!
Chu Văn phát hiện trên lưng mỗi người đều cắm một lá cờ, lá cờ chính là quốc kỳ Liên bang, nhưng trên đó còn có thêm dòng chữ “Biệt Đội Cảm Tử Liên Bang”, năm chữ này nổi bật một cách chói lóa!
- Đây không phải là do ngài chỉ thị sao? – Ngụy Dương nói.
Lúc trước bọn họ cũng cảm thấy cái tên này xui xẻo, nhưng nghĩ lại, đi theo Chu Văn khiêu chiến bảng xếp hạng, khả năng sống sót trở về gần như bằng không, bọn họ chẳng khác gì bia đỡ đạn. Cái tên "Biệt Đội Cảm Tử" này tuy xui xẻo nhưng lại chuẩn không cần chỉnh, thế là họ quyết định dùng luôn.
- Vậy tốt, chúng ta xuất phát thôi, chờ lên bảng xếp hạng rồi về ăn sáng cũng không muộn. – Chu Văn nói xong, dẫn đầu mọi người đi về phía Ma phương.
Lúc này mọi người mới hiểu, lần trước Chu Văn nói không lỡ bữa sáng, hóa ra là ý bảo xong việc rồi về ăn.
- Haiz, vậy lần này chỉ có thể làm quỷ đói rồi! – Một sĩ quan nhỏ giọng lẩm bẩm.
Chu Văn nghe được, nhưng chẳng để tâm. Bởi vì Đế Thính mang đến cho hắn quá nhiều âm thanh, hắn căn bản không có hứng thú đi nghe mấy lời của đám sĩ quan, cứ thế một đường đi thẳng đến Ma phương.
Sau khi đám người Chu Văn rời khỏi Phủ Đốc Quân, A Sinh lập tức báo cáo cho An Thiên Tá:
- Đốc Quân, bọn họ xuất phát rồi!
- Ngươi cảm thấy, chỉ bằng những người đó, thật sự có thể leo lên bảng xếp hạng sao? – An Thiên Tá nhìn chăm chú về hướng Chu Văn rời đi, bưng một ly trà lên, nhưng không uống.
- Đương nhiên có thể, có Văn thiếu gia ở đó, chắc chắn sẽ lên được bảng xếp hạng. Bây giờ tôi chỉ tò mò là cậu ấy sẽ dùng cách nào để leo bảng thôi! – A Sinh đáp chắc nịch.
- Ngươi tin tưởng cậu ta đến vậy sao? – Giọng An Thiên Tá có chút lạnh lùng.
- Không phải tin tưởng, mà là cực kỳ tin tưởng. Thực lực của Văn thiếu gia rất mạnh, ngay cả Thánh Linh Hội và Liên minh Thủ Hộ Giả đều có thể lên bảng xếp hạng, Văn thiếu gia chắc chắn cũng có thể, hơn nữa còn xếp trên bọn họ. – A Sinh khẳng định.
- Chỉ mong là vậy! – An Thiên Tá bất động thanh sắc nói.
…
Ma phương lại một lần nữa sáng lên, lập tức thu hút sự chú ý của rất nhiều người.
- Lại có người khiêu chiến khu vực dị thứ nguyên trên Kim Tinh, lần này là ai đây?
Trong lòng mọi người lập tức hồi hộp, vừa mong chờ xem phát sóng trực tiếp.
Khi bọn họ nhìn thấy mười mấy sĩ quan mang theo cờ Liên bang tiến vào cổng dịch chuyển, tất cả đều ngây ra một lúc.
- Biệt Đội Cảm Tử Liên Bang… Cái tên này… dị thật…
- Đâu chỉ dị… đúng là chê mạng mình dài mà!
- Tôi nhận ra những sĩ quan kia, hình như đều là cận vệ của tổng thống. Bọn họ xuất hiện ở đây, chứng tỏ Phủ Tổng thống cuối cùng cũng muốn ra tay leo bảng xếp hạng rồi.
- Tôi cũng biết những người đó, họ đều là tinh anh của tổng thống, nhưng hình như toàn là cấp Thần Thoại thôi mà? Chỉ bằng những người này mà cũng muốn lên bảng xếp hạng, đây chẳng phải là nằm mơ giữa ban ngày sao?
- Chàng trai mặc đồ bình thường kia là ai? Trông quen mắt thế nhỉ?
Cuối cùng cũng có người chuyển sự chú ý sang Chu Văn, người duy nhất không mặc quân phục.
Chu Văn mặc Thiên Y, tuy nó bao bọc rất kín nhưng không che đầu, nên rất nhiều người có thể nhận ra hắn.
- Đó là Chu Văn, Chu Văn của Lạc Dương, một nhân vật chỉ đứng sau hai đại Chiến Thần An Thiên Tá và Lãnh Tông Chính.
- Hóa ra tổng thống đã mời Chu Văn, nhưng cho dù là Chu Văn, dẫn theo một đám sĩ quan cấp Thần Thoại thế này, thì cũng không thể nào leo lên bảng xếp hạng được? Quyết định của tổng thống có hơi tùy hứng quá không?