- Tử Vi Tinh Quân, ngươi đối đãi với bạn cũ và ân nhân cứu mạng của mình như thế sao?
Linh dương vừa chạy vừa la lớn.
Thỉnh thoảng nó còn tung một cước về phía đám Dị thứ nguyên sinh vật cản đường, khiến Tinh Tú giáp sĩ bị đá văng tứ tung, trông vô cùng oai phong.
Nhưng binh sĩ bên trong Tử Cấm Thành thực sự quá đông, linh dương có giết đám Dị thứ nguyên sinh vật kia cũng chỉ như muối bỏ bể. Vô số Tinh Tú giáp sĩ đủ loại không ngừng ùa tới, số lượng ngày một đông hơn.
Những binh lính này vô cùng kỳ lạ. Khi chỉ có một hoặc hai tên thì trông rất bình thường, sức chiến đấu không quá mạnh, nhưng khi chúng tụ tập lại với số lượng lớn, sức chiến đấu của mỗi tên lính lại càng lúc càng tăng, dường như không có giới hạn.
- Ngươi không ở Lão Quân sơn chờ chết, chạy đến chỗ ta làm gì?
Giọng của Tử Vi Tinh Quân truyền ra từ điện Thái Hòa.
- Phì phì phì, Dương gia ta đây đang tuổi xuân phơi phới, sống thêm vài ngàn vài vạn năm cũng không thành vấn đề. Ngươi có chết đi sống lại trăm lần thì Dương gia ta cũng chưa chết đâu.
Linh dương phì một bãi nước bọt rồi nói.
- Ngươi có thể mở miệng nói chuyện, vậy chứng tỏ ngươi đã thua cược với hắn. Sống lâu thì có ích gì, không bằng chết đi cho rồi! Nếu ta là ngươi, ta sẽ đâm đầu chết quách đi cho xong, đỡ mất mặt.
Tử Vi Tinh Quân lạnh lùng đáp.
Tử Vi Tinh Quân dường như đã đâm trúng chỗ đau của linh dương, nó lập tức thẹn quá hóa giận:
- Lão tử thấy thắng cũng chẳng vui vẻ gì nên cố ý nhường hắn một lần thôi, không thì sao lão tử lại thua được? Mà chuyện này thì liên quan cái rắm gì tới ngươi, đến lượt ngươi lắm mồm từ bao giờ thế? Ngươi lo cho bản thân mình trước đi, sau này mở to mắt ra mà nhìn cho rõ, kẻo bị người ta lừa.
- Ngươi lặp lại lần nữa xem?
Tử Vi Tinh Quân dường như đã nổi giận thật.
- Ta chỉ nhắc ngươi cẩn thận một chút, đừng để bị lừa, thế cũng sai à? Đây là ta muốn tốt cho ngươi, sợ ngươi bị người ta lừa gạt rồi vứt bỏ. Đường đường là Tử Vi Tinh Quân mà đến lúc đó lại sống không bằng chết, nước mắt nước mũi tèm lem, thật sự quá khó coi, người ngoài như ta đây nhìn còn không nổi…
Linh dương không chỉ nói, mà còn nói càng lúc càng hăng.
Ầm ầm! Ầm ầm!
Từng đạo sấm sét màu tím từ trên trời giáng xuống, bổ thẳng về phía linh dương.
- Vãi chưởng, tiểu tinh tinh, ngươi chơi thật à?
Linh dương nhảy cẫng lên, trông vô cùng chật vật né tránh hết đợt sấm sét này đến đợt khác, vừa nhảy vừa gào lên:
- Tiểu tinh tinh, dù sao Dương gia ta cũng là ân nhân cứu mạng của ngươi. Không có Dương gia ta, nói không chừng bây giờ ngươi vẫn còn bị chôn dưới đất ấy chứ. Giờ học được chút bản lĩnh rồi mà đã dám dùng Tử Tiêu thần lôi đánh Dương gia mày à, có phải muốn ăn đòn vào mông không…
Ầm ầm!
Sấm sét nổ vang trời, từng mảng sấm sét màu tím giáng xuống như một biển sấm sét, quyết đánh linh dương thành tro bụi mới thôi.
- Dương gia ta tốt bụng đến thăm ngươi, vậy mà ngươi lại lang tâm cẩu phế. Sớm biết thế này, lúc trước Dương gia ta thà để thằng nhóc kia vác một túi phân còn hơn vác ngươi…
Linh dương lải nhải không ngừng bằng đủ loại từ ngữ ba hoa.
Chỉ nghe “keng” một tiếng, cửa lớn điện Thái Hòa bị tông vỡ, một khúc gỗ cháy đen phá cửa bay ra, đứng sừng sững trên nóc điện Thái Hòa như một cột thu lôi.
Sau khi khúc gỗ cháy đó xuất hiện, bầu trời toàn bộ Tử Cấm Thành bỗng bùng lên ánh sáng tím, mây mù ngưng tụ, sao trời lấp lánh, hòa quyện rồi giáng xuống từ trời cao, chiếu rọi cả Tử Cấm Thành sáng như ban ngày.
Lúc này, không chỉ có sấm sét rơi xuống mà muôn vàn vì sao cùng tỏa sáng, như vô số chùm tia sáng bắn phá tứ tung, chém tới tấp về phía linh dương.
- Tiểu tinh tinh, ngươi thật sự muốn lấy mạng Dương gia ta à!
Linh dương hú lên một tiếng quái dị, thân hình di chuyển nhanh như ảo ảnh, lợi dụng các công trình kiến trúc trong Tử Cấm Thành để né tránh đại trận.
Vốn dĩ kiến trúc trong Dị thứ nguyên lĩnh vực được quy tắc bảo hộ nên gần như không thể bị phá hủy, nhưng giờ đây lại bị những tia sáng sao dễ dàng xuyên thủng. Chẳng mấy chốc, một tia sáng đã chém trúng người linh dương, khiến nó rú lên thảm thiết.
Chu Văn dựa theo giao ước với linh dương, không ngừng thay đổi vị trí và lộ trình, di chuyển thông suốt bên trong đại trận, rất nhanh đã đến gần điện Thái Hòa.
Có điều, Chu Văn không hành động ngay mà nấp ở gần đó chờ linh dương tạo cơ hội.
Điềm Điềm cũng đi theo Chu Văn tới đây. Những tia sáng sao kia không thể làm nàng bị thương, dường như chúng cũng không thể phát hiện ra sự tồn tại của nàng, giống hệt như chúng không thể thấy được Chu Văn.
Trên bầu trời lại vang lên một tiếng nổ lớn, chỉ thấy tinh tú xoay vần, ánh sao đầy trời biến ảo. Giữa chúng, một ngôi sao màu tím hiện ra như hạt nhân của trời đất, được vô số vì sao khác vây quanh, lấp lánh ánh sáng kỳ dị.
Thấy ngôi sao màu tím kia xuất hiện giống hệt như lời linh dương miêu tả, Chu Văn không do dự nữa, lập tức thuấn di đến trước khúc gỗ, ôm chầm lấy nó.
Khúc gỗ này Chu Văn vô cùng quen thuộc, trước kia chính hắn đã cõng nó một mạch vào Tử Cấm Thành. Chỉ có điều, khúc gỗ hiện tại dù hình dáng vẫn như cũ nhưng bản chất đã hoàn toàn khác.
Trông nó cháy đen như vậy, nhưng khi sờ vào lại có cảm giác cứng rắn và bóng loáng như ngọc thạch, lạnh lẽo vô cùng.
Có lẽ toàn bộ tâm thần của Tử Vi Tinh Quân đều bị linh dương thu hút, hoặc do đang trong thời điểm then chốt điều khiển Chu Thiên Tinh Thần đại trận, nên Tử Vi Tinh Quân bên trong khúc gỗ cháy không kịp phản ứng, bị Chu Văn ôm chặt lấy.
Bùm bùm! Bùm bùm!
Sáu viên Thiên Tai cấp đạn tất sát bay quanh Chu Văn, liên tiếp va vào khúc gỗ, trực tiếp tạo ra sáu vết đạn trên thân gỗ cháy đen.
- A!
Chu Văn lập tức nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của một người phụ nữ từ trong khúc gỗ truyền ra, Chu Thiên Tinh Thần đại trận trên bầu trời cũng tức thì tan rã.
- Thành công rồi!
Thấy sáu viên Thiên Tai cấp đạn đều trúng đích, Chu Văn mừng rỡ trong lòng.
- Tránh ra!
Linh dương từ trên trời giáng xuống, tung một cước vào khúc gỗ cháy, đá văng nó khỏi nóc nhà, sau đó há miệng phun ra một lá bùa màu vàng rồi dán lên khúc gỗ.
Chu Văn đã lùi sang một bên, quan sát lá bùa mà linh dương vừa dán lên. Hắn thấy khúc gỗ cháy không ngừng rung chuyển dữ dội, dường như có thể phá tung ra bất cứ lúc nào.
Chu Văn không khỏi kinh hãi trong lòng. Tử Vi Tinh Quân trúng sáu phát đạn tất sát mà vẫn không chết, lại còn có sức lực như vậy, thực lực của nhân vật này thật không thể tưởng tượng nổi.
Lúc này, Chu Văn cảm thấy vô cùng may mắn, cũng may là mình đã không tự cao tự đại đến tìm nàng tính sổ, nếu không hôm nay chỉ có đi không có về.
Lá bùa trên khúc gỗ cháy không ngừng lóe lên kim quang, dường như đang trấn áp Tử Vi Tinh Quân ở bên trong.
Nhưng nhìn khúc gỗ rung chuyển dữ dội như vậy, Chu Văn hơi lo lắng hỏi:
- Lá bùa trấn áp kia có ổn không?
- Yên tâm, Dương gia ta cam đoan, ít nhất trong mười hai canh giờ, nàng ta tuyệt đối không thoát ra được. Ngươi đừng thấy lá bùa kia trông không có gì nổi bật, nhưng lai lịch của nó lớn lắm đấy. Chỉ cần dán lên, trừ phi có người giúp nàng ta xé ra, nếu không dù là Ngũ Phương Đế Quân cũng không thể thoát ra trong khoảng thời gian ngắn, huống chi nàng ta còn vừa ăn sáu phát đạn kia, chắc chắn bị thương không nhẹ. Ngươi cứ yên tâm đi hốt đồ đi!
Linh dương dương dương đắc ý nói.
- Hai tên này quả nhiên là hai tên khốn kiếp! Có Điềm Điềm ta ở đây, sao có thể để cho đám kẻ xấu các ngươi được toại nguyện, nhất định phải khiến các ngươi ác giả ác báo.
Điềm Điềm đi tới trước khúc gỗ cháy, đưa tay xé lá bùa màu vàng xuống.