- Chuyện này đúng là phong cách của cậu.
Khương Nghiên mỉm cười:
- Có điều cậu vẫn phải cẩn thận một chút, thực lực của Tiên đại nhân kia không tầm thường, lại còn có nhiều trợ thủ như vậy, không dễ đối phó đâu.
- Chuyện này cậu không cần lo, dù đánh không lại thì tôi vẫn chạy được. Mà hôm nay cậu giải vây giúp tôi, sau này bọn họ có điều tra đến cậu không? Cả tấm thẻ thông hành cậu đưa tôi nữa, có vấn đề gì không?
Chu Văn cau mày hỏi.
- Yên tâm đi, tấm thẻ đó không ghi danh, bọn họ không dễ dàng tra ra tôi đâu. Kể cả có tra ra, nếu không có bằng chứng xác thực thì cũng chẳng ai làm gì được tôi, dù sao tôi cũng là em trai của Động Thế.
Khương Nghiên nói.
- Cậu là em trai của Động Thế? Ruột à?
Chu Văn kinh ngạc mở to mắt.
- Ruột.
Khương Nghiên cười nói.
Chu Văn thầm nghĩ, nguy hiểm thật, may mà lúc trước mình không nhân cơ hội giết quách Động Thế, nếu không thì bây giờ đã kết thành tử thù với Khương Nghiên rồi.
Thấy biểu cảm của Chu Văn, Khương Nghiên dường như đoán được hắn đang nghĩ gì, bèn nói:
- Dù sao chị ấy cũng là chị gái tôi, nếu không có thâm cừu đại hận gì, sau này gặp lại, xin hãy chừa cho chị ấy một con đường sống.
Dừng một chút, Khương Nghiên lại cười nói:
- Nếu là người khác, tôi chắc chắn sẽ không cầu xin, nhưng cậu thì khác, cậu không phải là người thích giết chóc, dù cậu có đủ năng lực để làm đến mức đó.
- Được.
Chu Văn gật đầu, không nói thêm lời thừa thãi.
- Lâu rồi không gặp, vốn muốn tâm sự với cậu nhiều hơn, nhưng thời gian và địa điểm đều không thích hợp, để sau này hẵng nói.
Khương Nghiên ngẩng đầu nhìn bốn phía, chỉ về một hướng rồi nói:
- Nếu cậu gặp phải tuyệt cảnh, hãy chạy về hướng đó, có lẽ sẽ có một con đường sống.
- Bên đó có gì vậy?
Chu Văn nhìn về hướng đó, nhưng chẳng thấy có gì đặc biệt, đó cũng không phải khu vực trung tâm thành phố.
- Nói ra sẽ mất linh. Nếu cậu không đến bước đường cùng thì biết cũng vô dụng, còn nếu đã đến bước đó, tự nhiên cậu sẽ biết thôi.
Khương Nghiên dứt lời, đưa tay đặt lên vai Chu Văn, nghiêm túc nói:
- Cậu không hợp với việc giết người, tôi thích con người trước kia của cậu hơn.
- Tôi chỉ muốn mỗi ngày được yên tĩnh chơi game, nhưng cái thế giới này lại không cho tôi lấy một mảnh đất yên bình.
Chu Văn bất đắc dĩ nói.
- Cũng đúng, thế sự khó lường, ai mà chẳng phải lo cho bản thân mình. Tôi đi đây, cậu tự bảo trọng.
Khương Nghiên buông tay, quay người chuẩn bị rời đi.
- Chờ một chút, tôi đi…
Chu Văn định nói gì đó, nhưng lại bị Khương Nghiên cắt ngang.
- Không cần nói cho tôi biết gì cả, tôi không muốn biết, ít nhất là bây giờ.
Khương Nghiên không quay đầu lại mà cứ thế rời đi.
Chu Văn nhún vai, thật ra hắn cũng không định nói trước kế hoạch của mình, chỉ muốn nhắc Khương Nghiên đừng đến gần khu vực hắn bố trí kiếm trận mà thôi.
- Bảo tàng anh nói ở đâu?
Điềm Điềm đứng bên cạnh không nhịn được hỏi, nàng đã quan sát một hồi lâu mà chẳng phát hiện nơi này có bảo tàng gì cả.
- Nếu dễ tìm thì đã không gọi là bảo tàng, theo tôi đi.
Chu Văn dẫn theo Điềm Điềm đi về phía trung tâm của Liên minh Thủ Hộ Giả, vừa đi vừa âm thầm bố trí Tiểu Chu Thiên Tinh Thần Trận.
Sau khi tách khỏi Chu Văn, Khương Nghiên không đi vào khu trung tâm mà rời khỏi tổng bộ, tiến về phía vị trí của Thông Thiên Tháp.
Lúc sắp đến Thông Thiên Tháp, Khương Nghiên triệu hồi bộ giáp Thủ Hộ Giả mặc lên người, đồng thời vẫy tay, một chiếc áo choàng lớn xuất hiện trên tay anh ta.
Anh ta khoác chiếc áo choàng lên vai, chẳng biết từ lúc nào trong tay đã xuất hiện một chiếc mặt nạ. Dù bộ giáp đã có mũ che mặt, Khương Nghiên vẫn đeo thêm chiếc mặt nạ này lên, cuối cùng kéo mũ áo choàng trùm kín đầu.
Làm xong tất cả, Khương Nghiên mới đi về phía tòa kiến trúc bên trong Thông Thiên Tháp.
- Tiên đại nhân.
Các Thủ Hộ Giả canh gác nơi này, sau khi thấy Khương Nghiên, đều lập tức cúi đầu hành lễ, cung kính nói.
E rằng chính Chu Văn cũng không thể ngờ được, Khương Nghiên lại chính là Tiên, người mà hắn vừa mới huênh hoang đòi đánh sập hang ổ.
- Thượng Sam Nại Tự và Động Thế đang ở đâu?
Khương Nghiên hỏi.
- Bẩm Tiên đại nhân, Thượng Sam đại nhân và Động Thế đại nhân đang giám sát tầng bảy của Thông Thiên Tháp, Huyết Vu đại nhân cũng ở đó.
Tên Thủ Hộ Giả kia trả lời.
Khương Nghiên khẽ gật đầu, sau đó đi vào bên trong Thông Thiên Tháp.
Chu Văn vừa đi vừa bày kiếm trận trong tổng bộ Liên minh Thủ Hộ Giả, nhưng rất nhanh hắn phát hiện, số lượng Thủ Hộ Giả cấp cao trong trụ sở không hề nhiều như hắn tưởng tượng.
Tuy lần trước Liên minh Thủ Hộ Giả tổn thất nặng nề, lại mất đi năng lực tiếp dẫn của Thông Thiên Tháp, không thể đón thêm Thủ Hộ Giả mới đến Địa Cầu.
Nhưng dù vậy, cũng không đến mức đi cả buổi trời mà ngay cả một Thủ Hộ Giả cấp Khủng Cụ cũng không thấy chứ?
- Kỳ quái, dường như không có mai phục, tại sao không thấy Thủ Hộ Giả cấp cao nào? Bọn họ đi đâu cả rồi?
Chu Văn sử dụng Đế Thính cẩn thận lắng nghe một hồi lâu, phát hiện khu vực lân cận hoàn toàn không có Thủ Hộ Giả cấp cao, mà đây lại chính là khu vực cốt lõi nhất trong tổng bộ.
Chu Văn suy nghĩ một lát, mắt hắn lập tức sáng lên:
- Ta biết rồi, Liên minh Thủ Hộ Giả chắc chắn đang tái thiết Thông Thiên Tháp. Ngoài việc này ra, hẳn không có chuyện gì cần Liên minh Thủ Hộ Giả phải huy động nhiều Thủ Hộ Giả cấp cao đến vậy.
- Không biết Thông Thiên Tháp có còn ở chỗ cũ không?
Chu Văn chỉ biết vị trí cũ của Thông Thiên Tháp.
Nhưng theo lời A Sinh, một phát đạn pháo từ máy gia tốc nén nguyên khí của An gia đã phá hủy hoàn toàn Thông Thiên Tháp, gần như không có khả năng sửa chữa.
Mà lúc trước xây dựng Thông Thiên Tháp đã tiêu tốn không biết bao nhiêu tài nguyên, vật liệu, bây giờ không dễ tìm, đoán chừng ít nhất phải mất vài năm mới tái thiết xong.
- Nếu bọn họ thật sự đều đi xây dựng Thông Thiên Tháp, vậy chứng tỏ việc tái thiết không cần nhiều thời gian, nếu không thì không thể nào điều động nhiều nhân lực gấp rút hoàn thành như vậy.
Chu Văn hiểu rất rõ.
Bản thân Liên minh Thủ Hộ Giả cần một lượng lớn nhân lực để hoạt động, tạm thời điều động nhiều Thủ Hộ Giả cấp cao thì còn được, chứ nếu bắt họ làm việc liên tục trong vài năm để xây dựng Thông Thiên Tháp, thì bản thân các Thủ Hộ Giả đó cũng gần như bị bỏ phế.
Tình huống này chỉ có một khả năng: Thông Thiên Tháp có thể được sửa xong trong thời gian rất ngắn, hoặc ít nhất là sửa được một phần để nó phát huy tác dụng.
- Không được, mình phải đến Thông Thiên Tháp xem sao, nếu không thì dù có phá hủy toàn bộ tổng bộ này cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Chu Văn từ bỏ kế hoạch trước đó, đi về phía Thông Thiên Tháp.
Bây giờ Chu Văn chỉ hy vọng, họ sẽ tiến hành trùng tu trên nền móng cũ của Thông Thiên Tháp, nếu họ đổi sang nơi khác, hắn sẽ lại phải tốn thời gian đi tìm vị trí mới.
- Anh đi đâu vậy? Không phải định tìm bảo tàng ở đây sao?
Điềm Điềm thấy Chu Văn đi về phía ngoại ô thành phố, nghi ngờ hỏi.
- Tôi định đến một nơi, có lẽ mấy tên xấu xa kia giấu bảo tàng ở đó.
Chu Văn vừa nói vừa đi về hướng Thông Thiên Tháp trước đây.
Khi Chu Văn đứng từ xa nhìn tòa Thông Thiên Tháp đang được sửa chữa, hắn biết mình đã đoán không sai.