Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1351: CHƯƠNG 1347: LẠI TẤN CÔNG BẢNG XẾP HẠNG

- Hiện tại Lạc Dương đều do ngài quyết định, ngài chính là vua của nơi này. Muốn gặp thì gặp, không muốn thì cứ để họ chờ. Ai dám lật mặt, cứ đánh một trận là xong.

An Sinh cười nói.

Chu Văn trầm ngâm một lát:

- Vậy thì không gặp. Cậu chuẩn bị một chút, chọn người theo tôi đến khu vực dị thứ nguyên Kim Tinh, chúng ta lên bảng trước đã.

- Có yêu cầu gì không ạ?

An Sinh trịnh trọng hỏi.

- Chạy nhanh là được.

Chu Văn suy nghĩ rồi nói, chỉ cần chạy nhanh, tiết kiệm một chút thời gian là có thể giúp hắn tiết kiệm được vài viên đạn cấp Thiên Tai.

Không có mục tiêu thích hợp, cho dù có đạn cấp Thiên Tai, muốn giết sinh vật cấp Thiên Tai cũng không dễ dàng. Chu Văn dự định làm xong chuyện này sẽ trả lại Vô Địch Hạnh Vận Tinh cho Vương Lộc.

Sau này dù có muốn lên bảng cũng phải dựa vào thực lực của bản thân, dựa dẫm vào may mắn thế này, xét cho cùng cũng không phải kế lâu dài.

Gần đây khi nghiên cứu kỹ năng hệ Không Gian, Chu Văn lại có ý tưởng mới, cảm thấy có lẽ vẫn có cơ hội giải quyết vấn đề đạn cấp Thiên Tai.

Mặc dù sử dụng Không Gian Tuyệt Đối và Thời Không Đạo Sát nhưng vẫn không cách nào hình thành không gian tuần hoàn vô hạn, cũng không thể hoàn toàn dung hợp với thủ pháp Thâu Thiên Hoán Nhật, Chu Văn luôn cảm thấy còn thiếu thứ gì đó.

Thế nhưng sau khi lĩnh hội Tiểu Chu Thiên Tinh Thần Trận, Chu Văn lại có một ý tưởng mới.

Kỹ năng đơn thuần tự nhiên không được, nhưng nếu lợi dụng kỹ thuật trận pháp để tạo ra không gian tuần hoàn vô hạn, kết hợp Tiểu Chu Thiên Tinh Thần Trận và Thâu Thiên Hoán Nhật, có lẽ có thể đạt được thủ pháp không gian vô hạn.

Nhưng việc này cần thời gian dài để thử nghiệm và sửa đổi, không phải một sớm một chiều là có thể thành công.

- Vậy ngài thấy Tĩnh tiểu thư thế nào?

An Sinh hỏi.

- Cũng được.

Chu Văn không có cảm giác gì đặc biệt với An Tĩnh, hơn nữa đối với hắn thì An Tĩnh hay những người khác trong quân Lạc Nhật cũng chẳng khác gì nhau.

- Vậy chọn Tĩnh tiểu thư đi, tốc độ của cô ấy được xem là đỉnh cao trong cấp Thần Thoại rồi.

An Sinh nói.

Chu Văn nhớ ra một chuyện, hỏi An Sinh:

- An Tĩnh làm cách nào tấn thăng Thần Thoại?

Chu Văn vẫn nhớ, trước đó An Tĩnh đã ký khế ước với Thủ Hộ Giả, nhưng Thủ Hộ Giả đó đã bị Chu Văn giết chết. Từ đó về sau, Chu Văn cũng không để ý đến An Tĩnh nhiều.

Năm năm sau trở về mới biết, An Tĩnh đã tấn thăng Thần Thoại, hơn nữa còn giả dạng Chu Văn suốt năm năm.

An Sinh hơi do dự một chút rồi mới lên tiếng:

- Chuyện này, thực ra không tiện nói lắm. Tĩnh tiểu thư có thể tấn thăng Thần Thoại, một phần dựa vào nỗ lực của bản thân, ngoài ra còn một phần…

Dừng lại một hồi lâu, An Sinh mới thấp giọng nói ra hai chữ:

- Thánh Địa!

Chu Văn hơi kinh ngạc nhìn An Sinh, hy vọng anh ta có thể giải thích rõ ràng hơn, câu nói này của An Sinh quá mơ hồ, Chu Văn cũng khó mà suy đoán được gì nhiều.

- Tóm lại, chuyện này tôi không tiện nói. Khi nào có cơ hội hãy để Tĩnh tiểu thư tự mình nói cho ngài, bây giờ ngài cứ coi như không biết gì, cũng đừng nhắc đến chuyện này trước mặt cô ấy.

An Sinh nói.

- Ừm, cậu đi chuẩn bị đi, sáng mai chúng ta xuất phát.

Vốn dĩ Chu Văn không định tiếp xúc nhiều với An Tĩnh, chỉ là hơi tò mò một chút thôi.

An Tĩnh tấn thăng Thần Thoại lại có liên quan đến Thánh Địa, chuyện này cũng có chút vi diệu.

An Sinh đem chuyện Chu Văn muốn giúp nhà họ An chiếm một vị trí trên bảng xếp hạng nói cho An Tĩnh biết, An Tĩnh nghe xong, hơi ngẩn ra:

- Anh ta muốn dẫn tôi đi cùng sao?

- Đúng vậy, dù sao chúng ta đều là người một nhà, có chuyện tốt như vậy, tự nhiên người nhà phải có phần chứ!

An Sinh giải thích.

- Tôi cần chuẩn bị gì?

An Tĩnh lại hỏi.

- Cậu Văn nói, sau khi cậu ấy giải quyết sáu đại Hoàng Kim Chiến Thần, cô sẽ phải dùng tốc độ nhanh nhất đến Kim Cung. Tốc độ đến Kim Cung càng nhanh, áp lực của cậu ấy sẽ càng nhỏ.

An Sinh đương nhiên sẽ không nói cho An Tĩnh biết, Chu Văn yêu cầu tốc độ nhanh chỉ vì muốn tiết kiệm chút thời gian.

- Tôi biết rồi!

An Tĩnh gật đầu.

Sáng sớm hôm sau, Chu Văn, An Tĩnh và An Sinh cùng đến trước Ma Phương.

An Tĩnh đứng phía sau nhìn Chu Văn, tâm trạng vô cùng phức tạp. Mấy năm qua nàng đều lấy Chu Văn làm mục tiêu phấn đấu, cố gắng hết mình hy vọng một ngày nào đó, nàng có thể vượt qua Chu Văn, dùng hành động thực tế nói cho tất cả mọi người biết, nàng không hề kém hơn hắn.

Nhưng cho đến hôm nay, khoảng cách giữa hai người chẳng những không thu hẹp lại, ngược lại còn ngày càng lớn hơn.

Nàng còn chưa tấn thăng cấp Khủng Cụ, Chu Văn đã có thể chiến đấu với tồn tại cấp Thiên Tai, khoảng cách này không thể nói là không lớn.

Thế nhưng An Tĩnh không hề nhụt chí. Trước đây nàng là cấp Truyền Kỳ, mà Chu Văn chỉ là Phàm Thai, Chu Văn có thể vượt qua nàng, tình huống hiện tại của nàng cũng rất giống với Chu Văn khi xưa.

An Tĩnh tin rằng, nếu Chu Văn làm được, chỉ cần nàng nỗ lực như vậy, nhất định sẽ có ngày gặt hái thành quả.

Dù sao càng lên cao, tốc độ tấn thăng càng chậm, đến lúc Chu Văn chững lại, nàng vẫn có cơ hội đuổi kịp, và nàng cũng tin tưởng bản thân có năng lực đó.

- Mở khối Ma Phương ra.

Chu Văn nói với An Tĩnh.

Cơ thể An Tĩnh phản ứng theo bản năng, nghe theo mệnh lệnh của Chu Văn, đi về phía Ma Phương.

Sau khi An Tĩnh kịp phản ứng, không khỏi ngẩn người, bởi vì vừa rồi nàng đã vô thức nghe lệnh Chu Văn, tựa như đây là chuyện đương nhiên, mà loại phản ứng này không nên xuất hiện trên người nàng.

Bởi nàng là một người vô cùng kiêu ngạo, người có thể khiến nàng thi hành mệnh lệnh không cần suy nghĩ, trước kia chỉ có một, đó chính là An Thiên Tá.

Ngay cả Âu Dương Lam ra lệnh, An Tĩnh cũng phải suy nghĩ đắn đo một chút mới quyết định có làm hay không.

Lẽ ra quan hệ giữa nàng và Chu Văn không hề tốt, mà nàng còn coi hắn như đối thủ, gần như không thể xuất hiện loại tình huống này mới đúng.

Bước lên Ma Phương, An Tĩnh quay đầu lại liếc nhìn Chu Văn đang đứng trên đó.

Loại cảm giác này, trước kia An Tĩnh chỉ cảm nhận được trên người An Thiên Tá, bây giờ lại cảm nhận được từ trên người Chu Văn.

Trong thoáng chốc, An Tĩnh nhìn Chu Văn, có một loại cảm giác kỳ dị như đang nhìn An Thiên Tá.

- Trích máu.

Chu Văn nói.

An Tĩnh lấy lại tinh thần, cúi đầu xuống, nhỏ một giọt máu vào lối vào của Ma Phương.

Trong nháy mắt, hào quang trên Ma Phương tỏa sáng, các khối Ma Phương trên toàn thế giới đồng loạt mở ra.

- Lại có sinh vật tiến vào khu vực dị thứ nguyên Kim Tinh… là ai? Lại là nhân loại sao?

- Vãi, sao lại là hắn? Lần này còn dắt theo một mỹ nữ, cô gái kia là ai thế?

- An Tĩnh của nhà họ An, nghe nói thiên phú rất mạnh, không hề kém cạnh An Thiên Tá, nói không chừng mấy năm nữa, Lạc Dương lại xuất hiện một An Thiên Tá thứ hai.

- Cô ta có phải An Thiên Tá thứ hai hay không tôi không quan tâm, nhưng Chu Văn kia thật sự quá đáng, hắn không định kéo người khác lên bảng đấy chứ?

- Cũng chỉ có một mình An Tĩnh đi theo, xem ra là vậy rồi.

- Gã này… đúng là không chơi theo bài vở gì cả!

Trong lúc mọi người đang bàn tán ầm ĩ, Chu Văn và An Tĩnh đã tiến vào khu vực dị thứ nguyên Kim Tinh.

Kịch bản y như lần trước, Chu Văn một đường giải quyết toàn bộ Kim Loại Thủ Vệ và Hoàng Kim Chiến Thần, trực tiếp tiến thẳng vào lối đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!