Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1336: CHƯƠNG 1332: ĐIỀM ĐIỀM

- Cô bé ơi, muốn uống gì không? Tiệm của chú nổi tiếng nhất là trà sữa trân châu đường đen đấy... Dĩ nhiên, trà sữa matcha cũng ngon lắm...

Ông chủ cười tít mắt giới thiệu.

- Có thể thử hết không ạ?

Cô bé tóc vàng nhìn những hình ảnh bắt mắt trên thực đơn, ánh mắt tràn đầy mong đợi.

- Dĩ nhiên là được rồi, vậy cháu thử một ly trà sữa trân châu đường đen ngon nhất của quán chú trước nhé.

Nụ cười trên mặt ông chủ càng tươi, ông bắt tay vào pha trà sữa.

Rất nhanh, ông chủ bưng một ly trà sữa đến trước mặt cô bé tóc vàng, đặt lên bàn và nói:

- Cháu nếm thử xem, chú cam đoan sẽ không làm cháu thất vọng đâu. Trà sữa trân châu đường đen ngon thế này, chú đảm bảo cháu không tìm được ở đâu ngon hơn quán chú.

Cô bé tóc vàng nâng ly trà sữa lên, uống một ngụm rồi nhắm mắt lại, vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc.

- Ngon lắm đúng không cháu?

Ông chủ hỏi.

- Vâng, ngon lắm ạ.

Cô bé tóc vàng uống một hơi hết sạch ly trà sữa, rồi nhìn về phía ông chủ, hỏi:

- Chú vừa nói còn có trà sữa matcha, có ngon như vậy không ạ?

- Cháu cứ thử là biết ngay!

Ông chủ cười tít mắt, lại pha thêm một ly trà sữa matcha cho cô bé.

- Món này cũng ngon quá!

Cô bé tóc vàng ôm ly trà sữa, đôi mắt long lanh vì hạnh phúc.

Chẳng mấy chốc, cô bé lại uống cạn ly trà sữa thứ hai.

- Cháu có muốn thử loại nào khác nữa không?

Ông chủ đi tới hỏi.

- Cảm ơn chú, không cần đâu ạ, cháu phải đi rồi.

Cô bé tóc vàng nói xong liền định đi ra ngoài.

- Khoan đã, cháu còn chưa trả tiền mà?

Ông chủ vội vàng gọi cô bé tóc vàng lại.

- Trả tiền? Đó là gì ạ?

Cô bé ngơ ngác nhìn ông chủ tiệm.

Điềm Điềm quả thật không biết tiền là gì. Lần gần nhất cô bé đến Trái Đất đã là từ rất lâu về trước, lúc đó lại có người chăm sóc nên cô bé chưa bao giờ phải dùng đến thứ gọi là tiền.

- Đừng có giả ngu!

Ông chủ lập tức lật mặt, vẻ hiền lành ban nãy biến mất không còn tăm hơi, thay vào đó là bộ dạng hung thần ác sát. Hắn vươn tay định tóm lấy cánh tay Điềm Điềm, gằn giọng:

- Không có tiền mà còn dám uống chùa à, ngoan ngoãn vào đây cho tao...

Ngay khi bàn tay của ông chủ tiệm vừa chạm vào cánh tay Điềm Điềm, giọng nói của hắn đột ngột im bặt. Một đốm sáng vàng lóe lên từ đầu ngón tay, rồi lan ra toàn thân trong nháy mắt, biến cả người hắn thành một bức tượng vàng.

Đó là vàng ròng 24K chính hiệu, lấp lánh sáng chói, vẫn còn giữ nguyên vẻ mặt hung tợn và tư thế đang vươn tay tóm lấy Điềm Điềm.

Điềm Điềm nhìn ông chủ biến thành tượng vàng, chỉ thở dài lắc đầu rồi rời khỏi tiệm.

Một lát sau, có khách bước vào quán trà sữa, nhìn thấy bức tượng thì giật nảy mình.

Chu Văn dẫn theo Nha Nhi, linh dương và chú chim nhỏ cùng đến kinh đô, vừa đi vừa lướt tin tức.

Hắn vốn định xem thử tình hình Tử Cấm Thành hiện tại ra sao, có ai đã vào trong đó thám hiểm hay chưa, nếu lấy được chút tài liệu thì tốt nhất.

Ai ngờ tài liệu về Tử Cấm Thành thì không thấy đâu, mà trang nhất các báo lại tràn ngập tin tức liên quan đến những “Người Vàng”.

Chu Văn lướt xem qua loa, đại khái biết được rằng trong kinh đô đột nhiên xuất hiện rất nhiều Người Vàng. Những bức tượng này có hình dáng y hệt con người, nhưng bên trong lại là vàng có độ tinh khiết cực cao.

Nhưng theo thông tin điều tra của cảnh sát kinh đô, mỗi bức tượng vàng đều được tạo ra từ một người thật, và những người có ngoại hình giống hệt các bức tượng đều đã mất tích.

Mọi người bàn tán xôn xao về chuyện này. Có người nghi ngờ một sinh vật dị thứ nguyên hùng mạnh đã tiến vào kinh đô, biến những người mất tích thành tượng vàng.

Cũng có người cho rằng đây là trò chơi khăm của kẻ nào đó, thậm chí có người còn nói đây là điềm báo một sinh vật cấp Thiên Tai sắp xuất thế.

Tóm lại, đủ loại giả thuyết được đưa ra, khiến người dân kinh đô hoang mang, rất nhiều người không dám ra khỏi nhà vì sợ mình cũng sẽ biến thành Người Vàng.

- Hèn gì đường phố kinh đô vắng hoe, hóa ra là có chuyện này!

Chu Văn lúc này mới vỡ lẽ. Trước đó hắn còn thắc mắc tại sao lần này đến kinh đô lại thấy vắng vẻ hơn hẳn mọi khi.

Ban đầu Chu Văn còn tưởng sau khi Hạ Cửu Hoang chết, nhà họ Hạ sụp đổ đã kéo theo cả kinh đô suy tàn, ai dè là do vụ Người Vàng gây náo động.

- Linh dương, ngươi thấy vụ Người Vàng này là thế nào?

Chu Văn kể lại tin tức cho linh dương nghe.

Linh dương nghe xong, nhíu mày suy tư rồi nói:

- Biến người thành tượng vàng tuy không phải là năng lực quá mạnh, nhưng lại vô cùng hiếm thấy. Nếu thật sự có sinh vật sở hữu năng lực này, ta đoán nó ít nhất cũng phải từ cấp Thần Thoại trở lên, khả năng cao là cấp Khủng Cụ.

- Nếu đã trên cấp Thần Thoại, tại sao lại có khả năng cao là cấp Khủng Cụ mà không phải cấp Thiên Tai?

Chu Văn thắc mắc.

- Nếu là sinh vật cấp Thiên Tai, nó hơi đâu mà đi biến vài người thường thành tượng vàng làm gì?

Linh dương đáp.

Chu Văn ngẫm lại thấy cũng đúng. Có điều chuyện này chẳng liên quan gì đến hắn, mục tiêu của họ là Tử Cấm Thành, sẽ không ở lại kinh đô quá lâu. Chắc hắn cũng không xui xẻo đến mức đụng phải con quái vật chuyên biến người thành tượng vàng kia đâu.

Điềm Điềm vừa đi vừa cảm nhận khí tức của Chu Văn. Sau khi đến Trái Đất, cô bé đã đi tới trước “phòng nhỏ Điềm Điềm”, rồi một mạch tìm đến kinh đô.

Vì trước khi chết Á Na đã gửi thông tin của Chu Văn cho cô bé, nên cô bé có thể cảm nhận được khí tức của hắn, biết hắn đang tiến về phía này, bèn quyết định ở đây chờ.

Vốn dĩ Điềm Điềm chỉ định chờ Chu Văn đến, nhưng không ngờ loài người đã sa đọa đến mức này, bất cứ ai chạm vào cô bé đều biến thành tượng vàng, không một ngoại lệ.

Thực ra không phải Điềm Điềm chủ động biến họ thành tượng vàng, đây chỉ là một năng lực bị động của cô bé. Bất cứ sinh vật nào mang ác ý hoặc tội nghiệt trong người, chỉ cần chạm vào cô bé là sẽ biến thành tượng vàng.

Nếu là người lương thiện, chạm vào cô bé sẽ không sao cả. Nhưng cho đến bây giờ, vẫn chưa có ai chạm vào Điềm Điềm mà không bị biến thành tượng vàng.

- Loài người đã sa đọa đến mức này rồi sao? Ngay cả một người lương thiện cũng không tìm thấy. Hèn gì tên khốn kia lại giết chết Á Na, hắn chắc chắn là một tên đại khốn nạn.

Điềm Điềm đã cảm nhận được Chu Văn đang đến gần, liền đi về phía hắn.

Từ xa, cô bé thấy Chu Văn đi cùng Nha Nhi, linh dương và một con chim nhỏ, bèn bước tới.

“Loại khốn nạn này chỉ cần chạm vào mình là chắc chắn sẽ biến thành tượng vàng ngay lập tức. Lần này coi như báo thù được cho Á Na.”

Nghĩ vậy, Điềm Điềm cố tình đi về phía Chu Văn.

Khi Chu Văn nhìn thấy Điềm Điềm, hắn không khỏi ngẩn người. Cô bé tóc vàng này quả thực quá xinh đẹp, trông như một con búp bê hoàn hảo không tì vết.

Đúng lúc lướt qua người Chu Văn, Điềm Điềm dường như vô ý trượt chân, lảo đảo ngã về phía hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!