Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1360: CHƯƠNG 1356: THẦN ĐÔ

— Cái này không phải vấn đề, lúc trước anh nói có khả năng là bốn khu vực Dị Thứ Nguyên, vậy đó là bốn nơi nào?

Chu Văn xem như đã hiểu rõ về mấy thành trì dưới lòng đất, nhưng vì có quá nhiều khu vực Dị Thứ Nguyên ở đó nên hắn không đoán ra được nơi nào khả nghi nhất.

An Sinh nói:

— Qua thảo luận của mấy nhà thần thoại học và sử học, họ cho rằng có bốn khu vực Dị Thứ Nguyên đáng ngờ nhất. Đầu tiên là thành Lạc Ấp, nó nằm ở vị trí cực sâu dưới lòng đất, đến nay vẫn chưa thể khám phá hoàn toàn, những khu vực mà con người có thể tiếp cận chỉ là vùng rìa bên ngoài.

Chu Văn suy nghĩ một lát rồi nói:

— Võ Vương phạt Trụ, sau khi diệt nhà Thương đã tiến vào Lạc Dương và xây dựng một thành trì tên là Lạc Ấp. Thời Tây Chu thực chất chia thành một nước hai kinh đô, thành Lạc Ấp đã trải qua mười đời vua Tây Chu và hai mươi lăm đời vua Đông Chu. Hơn nữa, thời đại đó gần với thời đại thần thoại nhất, nếu nói tướng lĩnh hay đế vương nhân gian có thể gây ra thiên tai, e rằng chỉ có thời đại đó mà thôi.

An Sinh gật đầu:

— Chúng tôi cũng nghĩ như vậy. Khu vực Dị Thứ Nguyên thứ hai tên là Dương Thành, được phát hiện dưới lòng đất, nằm ở tầng sâu nhất của khu vực Dị Thứ Nguyên. Tương truyền khi Đại Hạ khai quốc, Đế vương Đại Vũ đã định đô ở Lạc Dương, lúc đó gọi là Dương Thành. Chuyện Đại Vũ trị thủy thì chúng ta đều đã nghe qua, thời kỳ đó đã là giai đoạn cuối của thời đại thần thoại. Đến nay vẫn chưa có ai tiến vào được Dương Thành, đây cũng là một nơi rất đáng nghi!

Chu Văn gật đầu, tầng sâu nhất dưới lòng đất bây giờ xuất hiện đủ loại binh sĩ cổ đại từ mọi triều đại, cho thấy các thành trì dưới lòng đất đều bị ảnh hưởng. Nói chung, khu vực Dị Thứ Nguyên càng sâu thì càng đáng ngờ.

— Thứ ba là khu vực Dị Thứ Nguyên tên là Thần Đô. Đây là thời kỳ của Nữ Hoàng duy nhất trong lịch sử, bà đã đổi tên Lạc Dương thành Thần Đô, cũng là lần duy nhất nơi này được đổi tên thành Thần Đô, mang ngụ ý đây là trung tâm của thiên hạ Thần Châu!

An Sinh nói đến đây thì dừng lại, không giải thích tại sao các nhà sử học và thần thoại học lại liệt nơi này vào danh sách tình nghi.

Dừng một chút, An Sinh lại nói tiếp:

— Khu vực Dị Thứ Nguyên thứ tư, ban đầu chúng tôi cũng rất nghi ngờ, nhưng trước đó đã cử người đi điều tra và phát hiện nơi đó khá ổn định, hẳn không phải là nơi sinh vật cấp Thiên Tai ra đời!

— Nói vậy, hiện tại những nơi đáng ngờ nhất là thành Lạc Ấp, Dương Thành và Thần Đô?

Chu Văn trầm ngâm nói.

— Người được cử đến những nơi đó điều tra đến giờ vẫn chưa trở về, không có tin tức gì.

An Sinh trả lời.

— Lạc Dương cần người trấn thủ, ba tòa thành dưới lòng đất kia, tôi sẽ đi kiểm tra một chút.

Chu Văn nói.

— Tuyệt đối không được... Ba khu vực Dị Thứ Nguyên đó đều có rất ít thông tin... Trong tình hình hiện tại... lỡ như... tôi không biết ăn nói sao với Lam phu nhân và Chu thúc...

An Sinh vội ngăn cản.

— Yên tâm đi, tôi không sao đâu, đưa tay ra đây.

Chu Văn nói với An Sinh.

— Làm gì vậy?

An Sinh đưa tay ra trước mặt Chu Văn.

Chu Văn đặt tay mình lên tay An Sinh, lập tức từng luồng kim quang từ người hắn truyền vào lòng bàn tay An Sinh.

— Hoàng Kim Chiến Thần... Năm cỗ... Thiếu gia, cậu làm gì vậy?

An Sinh kinh ngạc nhìn Chu Văn hỏi.

— Trước khi tôi trở về, hãy giữ vững Lạc Dương, cái này để phòng hờ thôi.

Chu Văn vẫn chưa lấy được cỗ Hoàng Kim Chiến Thần cuối cùng nên không thể dung hợp chúng lại. Dù sao thì bình thường hắn cũng không dùng đến loại Phối sủng này, nên tạm thời đưa cho An Sinh phòng thân.

Vạn nhất có chuyện gì xảy ra, với năm cỗ Hoàng Kim Chiến Thần cấp Khủng Bố trong tay, An Sinh ít nhất cũng có khả năng ứng phó.

— Xin thiếu gia yên tâm, chỉ cần tôi còn sống, sẽ không để bất luận kẻ nào giày xéo Lạc Dương.

An Sinh nghiêm mặt nói.

— Tôi không phải An Thiên Tá, anh không cần nói những lời này với tôi. Chuyện làm được thì làm, không được thì chạy, nhớ mang theo chị Lam và cha tôi đi nữa. Lạc Dương đối với tôi mà nói, không quan trọng đến vậy đâu.

Chu Văn cười nói.

— Được, tôi biết rồi!

An Sinh gật đầu.

Thời gian cấp bách, phải nhanh chóng làm rõ lai lịch của sinh vật cấp Thiên Tai kia mới có thể chuẩn bị đối phó, đồng thời mới có cơ hội vượt qua kiếp nạn này.

Mang theo Điềm Điềm rời khỏi Phủ Đốc Quân, Chu Văn đi đường vòng từ phía sau để tiến thẳng đến thành trì dưới lòng đất.

Tại một nơi bên ngoài Lạc Dương, Ẩn Sĩ đang nhàn nhã uống trà.

— Đã điều tra xong, quả nhiên như lời ngươi nói, khởi nguồn của Thiên Tai chính là ở Thần Đô.

Động Thế từ bên ngoài trở về, vui mừng nói.

Ẩn Sĩ cười đáp:

— Nói ra cũng là may mắn, năm đó ta từng vô tình lạc vào Thần Đô, thấy được một vài chuyện không thể tưởng tượng nổi. Lần này trực giác mách bảo Thần Đô có biến, không ngờ lại đúng thật!

Động Thế nói:

— Với thông tin chúng ta đang có trong tay, không khó để thực hiện một cuộc giao dịch với Chu Văn và nhà họ An. Những thông tin này đủ để giúp nhà họ An thoát khỏi một đại kiếp, ta nghĩ bọn họ nhất định sẽ động lòng.

— Giao dịch với bọn họ? Có thể lấy được món Thiên Y kia sao? Nếu nhà họ An bị diệt, chẳng phải sẽ tốt hơn việc chỉ lấy được một món Thiên Y à?

Trong mắt Ẩn Sĩ lóe lên tia sáng kỳ dị.

Động Thế hơi sững sờ, nhìn Ẩn Sĩ nói:

— Coi như những thông tin đó đều chính xác, nhưng nhiều nhất cũng chỉ khiến Lạc Dương bị tổn thất nặng nề, muốn tiêu diệt nhà họ An và Lãnh Tông Chính, e là không đơn giản như vậy đâu?

— Nếu chúng ta có thể giật dây trong bóng tối thì sao?

Ẩn Sĩ híp mắt nói.

Động Thế rơi vào trầm tư, tính toán tính khả thi của kế hoạch.

— Ngươi nghĩ xem, chỉ cần nhà họ An sụp đổ, chúng ta sẽ không cần lo lắng về mối đe dọa từ khẩu pháo kia, đồng thời có thể giải quyết hai phiền phức lớn là Lãnh Tông Chính và Chu Văn. Tất cả những điều này không cần chúng ta tự mình ra tay, chỉ cần âm thầm thúc đẩy là đủ. Đây là một cơ hội tốt đến mức nào chứ? Nói là cơ hội ngàn năm có một cũng không ngoa.

Ẩn Sĩ khuyên nhủ.

Muốn dẫn dắt sinh vật cấp Thiên Tai hủy diệt Lạc Dương, còn cần đến sức mạnh hệ Thời Gian của Động Thế.

— Ngươi có chắc không?

Động Thế có chút động lòng.

— Ta cần sự giúp đỡ của ngươi, ngoài ra còn cần thêm một người nữa.

Ẩn Sĩ dường như đã sớm tính toán kỹ lưỡng.

— Ai?

Động Thế hơi tò mò, nếu là người của Liên minh Thủ Hộ Giả, Ẩn Sĩ hẳn sẽ trực tiếp yêu cầu. Nghe giọng điệu của hắn, người này có lẽ không thuộc Liên minh Thủ Hộ Giả.

— Cục trưởng Cục Giám sát Đặc biệt.

Ẩn Sĩ nói.

Động Thế ngẩn ra:

— Vi Qua? Hắn chẳng qua chỉ là cấp Sử Thi, Thủ Hộ Giả mà hắn khế ước cũng chỉ là cấp Thần Thoại, hơn nữa còn là loại được truyền từ Thông Thiên Tháp. Hắn có thể làm được gì mà người của Liên minh Thủ Hộ Giả chúng ta không làm được?

Ẩn Sĩ giải thích:

— Tên Vi Qua này lòng ham muốn công danh lợi lộc rất lớn, vì để leo lên cao, có thể nói là không từ thủ đoạn. Mấy năm nay, Liên minh Thủ Hộ Giả chúng ta có thể một mực khống chế Hạ nghị viện Liên bang, công lao của kẻ này không hề nhỏ. Hơn nữa, hắn có một năng lực mà người khác không có!

— Năng lực gì?

Động Thế có chút nghi hoặc, nàng không nhớ Thủ Hộ Giả mà Vi Qua khế ước có năng lực đặc biệt gì. Đó chẳng qua chỉ là một Thủ Hộ Giả hệ Hỏa hết sức bình thường, lúc trước do Liên minh Thủ Hộ Giả muốn lôi kéo Vi Qua nên mới ban cho hắn. Nó có năng lực gì, Động Thế tự nhiên rất rõ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!