Chu Văn còn có thể dựa vào may mắn để né tránh tự vệ, còn linh dương lại phải dùng năng lực của bản thân để đối đầu trực diện với kiếm trận. Lúc này Chu Văn mới phát hiện, con hàng linh dương này lợi hại thật!
Dù linh dương đang bị vây trong kiếm trận, nó vẫn chống đỡ được từng đợt công kích, sử dụng đủ loại thủ đoạn, lúc thì phun ra lôi điện, lúc lại điều khiển gió lửa, không biết rốt cuộc nó am hiểu thuộc tính gì, hầu hết các loại năng lực nó đều có thể dễ dàng sử dụng.
Tuy linh dương đã rất trâu bò, nhưng ở trong kiếm trận cũng chỉ có thể miễn cưỡng tự vệ, trông có vẻ khá chật vật.
"Tinh Quân, nói gì thì nói, năm đó chúng ta cũng từng đồng cam cộng khổ, là chiến hữu cùng nhau đánh Boss, cần gì phải ác vậy? Ngươi muốn trút giận thì cùng lắm cho thằng nhóc kia một trận là được, việc gì phải làm khó lão bạn già này chứ? Nếu ngươi thấy chưa hả giận, ta giúp ngươi đánh nó."
Linh dương cố gắng thuyết phục.
Ai ngờ Tử Vi Tinh Quân lại hoàn toàn không thèm để ý, hừ lạnh nói:
"Cùng nhau đồng cam cộng khổ, lời này mà ngươi cũng mặt dày nói ra được à. Năm đó khi bị nhốt trong Thủy Tinh Cung, chúng ta đều sắp dầu cạn đèn tắt, ngươi lại lén lút ăn sung mặc sướng, còn sợ bị chúng ta phát hiện nên giả vờ ngắc ngoải sắp chết, định lừa ta phó thác di sản. Ta thật may mắn khi có bằng hữu, chiến hữu như ngươi đấy!"
Mặt già của linh dương đỏ ửng, nhưng dù sao da mặt nó cũng siêu dày, từng trải qua sóng to gió lớn, nó ho nhẹ một tiếng để che giấu sự xấu hổ rồi nói lảng sang chuyện khác:
"Chuyện cũ không nhắc lại nữa, lần trước ta bảo thằng nhóc này đưa ngươi ra, đưa ngươi trở lại Tử Cấm Thành, hoàn toàn là có ý tốt. Vốn dĩ ta định để thằng nhóc kia ký khế ước với ngươi, giúp ngươi tìm một Khế Ước Giả tốt, ai ngờ lại thành ra thế này! Trong lòng ta vẫn luôn coi ngươi là bạn tốt. Tinh Quân ngươi xem đi, thằng nhóc kia là kỳ tài vạn năm có một, người khác muốn giành ta còn không nỡ, mới canh chừng hắn để đưa đến cho ngươi..."
"Nó ư? Một thằng nhóc chỉ biết dựa vào may mắn để né tránh, ngươi không thấy ngượng mồm khi gọi nó là kỳ tài vạn năm khó gặp à?"
Tử Vi Tinh Quân mỉa mai nói.
Nàng đã sớm nhìn ra Chu Văn chỉ dựa vào may mắn mới né được công kích của kiếm trận.
"Tinh Quân, không nói những chuyện khác, có mấy ai có thể dựa vào thân thể nhân loại để tấn thăng? Ngay cả trong thời đại của chúng ta, ngươi đã thấy ai như vậy chưa? Bây giờ nó vẫn chưa ký khế ước với Thủ Hộ Giả, ngươi ký với nó vẫn còn kịp."
Linh dương ra sức thuyết phục, nhưng tình cảnh của bản thân lại ngày càng tồi tệ, đã có một luồng tinh quang lướt qua người nó, chém rụng một cọng lông dê.
"Ồ, hắn là nhân loại thuần túy tấn thăng lên cấp Thần Thoại à?"
Tử Vi Tinh Quân cuối cùng cũng nghiêm túc đánh giá Chu Văn.
"Chính xác trăm phần trăm, nếu lão Dương ta nói dối, cứ đưa cái đầu dê này cho ngài đá như bóng."
Linh dương thề thốt, hận không thể móc tim móc phổi ra đưa cho Tử Vi Tinh Quân.
"Coi như vậy thì đã sao? Ta cần phải mượn sức mạnh của nhân loại ư? Chỉ cần ta muốn, dù ký khế ước với một tên phế vật cũng có thể quân lâm thiên hạ!"
Tử Vi Tinh Quân hờ hững nói:
"Ngươi không cần phí lời nữa, hôm nay dù miệng ngươi có nói ra hoa sen thì các ngươi vẫn phải chết chắc."
Dứt lời, chỉ thấy trên trán Tử Vi Tinh Quân có tinh quang lóe lên, tinh tú đầy trời cũng hưởng ứng, những tinh tú vốn ẩn mình trong vũ trụ, không thể nhìn thấy, đều lần lượt hiện ra, gần như chiếm trọn cả bầu trời.
Ngay sau đó, vô số tinh quang cùng lúc rơi xuống, tựa như ngày tận thế ập đến, tất cả những nơi mắt thường có thể nhìn thấy đều bị tinh quang bao phủ.
"Tiên sư nó, mẹ nhà ngươi, cho ngươi mặt mũi thì ngươi không cần? Thật sự coi Dương gia nhà ngươi vô dụng sao?"
Lão Dương thấy cảnh này, lập tức xé bỏ lớp ngụy trang, trở lại bộ dạng lưu manh trước đó, há miệng phun ra một lá bùa, đồng thời bắn ra máu tươi lên lá bùa, khiến nó tỏa ra ánh sáng rực rỡ, chắn ngang bầu trời trên đỉnh đầu.
Keng! Keng! Keng!
Tinh quang rơi xuống lá bùa đang che trời, như đinh thép nện vào tấm sắt, một nửa cắm sâu vào, chẳng mấy chốc đã cắm chi chít lên lá bùa, biến nó thành một con nhím.
Máu tươi trong miệng linh dương không ngừng phun ra, Nguyên khí trên người nó điên cuồng rót vào lá bùa, cưỡng ép chống đỡ, không để lá bùa vỡ nát.
Thế nhưng mỗi một luồng tinh quang đâm vào lá bùa đều khiến thân thể linh dương run lên, tinh quang hạ xuống càng lúc càng nhiều, thân thể linh dương càng run rẩy dữ dội, máu tươi trong miệng chảy ra càng nhiều.
Vốn dĩ Tử Vi Tinh Quân không để ý đến Chu Văn, nàng biết rõ năng lực né tránh bằng may mắn là thế nào, cũng biết cách phá giải. Chu Văn đứng dưới Chu Thiên Tinh Thần đại trận, tinh quang liên tục rơi xuống, căn bản không có không gian để né tránh, tỷ lệ né tránh có cao đến mấy cũng vô dụng, cuối cùng vẫn không thoát khỏi cái chết.
Nhưng một lát sau, Tử Vi Tinh Quân lại phát hiện Chu Văn vẫn chưa chết, trong lòng cảm thấy hơi bất ngờ, lúc này mới nhìn kỹ, cảnh tượng trước mắt khiến nàng không khỏi kinh ngạc.
Chỉ thấy tinh quang quanh người Chu Văn lấp lánh, như được cả một dải ngân hà bao bọc, những luồng kiếm tinh quang rơi xuống người hắn lại như mưa sa vào biển rộng, hòa vào dòng xoáy tinh tú quanh người hắn, khiến cho dòng xoáy ấy ngày càng sáng và lớn mạnh hơn.
"Nhị Thập Bát Tú?"
Tử Vi Tinh Quân có chút kinh ngạc nhìn Chu Văn.
Bản thân nàng là Tinh Tú Chi Chủ, sao lại không nhận ra loại sức mạnh mà Chu Văn đang sử dụng chứ?
Vì thiếu một kỹ năng tinh tú nên Chu Văn vẫn chưa thể sử dụng bộ kỹ năng Nhị Thập Bát Tú, lần này nhờ quan sát Chu Thiên Tinh Thần đại trận của Tử Vi Tinh Quân, hắn lại tìm ra được mảnh ghép còn thiếu, lĩnh ngộ được kỹ năng tinh tú mà mình còn thiếu, cuối cùng cũng tập hợp đủ bộ kỹ năng Nhị Thập Bát Tú.
Dùng Điểm Vũ Trụ để vận hành bộ kỹ năng Nhị Thập Bát Tú, đồng thời không ngừng quan sát Chu Thiên Tinh Thần đại trận, cuối cùng hắn đã hiểu tại sao những kỹ năng của Nhị Thập Bát Tú cấp bậc thấp như vậy nhưng lại cực kỳ khó rơi ra.
Những kỹ năng này không phải là những kỹ năng đơn lẻ, mà giống như Chu Thiên Tinh Thần đại trận, chúng có thể tạo thành một loại trận pháp, uy lực gia tăng theo cấp số nhân. Cho dù đây chỉ là những kỹ năng cấp thấp, nhưng sau khi bộ kỹ năng Nhị Thập Bát Tú được tổ hợp thành trận pháp, thì uy lực cũng không thể đo lường được.
Có điều, nó không giống tinh quang kiếm trận của Tử Vi Tinh Quân, tinh quang kiếm trận thiên về tấn công, còn trận pháp tinh tú của Chu Văn lại thiên về phòng ngự.
Trận pháp Nhị Thập Bát Tú hình thành một mạng lưới phòng ngự, không chỉ ngăn cản ngoại lực mà còn có thể đem ngoại lực chuyển hóa thành Nguyên khí cho bản thân sử dụng.
Nếu đổi thành sức mạnh của Thủ Hộ Giả khác, có lẽ ngay từ đầu trận pháp tinh tú đã không chống đỡ nổi, càng không thể hấp thu thuận lợi như vậy.
Nhưng trớ trêu thay, tinh quang kiếm trận và trận pháp tinh tú lại có cùng nguồn gốc, gần như có thể xem là cùng một loại thuộc tính, sau khi tinh quang rơi vào trong trận pháp tinh tú liền lập tức bị hấp thu, gần như không có chút xung đột nào.
Điều này khiến cho trận pháp tinh tú của Chu Văn ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn, mà thông qua việc quan sát Chu Thiên Tinh Thần đại trận, Chu Văn không ngừng suy diễn và hoàn thiện trận pháp tinh tú của mình, khiến nó không ngừng thăng hoa.
Sau khi Tử Vi Tinh Quân quan sát một lúc, vẻ kinh ngạc trên mặt càng lúc càng đậm, trận pháp tinh tú của Chu Văn lúc này đã không còn giới hạn trong phạm vi của Nhị Thập Bát Tú nữa, mà thậm chí đã bắt đầu diễn hóa theo hướng của Chu Thiên Tinh Thần đại trận.