Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1382: CHƯƠNG 1378: KIẾM KHÍ CHÂN CHÍNH

- Dựa vào cái Chu Thiên Tinh Thần Trận què quặt đó mà ngươi cũng xứng dùng kiếm khí à?

Thập Toàn Kiếm Tiên chậm rãi bước về phía Chu Văn, và đám kiếm khí vô hình kia lại chuyển động lần nữa.

Có điều lần này, chúng không tấn công Thập Toàn Kiếm Tiên mà quay ngược mũi kiếm, toàn bộ chĩa thẳng vào Chu Văn. Kiếm khí ngập trời siết chặt vòng vây quanh hắn.

- Thiên Tai cấp!

Chu Văn giật nảy mình. Không một giây do dự, hắn lập tức kích hoạt năng lực dịch chuyển giữa các vì sao của Điểm Vũ Trụ, tính chuồn khỏi đây trước rồi hẳn hay.

Nhưng Chu Văn kinh hãi phát hiện, mối liên kết giữa Điểm Vũ Trụ và các vì sao dường như đã bị che lấp. Hắn hoàn toàn không cảm ứng được vị trí của chúng, đương nhiên cũng chẳng thể dịch chuyển đi đâu được.

- Đừng nói là ngươi, cho dù Tử Vi Tinh Quân có đích thân đến đây cũng đừng hòng thoát khỏi Thiên Tai lĩnh vực của ta.

Thập Toàn Kiếm Tiên nhìn thấu ý đồ của Chu Văn, lạnh lùng nói.

- Thiên Tai cấp ư?

Chu Văn không có thời gian để nghĩ nhiều, vì cơn mưa kiếm khí vô hình ngập trời đã ập xuống.

Tuy đám kiếm khí vô hình này là do chính Chu Văn ngưng tụ, nhưng hắn đã phải tốn rất nhiều thời gian để chậm rãi tạo ra từng luồng một.

Lúc này, toàn bộ kiếm khí cùng lúc lao xuống, một đòn tấn công mà ngay cả cấp Khủng Cụ cũng không đỡ nổi, huống chi là Chu Văn.

Đừng nói là Thiên Y trên người hắn đã mất đi khả năng né tránh tuyệt đối, mà kể cả còn đi nữa, trong vòng vây kiếm khí dày đặc thế này thì cũng làm gì có không gian mà né.

Cái gọi là né tránh tuyệt đối, ít nhất cũng phải có chỗ để mà lách, chứ đâu phải đòn tấn công nào cũng né được.

Vô số ý nghĩ lóe lên trong đầu, hắn lập tức đưa ra quyết định. Đến nước này mà còn chần chừ thì chỉ có một con đường chết.

Ngay khoảnh khắc kiếm khí sắp chạm vào người, thân hình Chu Văn biến mất tại chỗ. Hắn không bỏ chạy, mà dịch chuyển tức thời ra sau lưng Thập Toàn Kiếm Tiên, rút Trúc Đao đâm thẳng vào tim gã.

Đã bị nhốt trong Thiên Tai lĩnh vực của đối thủ, không thể dùng dịch chuyển giữa các vì sao để thoát thân, cơ hội sống sót gần như bằng không. Chi bằng biến bị động thành chủ động, nếu có thể ra tay bất ngờ khiến đối phương lộ sơ hở, làm Thiên Tai lĩnh vực dao động, thì hắn có thể nhân cơ hội dùng Điểm Vũ Trụ để tẩu thoát.

Coong!

Thập Toàn Kiếm Tiên chẳng thèm quay đầu lại, chỉ trở tay búng một ngón tay, gõ nhẹ lên thân Trúc Đao. Lực đạo kinh người lập tức khiến thân đao cong oằn, mũi đao lệch hướng chực đâm ngược lại vào cánh tay Chu Văn.

Chu Văn cảm thấy bàn tay mình gần như không giữ nổi chuôi đao. Lực lượng kia mạnh đến mức dị thường, hoàn toàn vượt xa cấp Khủng Cụ.

Ngay khi cánh tay sắp bị luồng lực đó đánh gãy, Chu Văn đột ngột xoay cổ tay, mượn lực xoay tròn cả người và cánh tay. Thân thể hắn xoáy tít như một mũi khoan, thuận thế dùng Trúc Đao đâm tiếp về phía Thập Toàn Kiếm Tiên.

Coong!

Thập Toàn Kiếm Tiên lại búng một ngón tay vào mũi đao, chấn cho cả người lẫn đao của Chu Văn rung lên bần bật, xương cốt tưởng chừng như vỡ vụn.

Nếu không nhờ sự am hiểu về kiếm pháp và lực lượng của Chu Văn đã vượt xa cấp độ hiện tại, thì chỉ với hai đòn vừa rồi, e rằng hắn đã không thể chống đỡ nổi.

Nghiến răng ổn định lại Trúc Đao, Chu Văn xoay tròn như con thoi, vừa dịch chuyển tức thời vừa ra đòn, thân hình thoắt cái đã xuất hiện ngay trước mặt Thập Toàn Kiếm Tiên, chém về phía cổ gã.

Keng keng! Keng keng!

Thân hình Chu Văn di chuyển quỷ dị, vận dụng Nghịch Tâm Kiếm Pháp đến cực hạn, liên tục xuất hiện từ bốn phương tám hướng quanh Thập Toàn Kiếm Tiên. Thế kiếm càng lúc càng khó lường, nhưng mỗi một đòn đều bị gã hời hợt hóa giải trong nháy mắt, không một nhát kiếm nào chạm được vào người gã.

- Kiếm pháp không tồi, ở Địa Cầu cũng đủ để ngươi vênh váo rồi. Đáng tiếc, muốn làm kẻ thù của ta, ngươi còn non và xanh lắm.

Dứt lời, Thập Toàn Kiếm Tiên lại dùng đầu ngón tay búng vào Trúc Đao. Chỉ khác là lần này, đầu ngón tay gã lóe lên một đốm sáng tựa như đom đóm.

Coong!

Đầu ngón tay va chạm với thân đao, một gợn sóng ánh sáng lập tức khuếch tán ra như mặt nước gợn sóng.

Sóng ánh sáng lướt qua đâu, Trúc Đao đã theo Chu Văn bấy lâu nay liền vỡ tan thành từng mảnh. Thân thể Chu Văn bị đánh bay ngược ra sau như một viên đạn pháo, cày trên mặt đất một rãnh sâu kéo dài mấy trăm mét.

Chu Văn phun ra một ngụm máu tươi, Thiên Y trên người do ma sát cực lớn mà nóng rực, bốc khói nghi ngút.

- Chu Thiên Tinh Thần Trận, khả năng né tránh may mắn... tất cả những thứ đó đều là ngoại lực. Dùng để đối phó với mấy tên phế vật thì có lẽ còn hữu dụng, chứ đấu với ta thì hoàn toàn vô dụng!

Thập Toàn Kiếm Tiên không vội truy đuổi, trong lúc nói, đám kiếm khí vô hình mà Chu Văn ngưng tụ lại một lần nữa bị gã điều khiển, cuồn cuộn ập tới như thủy triều.

Những lời này của Thập Toàn Kiếm Tiên khiến đám người Động Thế vô cùng khó chịu, sắc mặt ai nấy đều khó coi.

Đối phó với phế vật còn được ư? Bọn họ suýt nữa bị Chu Văn hành cho ra bã, chẳng lẽ còn không bằng cả phế vật?

Chu Văn cố nén cơn đau, bật người nhảy lên khỏi mặt đất. Thế nhưng, kiếm khí ngập trời đã ập đến, hoàn toàn không cho hắn một cơ hội né tránh nào.

Hắn lại dùng dịch chuyển tức thời, nhưng lần này, ngay khoảnh khắc hắn xuất hiện, Thập Toàn Kiếm Tiên dường như đã đoán được vị trí của hắn. Vô số kiếm khí đã chờ sẵn ở đó. Chu Văn vừa hiện thân đã lao thẳng vào một rừng kiếm khí, Thiên Y lập tức nhuốm đỏ máu tươi.

Trong khi đó, vô số kiếm khí vô hình khác đã ở ngay gần, đâm tới từ bốn phương tám hướng.

Gần như không chút do dự, Chu Văn triệu hồi Hỗn Độn Đản.

Trong nháy mắt, Hỗn Độn Đản đã bị đâm chi chít như một con nhím. Kiếm khí vô hình vẫn không ngừng ập tới, lớp này nối tiếp lớp khác, va chạm vào nhau chan chát.

May mà sức phòng ngự của Hỗn Độn Đản cũng không phải dạng vừa, ngay cả sức mạnh hệ Thời Gian và Không Gian còn chặn được, nên đương nhiên cũng đỡ nổi luồng kiếm khí kinh khủng này.

- Chết tiệt! Đến nước này rồi mà sao Điềm Điềm vẫn không có động tĩnh gì hết vậy? Lẽ nào cô ấy định trơ mắt nhìn mình chết dí ở đây à?

Chu Văn bóp nát những luồng kiếm khí găm trên người, lấy ra một viên Sinh Long Đan Tinh nuốt vào. Vết thương trên người hắn lập tức hồi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Chỉ trong chốc lát, nội tạng bị tổn thương đã lành lại như cũ, ngoại thương cũng gần như khỏi hẳn.

- Vẫn chưa chết sao?

Sau khi toàn bộ kiếm khí vô hình va vào Hỗn Độn Đản rồi tan vỡ, Thập Toàn Kiếm Tiên nhận ra quả cầu kỳ quái kia vẫn không hề bị xuyên thủng, không khỏi có chút kinh ngạc.

Có điều, sự kinh ngạc đó chỉ thoáng qua. Đối với Thập Toàn Kiếm Tiên mà nói, đám kiếm khí vô hình do Chu Văn ngưng tụ ra vẫn quá yếu, chẳng qua là được cái số lượng đông mà thôi.

Trong mắt cấp Khủng Cụ, một lượng kiếm khí vô hình lớn như vậy quả thật rất đáng sợ, nhưng trong mắt Thập Toàn Kiếm Tiên, chúng chẳng là gì cả.

- Ngươi vẫn chưa chết à, vậy thì để ta cho ngươi mở mang tầm mắt, xem cái gì mới thật sự là kiếm khí!

Nói xong, Thập Toàn Kiếm Tiên chập ngón trỏ và ngón giữa lại thành kiếm chỉ, đâm thẳng về phía Hỗn Độn Đản.

Một luồng kiếm khí màu tím ngưng tụ trên đầu ngón tay gã, xuyên thẳng về phía Hỗn Độn Đản và va chạm với nó chỉ trong nháy mắt.

Ầm!

Hỗn Độn Đản bị luồng kiếm khí màu tím đánh bay về phía sau. Sau khi va chạm với mặt đất, nó vẫn tiếp tục bị luồng kiếm khí không ngừng đẩy lùi, ấn sâu vào trong lòng đất.

Sóng xung kích từ kiếm khí bùng nổ, quét sạch mặt đất trong bán kính vài nghìn mét. Động Thế và đám Thủ Hộ Giả buộc phải vội vàng lùi lại.

Đợi đến khi luồng kiếm khí kinh hoàng kia tan biến, trên mặt đất đã xuất hiện một cái hố sâu hoắm có đường kính vài nghìn mét, khiến cho đám người Động Thế cũng phải sợ mất mật.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!