Chu Văn biết sinh vật khi thăng cấp Thiên Tai sẽ gây ra thiên tai, nhưng không rõ liệu Phối sủng thăng cấp Thiên Tai có xảy ra tình huống tương tự hay không.
Bất kể có hay không, Chu Văn cũng không muốn mạo hiểm, hắn trực tiếp đưa Chiếu Hồn Kính vào bên trong Hỗn Độn Châu.
Chu Văn đưa ý thức vào không gian hỗn độn, tiếp tục quan sát sự biến hóa của Chiếu Hồn Kính.
"Nếu Chiếu Hồn Kính thật sự có thể thăng cấp Thiên Tai, nó sẽ có năng lực gì nhỉ? Tẩy Hồn Thần Quang cấp Thiên Tai liệu có thể trực tiếp biến một sinh vật cấp Thiên Tai thành kẻ ngốc không?"
Trong lòng Chu Văn lóe lên vô số ý nghĩ.
Chiếu Hồn Kính càng lúc càng trong suốt, nhưng bóng dáng người phụ nữ kia không vì thế mà hiện ra hoàn toàn, vẫn mờ ảo không thể nhận ra, cảm giác như thấy rất rõ nhưng lại không tài nào nhận diện được.
Không lâu sau, thân kính của Chiếu Hồn Kính đã gần như biến thành trong suốt. Chu Văn đang lo lắng sau này lỡ Chiếu Hồn Kính tàng hình, chính hắn cũng không nhìn thấy, vạn nhất sơ ý chiếu nhầm người nhà thì phải làm sao.
Đột nhiên!
Từng luồng hào quang bảy màu rực rỡ từ bên trong Chiếu Hồn Kính phun ra, trong chốc lát đã hòa tan không ít sương mù hỗn độn bên trong Hỗn Độn Châu. Chu Văn chỉ cảm thấy thần thức đau nhói, không khỏi kinh hãi, vội vàng thu thần thức về.
Dù vậy, hắn vẫn cảm thấy đầu óc choáng váng, trong đầu trống rỗng trong giây lát. Thần thức của hắn đã bị thương không nhẹ, nếu chậm một chút thôi, nói không chừng toàn bộ thần thức đã bị hủy diệt, e là hắn sẽ biến thành một kẻ ngốc thật sự.
"Cũng may là đã đưa Chiếu Hồn Kính vào trong đó, nếu không với phạm vi của luồng hào quang bảy màu kia, đừng nói toàn bộ Lạc Dương, riêng nhà họ An chắc chắn cũng bay màu."
Chu Văn nghĩ lại mà vẫn thấy hơi sợ.
Mặc dù hắn không có tình cảm gì với An Thiên Tá, nhưng nếu diệt sạch nhà họ An thì hơi quá đáng, huống hồ cha, Âu Dương Lam và đám người A Sinh cũng đang ở đây.
"Sau này có Phối sủng nào thăng cấp Thiên Tai, nhất định phải nhét hết vào Hỗn Độn Châu."
Chu Văn không biết lúc nào Chiếu Hồn Kính mới có thể hoàn toàn tiến hóa xong, cũng không dám dùng thần thức dò xét tình hình bên trong, chỉ đành tạm thời chờ đợi.
Chu Văn cẩn thận hồi tưởng lại toàn bộ quá trình thăng cấp của Chiếu Hồn Kính, cũng không nghĩ ra tại sao nó lại đột nhiên thăng cấp Thiên Tai. Đúng lúc này, hắn thấy A Sinh đi vào vườn hoa.
"Thiếu gia, có người tiến vào khu vực Dị Thứ Nguyên Kim Tinh." A Sinh nói.
"Ai vậy?"
Chu Văn thấy vẻ mặt của A Sinh thì biết người lần này ra mặt khả năng cao là người quen.
"Là Tiên của Liên Minh Thủ Hộ Giả." A Sinh trả lời.
Chuyện Khương Nghiên chính là Tiên, Chu Văn không nói cho ai biết, nên A Sinh vẫn chưa hay biết Tiên chính là Khương Nghiên.
Có điều dù có biết đi nữa, mối quan hệ thù địch giữa Khương Nghiên và nhà họ An cũng sẽ không có thay đổi gì lớn, bởi Chu Văn đã biết Khương Nghiên là em ruột của Động Thế, mà cả Động Thế và Thượng Sam Nại Tự đều đến từ hải ngoại. Tự nhiên, Khương Nghiên cũng là người hải ngoại, lập trường vốn đã đối địch với Liên Bang.
Trước đây Khương Nghiên vào học viện Tịch Dương, e rằng cũng không phải đơn thuần để học tập, rất có thể mang thân phận gián điệp.
Chu Văn và A Sinh đi đến chỗ Ma Phương, quan sát Khương Nghiên vượt ải.
Lúc Chu Văn đến nơi, Khương Nghiên đã tiến vào khu vực Dị Thứ Nguyên Kim Tinh và đã tiêu diệt sạch sẽ tất cả Kim Loại Thủ Vệ, Hoàng Kim Chiến Thần đang chuẩn bị xuất hiện.
Lần trước người của Liên Minh Thủ Hộ Giả vượt ải, Khương Nghiên không tự mình ra mặt, lần này chỉ có một mình hắn đến.
Sau khi Hoàng Kim Chiến Thần xuất hiện, nó lập tức tấn công Khương Nghiên, một viên đạn băng giá bắn về phía hắn với tốc độ ánh sáng.
Lúc này, trên người Khương Nghiên vẫn mặc bộ Thiên Tiên Khôi Giáp kia, không thấy hắn mặc Táng Tiên Khôi Giáp.
Nhưng chỉ riêng Thiên Tiên Khôi Giáp đã đáng sợ vô cùng, viên đạn băng giá bắn trúng nó chỉ như sương băng vỡ vụn, hoàn toàn không thể làm tổn hại đến bộ giáp chút nào.
"Không hổ là Thủ Hộ Giả cấp Thiên Tai." Chu Văn thầm ngưỡng mộ trong lòng.
A Sinh từng nhận được năm con Phối sủng Hoàng Kim Chiến Thần từ Chu Văn, dĩ nhiên biết nó lợi hại thế nào. Thấy viên đạn băng giá không thể làm Tiên bị thương, cậu ta lập tức kinh hãi nói:
"Cấp Thiên Tai? Thủ Hộ Giả của Tiên đã thăng cấp Thiên Tai rồi sao?"
"Có cần phải ngạc nhiên vậy không? Liên Minh Thủ Hộ Giả nắm trong tay bao nhiêu tài nguyên của Dị Thứ Nguyên, thăng cấp Thiên Tai chẳng phải là chuyện bình thường sao?"
Chu Văn có chút chột dạ nói, hắn không dám hó hé rằng việc Khương Nghiên thăng cấp Thiên Tai có liên quan đến mình.
A Sinh đột nhiên quay đầu lại, nhìn chằm chằm Chu Văn từ trên xuống dưới.
"Cậu nhìn tôi làm gì?" Chu Văn cố giữ bình tĩnh nói.
"Thiếu gia, không phải lúc trước cậu đã đến Liên Minh Thủ Hộ Giả một chuyến sao? Nhưng tôi không nghe cậu nhắc gì đến việc Tiên đã thăng cấp Thiên Tai cả." A Sinh nhìn chằm chằm Chu Văn.
"Đối với tôi thì đây không phải chuyện gì to tát, có gì đáng để nói đâu?" Chu Văn đáp.
"Không đúng, chuyện này không giống phong cách của thiếu gia. Lúc cậu nhìn thấy Tiên là cấp Thiên Tai, cảm xúc không hề có chút biến đổi nào, chắc chắn là đã biết từ sớm, rõ ràng cậu đã gặp hắn ở Liên Minh Thủ Hộ Giả. Gặp một Tiên cấp Thiên Tai mà vẫn có thể bình an trở về, Tiên lại còn không đến Lạc Dương gây sự, trong này chắc chắn có vấn đề." A Sinh nhìn Chu Văn, chậm rãi phân tích.
"Có vấn đề gì chứ?" Chu Văn giả vờ không quan tâm.
A Sinh dường như đã nhìn thấu tâm tư của Chu Văn, nở một nụ cười kỳ dị:
"Với tính cách của thiếu gia, một chuyện lớn như việc Tiên thăng cấp Thiên Tai mà sau khi trở về cậu lại không hề nhắc đến một lời, chứng tỏ cậu cảm thấy việc này không có gì đáng uy hiếp. Nhưng một Tiên cấp Thiên Tai sao có thể không uy hiếp được chứ? Tôi nghĩ chỉ có hai khả năng: một là thực lực của cậu đã vượt qua Tiên cấp Thiên Tai, hắn không phải đối thủ của cậu nên tự nhiên không dám đến Lạc Dương giương oai, vì vậy không cần phải nhắc đến. Hai là, cậu quen biết Tiên, biết hắn sẽ không ra tay với cậu hay Lạc Dương, cho nên không cần phải nói làm gì."
Ánh mắt Chu Văn phức tạp nhìn A Sinh, thầm nghĩ: "Tên A Sinh này chẳng lẽ là con giun trong bụng mình, đến chuyện này mà cũng đoán ra được."
A Sinh nói tiếp: "Tính cách của thiếu gia rất cẩn thận, cho dù có năng lực đánh bại Tiên, hẳn là vẫn sẽ nhắc nhở một chút mới phải, nên tôi nghĩ khả năng thứ hai cao hơn."
"Thiếu gia, cậu quen biết Tiên sao? Có thể cho tôi biết hắn rốt cuộc là ai không?" A Sinh dường như đã biến nghi ngờ thành khẳng định, truy hỏi.
"Nếu cậu đã đoán được đến đây rồi thì tự mình đoán nốt phần còn lại đi." Chu Văn nói không cảm xúc.
"Không đoán ra nổi, thiếu gia đúng là lợi hại, quan hệ rộng thật, quen biết khắp thiên hạ." A Sinh cúi đầu nói.
Chu Văn nghe A Sinh nói vậy, biết cậu ta tám chín phần mười đã đoán ra rồi, bởi vì vòng quan hệ xã hội của Chu Văn không rộng, người quen biết cũng chỉ có vài người, muốn đoán cũng không khó lắm.
Chu Văn giả vờ như không nghe thấy, tiếp tục xem Khương Nghiên vượt ải.
Hoàng Kim Chiến Thần bị Tiên phất tay đánh nổ tung. Những Hoàng Kim Chiến Thần xuất hiện sau đó cũng chịu chung số phận, hoàn toàn không thể gây ra bất kỳ thương tổn nào cho Tiên, tất cả đều bị hắn phất tay làm cho nổ tung.
Điều này không nằm ngoài dự đoán, điều Chu Văn muốn biết là, Khương Nghiên định dùng phương pháp gì để đối phó với phát súng tất sát thứ bảy.
"Chẳng lẽ định đến trước Kim Cung trước khi viên đạn thứ bảy xuất hiện sao?"
Trong lúc Chu Văn đang suy tư, Tiên đã tiến vào bên trong lối đi.
Tốc độ của hắn trông có vẻ không nhanh, mỗi bước chân đều như người bình thường đi bộ, nhưng chỉ một bước đã xuất hiện ở nơi cực xa. Tốc độ này còn nhanh hơn cả một cường giả cấp Sử Thi dốc toàn lực chạy như điên.
Tiếng súng đầu tiên vang lên. Khi mọi người kịp nhìn rõ, họ đã kinh ngạc phát hiện giữa hai ngón tay của Tiên đang kẹp một viên đạn.