Vô số kiếm khí ngưng tụ thành thực thể, tựa như dải ngân hà trút xuống, va thẳng vào chùm sáng kinh hoàng kia.
Đương đương! Đương đương! Đương đương!
Âm thanh vang lên như thể vô số đinh thép được đóng vào một tấm gỗ. Vô số kiếm khí đâm xuyên qua chùm sáng, như cá lội ngược dòng, đánh cho chùm sáng kia vỡ tan tành.
Hư ảnh Bồ Tát nghìn tay nghìn mắt tôn quý mà đáng sợ kia, dưới sự công phá của vô số kiếm khí, lại mong manh như thủy tinh, vỡ tan ngay tức khắc.
- A!
Bị dòng lũ kiếm khí nhấn chìm, cơ thể Ẩn Sĩ bị bao phủ hoàn toàn, tiếng hét thảm thiết vừa thốt ra đã tắt ngóm. Cả cơ thể và bộ giáp Thủ Hộ Giả của hắn đều bị nghiền nát thành tro bụi, tan biến trong dòng lũ kiếm khí.
Hư ảnh Bồ Tát kinh hoàng biến mất không còn tăm hơi, chỉ còn lại dải ngân hà kiếm khí xoay quanh Chu Văn, lấp lánh như một dòng suối sao.
Động Thế đứng bên cạnh sợ đến chết khiếp. Lực công kích khủng bố đến mức này, ngay cả trong cấp Khủng Cụ cũng cực kỳ hiếm thấy, có khi ngay cả Tiên cũng chẳng thể có được sức tàn phá kinh hoàng đến vậy.
Sức mạnh Bồ Tát nghìn tay nghìn mắt của Ẩn Sĩ đã được xem là có sức phá hoại hàng đầu trong cấp Khủng Cụ, vậy mà trước dòng kiếm khí của Chu Văn, lại chẳng khác gì đậu hũ, không chịu nổi một đòn. Đây rốt cuộc là sức mạnh kinh khủng đến mức nào?
Gần như không chút do dự, Động Thế lập tức sử dụng năng lực hệ Thời Gian, biến mất ngay tức khắc. Nàng ta không muốn ở lại nơi này thêm một giây một phút nào nữa.
Tiểu Chu Thiên Tinh Thần Trận của Chu Văn đã khiến nàng sợ mất mật.
- Ẩn Sĩ, một trong Tứ Đại Thiên Vương, mà cũng chỉ đến thế thôi à? Sao không trụ được lâu hơn chút nữa?
Chu Văn nói với vẻ hơi thất vọng.
Hắn cũng không nghĩ kỹ rằng, Tiểu Chu Thiên Tinh Thần Trận vốn dĩ đã không còn là một trận đấu tay đôi đơn thuần nữa. Nó chẳng khác nào vô số cường giả cấp Khủng Cụ cùng lúc dốc toàn lực tấn công Ẩn Sĩ, hắn ta có đỡ được mới là chuyện lạ.
Vi Qua nhìn Chu Văn, không kìm được mà lắc đầu cười khổ, thầm nghĩ:
- Ta vốn tưởng rằng mấy năm nay mình đã tiến bộ vượt bậc, có lẽ đã có cơ hội so tài cao thấp với cậu ta, ai ngờ gã này đã đạt tới trình độ…
- Hội trưởng, lần này thật sự cảm ơn cậu. Nếu không phải cậu kịp thời báo tin, e rằng tôi đã không về kịp. Nếu không có cậu thu hút đám tăng nhân kia đi giải quyết tử thi trong thành, có lẽ lần này Lạc Dương đã tổn thất nặng nề, không biết bao nhiêu người phải chết.
Chu Văn vẫn gọi Vi Qua bằng chức danh hồi còn ở học viện Tịch Dương, chứ không gọi bằng chức vụ hiện tại của anh.
- Không cần cảm ơn tôi, tôi chỉ làm việc mình muốn làm, thỏa mãn lòng riêng của bản thân thôi, cứu người chỉ là tiện thể.
Vi Qua nhìn Chu Văn và hỏi:
- Cậu sắp tấn thăng cấp Thiên Tai rồi à?
- Cấp Thiên Tai?
Chu Văn hơi sững sờ, rồi lắc đầu cười khổ:
- Đừng nói cấp Thiên Tai, ngay cả cấp Khủng Cụ tôi còn chưa biết làm sao để đột phá đây!
- Cậu... vẫn còn ở cấp Thần Thoại à?
Vi Qua ngây người ra, nhìn Chu Văn với vẻ không thể tin nổi.
Chu Văn gật đầu:
- Tôi cũng muốn tấn thăng cấp Khủng Cụ lắm, nhưng mãi mà không được!
Vẻ mặt Vi Qua trở nên kỳ quái. Anh nhìn Chu Văn một hồi lâu rồi mới khẽ thở dài:
- Cậu dùng thân thể con người để tấn thăng Thần Thoại?
Chu Văn gật đầu:
- Đúng vậy, con đường này quá khó đi, tôi vẫn đang mò mẫm.
- Cứ tiếp tục con đường đó đi, giờ tôi bắt đầu mong chờ đến ngày cậu tấn thăng cấp Khủng Cụ rồi đấy.
Vi Qua nói xong liền xoay người rời đi.
- Cậu định đi đâu? Hay là ở lại Lạc Dương đi.
Chu Văn ngỏ lời mời.
Lần này Vi Qua giúp Lạc Dương vượt qua đại nạn, nhưng cũng xem như đã hoàn toàn trở mặt với Liên minh Thủ Hộ Giả. Bây giờ anh ta mà quay về thì thực sự quá nguy hiểm, Liên minh Thủ Hộ Giả chắc chắn sẽ không bỏ qua cho anh.
Vi Qua ngước nhìn bầu trời, thản nhiên nói:
- Ma quỷ thì ở đâu cũng sống được, dù là Địa Ngục cũng chẳng sao. Nhưng tôi không thích ánh nắng, ánh nắng nơi này quá chói mắt.
- Ánh nắng... chói mắt...
Chu Văn ngẩng đầu nhìn trời. Bây giờ vẫn đang là ban đêm, trời lại đầy mây, đến mặt trăng cũng chẳng có.
Chu Văn còn muốn nói gì đó, nhưng Vi Qua đã đi xa, chỉ còn lại vài đốm lửa cháy leo lét chưa tắt hẳn, tựa như những con đom đóm lập lòe.
Chu Văn lắc đầu, hắn nhận ra một vấn đề rất nghiêm trọng.
Bọn họ, thế hệ học sinh tốt nghiệp từ học viện Tịch Dương, chẳng có ai hòa đồng cả. Ngoại trừ Minh Tú và Phong Thu Nhạn có vẻ thân thiết, còn lại hầu hết đều mỗi người một ngả, chẳng ai hợp tác cùng nhau.
Lạc Dương cuối cùng cũng bình an vượt qua kiếp nạn, Chu Văn cũng trở về phủ Đốc Quân.
Điềm Điềm cũng đi theo Chu Văn về phủ, hắn đành phải nhờ An Sinh chăm sóc cô bé, nhưng dặn dò kỹ lưỡng rằng tuyệt đối không được để bất kỳ ai chạm vào Điềm Điềm.
An Sinh cũng không chăm sóc Điềm Điềm theo cách gì đặc biệt, chỉ đối đãi như một vị khách bình thường. Ngay cả khi Chu Văn bảo anh chuẩn bị đồ ngọt cho cô bé, anh cũng không làm.
Chu Văn hơi thắc mắc, hỏi An Sinh tại sao lại làm vậy, An Sinh chỉ nói với hắn một câu: “Ăn nhiều kẹo quá sẽ không còn thấy ngọt nữa.”
Chu Văn ngẫm nghĩ hồi lâu mới nhận ra câu nói này của An Sinh quả thật rất sâu sắc.
- Sao tôi không thấy Băng Nữ và U Liên đâu cả?
Trước đó Chu Văn đã hơi thắc mắc, nhưng vì có quá nhiều chuyện nên không tiện hỏi.
- Trước đây họ giúp trấn áp Kỳ Sơn, gần đây thì mất tích, chắc là đã vào trong Kỳ Sơn rồi.
An Sinh đáp.
- Cuối cùng vẫn vào sao?
Chu Văn cũng không quá ngạc nhiên.
Băng Nữ muốn có Yêu Thần Huyết Mạch Đồ Lục, còn U Liên thì muốn tìm thú sủng mạnh nhất Trái Đất. Các nàng có thể ngoan ngoãn ở yên một chỗ mới là chuyện lạ.
Có điều, với thực lực của họ, e rằng cũng không gây ra được sóng gió gì trong Kỳ Sơn. Giờ Chu Văn chỉ sợ họ rơi vào tay Đế đại nhân.
- Thôi kệ, để họ tự lo liệu vậy.
Bây giờ Chu Văn cũng không lo được nhiều đến thế.
Hắn đang phải tìm cách tấn thăng cấp Khủng Cụ, còn phải luyện thành kỹ năng không gian tuần hoàn vô hạn, nếu không thì việc giết chết sinh vật cấp Thiên Tai kia là chuyện không thể nào.
- Sát Lục Giả ơi là Sát Lục Giả, rốt cuộc phải làm gì thì ngươi mới chịu tấn thăng đây?
Chu Văn đã giết không ít sinh vật cao cấp, nhưng vẫn không thể giúp Sát Lục Giả trưởng thành. Điều này khiến hắn rất nghi ngờ, Sát Lục Giả muốn tấn thăng cấp Khủng Cụ, e rằng không chỉ đơn giản là giết chóc.
Vấn đề của Điềm Điềm cũng khiến Chu Văn vô cùng đau đầu. Mang theo một quả bom hẹn giờ bên mình, không biết lúc nào sẽ phát nổ, đến lúc đó sẽ rất phiền phức.
- Có nên thử ăn viên kẹo chanh kia không nhỉ?
Chu Văn thực ra đã hơi dao động.
Việc tấn thăng của hắn thực sự quá khó khăn. Nếu viên kẹo chanh đó thật sự có thể giúp hắn đột phá, vậy thì mọi khó khăn trước mắt sẽ được giải quyết dễ dàng hơn nhiều.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Chu Văn vẫn từ bỏ ý định này.
Thứ nhất, Điềm Điềm luôn ở bên cạnh hắn. Nếu hắn lấy viên kẹo ra, khó mà đảm bảo cô bé sẽ không phát hiện ra ngay lập tức, khiến hắn đến cơ hội ăn cũng không có.
Thứ hai, Chu Văn luôn cảm thấy, nếu hắn vẫn chưa lĩnh hội được chân ý của Sát Lục Giả, thì dù có tấn thăng lên cấp Khủng Cụ, cuối cùng cũng sẽ để lại mầm họa.
- Văn thiếu gia, Lãnh hiệu trưởng mời ngài qua đó một chuyến.
An Sinh gõ cửa và nói từ bên ngoài.
- Lãnh hiệu trưởng tìm tôi có việc gì?
Chu Văn mở cửa, hỏi với vẻ hơi ngạc nhiên.
- Tôi cũng không rõ. Nhưng Lãnh hiệu trưởng là người không thích bị làm phiền, ngay cả học trò cưng như Đốc Quân muốn gặp ông ấy một lần cũng không dễ. Cậu đi gặp ông ấy một chuyến cũng không có gì xấu đâu.
An Sinh nói.
Chu Văn cảm thấy lời của An Sinh có lý, thế là hắn đi đến chỗ của Lãnh Tông Chính theo địa chỉ mà An Sinh đưa.