Cuồng Kiếm đến cuối cùng vẫn không ra tay với Vương Minh Uyên, hắn trực tiếp phá không rời khỏi Bát Bộ chúng.
Mặc dù lúc trở về, kiếm khí vẫn khủng bố như cũ, nhưng không còn uy thế áp đảo như lúc trước, ngược lại còn có chút chật vật. Ánh mắt của Bát Bộ chúng nhìn về phía Vương Minh Uyên đều mang theo cảm xúc khó hiểu.
Phật Đà dường như lần đầu tiên thật sự nhìn nhận Vương Minh Uyên, y nhìn hắn một cái thật sâu, sau đó cũng không nói gì mà rời khỏi Bát Bộ chúng.
Tuy Cuồng Kiếm không động thủ, nhưng việc hắn rời đi lần này lại gây ảnh hưởng to lớn đến Bát Bộ chúng và Phật tộc. Y cũng không biết nên xử lý thế nào, nên đành quay về Phật tộc bẩm báo.
Bên trong một ngôi chùa cổ kính, vị Phật Đà kia đem chuyện này bẩm báo cho một Cổ Phật.
Vị Cổ Phật nọ có cặp lông mày nối liền, rủ dài xuống tận mặt đất, da mặt nhăn nheo như vỏ cây khô, thân phủ đầy tro bụi, ngồi đó trông không khác gì một pho tượng đất.
Sau khi nghe xong, Cổ Phật cuối cùng cũng mở mắt. Đôi mắt ấy không hề giống của một lão già, chúng sáng ngời và sâu thẳm, phảng phất như có vạn vật xoay chuyển, tựa như chứa đựng cả vũ trụ hằng sa.
Toàn thân ông ta già nua tĩnh lặng, chỉ có đôi mắt lại tràn đầy sức sống.
- Tôn thượng, Cuồng Kiếm lại có thể nhịn được, không giết Vương Minh Uyên ngay tại chỗ, chuyện này có lẽ có thể hòa giải được chăng?
Phật Đà hành lễ hỏi.
Cổ Phật lại lạnh nhạt nói:
- Không phải hắn không muốn giết, mà là không chắc có giết được hay không.
Phật Đà khẽ giật mình, không hiểu ý của Cổ Phật. Nếu Cuồng Kiếm muốn giết người, dưới cấp Mạt Thế, thật sự không có ai là hắn không giết nổi.
Cổ Phật tiếp tục nói:
- Cuồng Kiếm được xưng là đệ nhất nhân dưới cấp Mạt Thế, tuyệt đối không phải hư danh. Ngươi nghĩ một Thiên Tai cấp bình thường có thể nói muốn tát vào mặt hắn là tát được sao? Coi như nhất thời thất thần, sao có thể bị ăn thêm cái tát thứ hai?
Phật Đà lúc này mới bừng tỉnh, có chút kinh ngạc nói:
- Ý của Tôn thượng là, Vương Minh Uyên mạnh hơn Cuồng Kiếm?
- Không biết, Cuồng Kiếm cũng không biết, lại thêm những lời Vương Minh Uyên nói không sai, cho nên Cuồng Kiếm không dám động thủ.
Cổ Phật nói.
Phật Đà lại càng nghĩ càng kinh hãi:
- Trừ Thánh Điện và Lục đại gia tộc anh hùng, những thế lực có thể sử dụng được về cơ bản đều nằm trong tầm kiểm soát của các đệ tử Vương Minh Uyên. Không biết người này rốt cuộc là vô tình hay cố ý, nếu là cố ý thì thật đáng sợ. Thánh Điện bố cục lâu như vậy mà cuối cùng vẫn không thể khống chế được cục diện, còn Vương Minh Uyên chỉ dùng vài người đệ tử… Nếu nói là vô tình, chuyện này có thể sao?
- Bất kể là vô tình hay cố ý, sau này người này sẽ đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong cuộc chiến tranh đoạt Địa Cầu, không thể xem thường.
Cổ Phật nói.
- Bây giờ hắn đang thuộc về tộc ta, vậy chúng ta có thể…
Phật Đà đè nén sự hưng phấn nói.
- Phúc họa tương y, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên đi.
Cổ Phật nói xong, chậm rãi nhắm mắt lại, khôi phục dáng vẻ tượng đất như cũ.
Phật Đà kinh ngạc nhìn Cổ Phật, cuối cùng đành phải hành lễ rời đi.
Tâm trạng của Chu Văn lúc này tệ cực kỳ, hắn đã thử dung hợp Trứng phối sủng vô số lần.
Vì sợ thất bại, Chu Văn toàn dùng Trứng phối sủng làm nguyên liệu phụ. Kiểu dung hợp này chỉ thêm kỹ năng chứ không làm thay đổi bản chất của Bạo Quân Bỉ Mông.
Hơn nữa, hắn toàn chọn những loại Trứng phối sủng có tỷ lệ thành công cao để tiến hành dung hợp, đảm bảo thất bại cũng không gây tổn thương cho Bạo Quân Bỉ Mông.
Nhưng dung hợp đi dung hợp lại, vẫn không ra được kỹ năng mà Chu Văn muốn.
Mỗi lần có được kỹ năng này thì lại mất kỹ năng khác, khiến kỹ năng trước đó biến mất.
Cứ thế dung hợp tới lui, không phải là không ra kỹ năng, mà toàn ra mấy thứ vớ vẩn, Chu Văn sắp phát điên đến nơi rồi.
Hắn lại thử chức năng huyết mạch một chút, nó có thể giúp Bạo Quân Bỉ Mông có được Mệnh cách thứ hai, nhưng kết quả vẫn là thất bại liên miên. Cũng may chức năng huyết mạch chỉ tiêu hao nguyên liệu phụ, không làm tổn thương đến thú sủng chính.
Thất bại liên tiếp khiến Chu Văn nản lòng, hắn thậm chí còn có ý định liều mạng dung hợp luôn cả Thiên Chi A Tu La vào Bạo Quân Bỉ Mông.
Thiên Chi A Tu La có lực công kích rất mạnh, nhưng so với Lực Lượng Tuyệt Đối của Bạo Quân Bỉ Mông thì vẫn kém hơn không ít. Chỉ có năng lực may mắn bắn trúng là khá hữu dụng, nếu dung hợp được cũng không tệ.
Thế nhưng số lần thất bại quá nhiều khiến Chu Văn cũng không dám mạo hiểm, huống chi dung hợp được cũng không mang lại tác dụng quá lớn.
Vừa phải cày Trứng phối sủng vừa phải dung hợp, mà không cày ra được trứng ngon thì lấy đâu ra cơ hội mà thử.
Hiện tại Bạo Quân Bỉ Mông đã được Chu Văn bổ sung năm kỹ năng: Phá giáp, Xuyên thấu, Xé rách, Bất Phá và Chúc Phúc Chiến Thần. Trước đó vốn có kỹ năng Bất Hoại, nhưng trong lúc cố dung hợp kỹ năng Bất Phá thì lại bị mất.
Cho đến bây giờ, hắn vẫn không cách nào khiến hai kỹ năng Bất Hoại và Bất Phá cùng tồn tại, không mất cái này thì cũng thiếu cái kia.
Trên thực tế, Chu Văn đã bỏ ra không ít tiền để thu mua Trứng phối sủng để dung hợp, chứ chỉ dựa vào việc hắn tự đi cày thì không biết phải đánh đến năm nào tháng nào.
- Đây là quả Trứng phối sủng cuối cùng có kỹ năng Bất Hoại.
Chu Văn nhìn quả Trứng phối sủng trong tay, hơi do dự không biết có nên tiếp tục dung hợp nữa hay không.
Hiện tại có năm kỹ năng, nói thật đã rất khá, về cơ bản đều tăng cường lực công kích. Thế nhưng thiếu đi kỹ năng Bất Hoại, Chu Văn luôn cảm thấy có chút gì đó không viên mãn.
Nhưng những Trứng phối sủng có thể mua được đều bị Chu Văn mua sạch rồi. Hắn không sợ thiếu tiền, nhưng bây giờ có tiền cũng không mua được.
- Sống ở đời, ai chẳng cầu viên mãn, khô máu luôn!
Chu Văn nghiến răng, đặt quả Trứng phối sủng cuối cùng có kỹ năng Bất Hoại lên.
Trong một vầng hào quang, Trứng phối sủng và Bạo Quân Bỉ Mông hợp nhất, ánh sáng thành công lấp láy.
Tâm trạng Chu Văn thấp thỏm, hắn liếc nhìn Bạo Quân Bỉ Mông đã dung hợp hoàn toàn, lập tức cảm giác lạnh toát từ đỉnh đầu xuống gót chân.
Không chỉ không dung hợp được kỹ năng Bất Hoại, mà ngay cả kỹ năng Bất Phá và Chúc Phúc Chiến Thần cũng biến mất. Ngoài phá giáp, xuyên thấu, xé rách ra, lại có thêm kỹ năng Nanh Độc.
- Bạo Quân Bỉ Mông của tôi có phải hệ Độc đâu, thêm cái kỹ năng Nanh Độc này vào làm méo gì chứ? Trả lại kỹ năng Bất Phá cho tôi!
Chu Văn khóc không ra nước mắt.
Hiện tại vừa không có Trứng phối sủng có kỹ năng Bất Hoại, vừa không có Trứng phối sủng có kỹ năng Bất Phá.
- A Sinh, còn có người bán Trứng phối sủng của Bá Xà không?
Chu Văn đành phải đi hỏi A Sinh.
- Thiếu gia, Trứng phối sủng của Bá Xà đều bị tôi thu mua hết rồi. Hiện tại Bá Xà trong Long Môn động đều bị người ta giết sạch, giá Trứng phối sủng của Bá Xà đã tăng gấp đôi mà vẫn không có hàng.
A Sinh bất đắc dĩ trả lời.
Chu Văn lại hỏi về mấy loại Trứng phối sủng khác, câu trả lời đều như nhau, thật sự không mua được nữa.
- Vậy phải làm sao bây giờ?
Chu Văn buồn bực không thôi. Sớm biết thế này thì đã không ham hố dung hợp rồi. Ít nhất vẫn còn kỹ năng Bất Phá và Chúc Phúc Chiến Thần, khả năng buff cũng ngon chán.
Điềm Điềm vẫn luôn đứng cạnh quan sát Chu Văn. Nàng lúc nào cũng ở bên hắn, chỉ là không để hắn nhìn thấy. Kể từ lần trước khi Chu Văn gặp nguy hiểm mà nàng không thể giúp gì, nàng đã cảm thấy hơi xấu hổ khi xuất hiện trước mặt hắn.
Thấy dáng vẻ chán nản của Chu Văn, Điềm Điềm dường như đã quyết định điều gì đó.