Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1406: CHƯƠNG 1402: MỎ NGUYÊN TINH

- Phó quan An, khi nào Chu tiên sinh rảnh, chúng ta mau chóng giao dịch Thiên Y đi.

Ngũ Đức, đại diện cho gia tộc Cape, đã ngồi không yên, chủ động tìm đến A Sinh.

- Ngại quá, bên này xảy ra chút vấn đề...

A Sinh trưng ra vẻ mặt khó xử.

- Xảy ra vấn đề gì?

Ngũ Đức kiên nhẫn hỏi, nhưng trong lòng đã sốt ruột như lửa đốt.

Sau khi chứng kiến màn thể hiện của Chu Văn, tất cả mọi người đều cho rằng Thiên Y chính là một Phối sủng cực phẩm siêu cấp. Gia chủ nhà Cape đã hạ lệnh bằng mọi giá, phải nhanh chóng mang Thiên Y về.

- Có người... có người ra giá cao hơn nhà các vị nhiều... Các vị cũng biết đấy... Ban đầu thiếu gia nhà tôi khá khó chịu với mấy yêu cầu của các vị... Giờ lại có người trả thẳng hàng nóng...

A Sinh ấp a ấp úng nói.

- Phó quan An, chúng ta đã có hợp đồng, với địa vị của nhà An, không lẽ nào chỉ vì chút lợi lộc cỏn con mà phá vỡ hợp đồng chứ?

Ngũ Đức lập tức cuống lên.

Hắn cũng biết, lần này Thiên Y đã thể hiện năng lực quá kinh người, lại còn được Ma Phương đánh giá năm sao, thậm chí còn giúp Chu Văn leo lên vị trí số một bảng xếp hạng. Bây giờ cả Liên bang có ai mà không thèm muốn Thiên Y chứ?

Hiện tại, trang nhất của các tạp chí lớn đều đưa tin liên quan đến Chu Văn và Thiên Y. Hễ là kẻ có thực lực, e là giờ này đều đang nhăm nhe Thiên Y.

- Chúng tôi cũng không muốn bội ước, nhưng các vị cũng biết tầm ảnh hưởng của Thủ Hộ Giả Liên Minh, bây giờ bọn họ cũng yêu cầu giao dịch Thiên Y, chúng tôi nào dám từ chối?

A Sinh bực bội nói.

- Thủ Hộ Giả Liên Minh thì đã sao? Cho dù là Tiên giáng trần thì cũng phải nói lý lẽ chứ? Hay thế này, phó quan An, anh mau đi mời Chu tiên sinh, chúng ta nhanh chóng hoàn tất giao dịch. Nếu người của Thủ Hộ Giả Liên Minh muốn gây khó dễ, cứ để họ đến tìm nhà Cape chúng tôi mà nói chuyện...

Ngũ Đức nói.

- Chuyện này... Chúng tôi thực sự phải gánh rủi ro quá lớn...

A Sinh tỏ vẻ cực kỳ khó xử.

- Phó quan An, giúp chúng tôi hoàn thành chuyện này, gia tộc Cape tuyệt đối sẽ không bạc đãi anh đâu... Đây là chút lòng thành của nhà Cape chúng tôi...

Ngũ Đức kín đáo đưa một vật cho A Sinh.

- Đừng làm vậy, thế này không hay đâu?

Miệng thì từ chối, nhưng A Sinh đã nghiêng người tới, tay thuận thế che miệng túi áo khoác.

Ngũ Đức đã phải liên tục xin chỉ thị mấy lần. Giờ đây không chỉ Ngũ Đức, mà ngay cả các lãnh đạo cấp cao của gia tộc Cape cũng hối hận đến xanh ruột.

Sớm biết thế này, đã nhanh chóng giao dịch mua Thiên Y về cho xong. Cứ hết lần này đến lần khác bày vẽ lắm chuyện, bây giờ phải trả một cái giá đắt hơn, thêm hẳn 10% so với thỏa thuận ban đầu.

Dù vậy, gia tộc Cape vẫn cắn răng đồng ý. Hiện tại, họ chỉ sợ Chu Văn không chịu bán Thiên Y cho mình nữa.

Theo họ nghĩ, nhà An cần một lượng lớn Nguyên Tinh để vận hành thứ vũ khí hủy diệt kia, chứ nếu đổi lại là bất kỳ thế lực nào khác, cũng khó có khả năng đem loại Phối sủng này ra đổi lấy Nguyên Tinh.

Cuối cùng, hai bên cũng đạt được thỏa thuận. Thậm chí một thành viên quan trọng của gia tộc Cape tên là Ngũ Tư đã tức tốc chạy tới trong đêm, chuẩn bị tự mình tiếp nhận Thiên Y.

- Chỉ cần mang Thiên Y về, mọi thứ đều đáng giá. Phải thật nhanh, không thể kéo dài thêm nữa, nếu không mỏ Nguyên Tinh bên kia sẽ xảy ra vấn đề, đến lúc đó muốn đổi lấy Thiên Y cũng chẳng dễ dàng thế này đâu.

Lúc Ngũ Tư lên đường, gia chủ vẫn còn dặn dò bên tai.

Ngũ Tư biết chuyện này không thể đổ bể, sau khi đến Lạc Dương, hắn lập tức liên hệ với A Sinh và Chu Văn, đi đến mỏ Nguyên Tinh để tiến hành giao dịch.

Vị trí của mỏ Nguyên Tinh này cách Lạc Dương không xa, trùng hợp hơn nữa là nó lại nằm gần Quy Đức phủ. Vốn dĩ khu vực dị thứ nguyên này thuộc phạm vi quản hạt của Quy Đức phủ, có điều bây giờ đã không còn ai ở, xung quanh đâu đâu cũng là dị thứ nguyên.

- Không ngờ lại có một mỏ Nguyên Tinh ở chỗ này.

Chu Văn không hề xa lạ với nơi đây, khi còn bé, ông nội đã từng dắt cậu đến đây vài lần.

Khi đó nơi này là một bãi tha ma, giờ không biết từ lúc nào đã biến thành một thung lũng, khắp nơi trong thung lũng đều có hoa tươi đua nở, bươm bướm bay lượn.

Bởi vì gần đó có rất nhiều dị thứ nguyên, sinh vật phá cấm ẩn hiện khắp nơi, người dân gần đây đã sớm di tản đến các thành phố lớn hơn, nên khu vực này đã vắng bóng người từ lâu.

Ngũ Tư dẫn Chu Văn và mọi người tiến vào thung lũng. Kỳ lạ là, trong thung lũng chỉ có một vài loài bướm bình thường, không hề có sinh vật dị thứ nguyên nào.

- Trữ lượng Nguyên Tinh ở đây rất phong phú, mà mạch khoáng lại rất gần mặt đất, độ tinh khiết cũng cao...

Ngũ Tư vừa dẫn đường vừa giới thiệu, rất nhanh mọi người đã nhìn thấy những tảng đá Nguyên Tinh lộ thiên trên mặt đất.

A Sinh vội vàng gọi chuyên gia đến khảo sát, kết quả sơ bộ còn tốt hơn những gì gia tộc Cape đã nói, trữ lượng ở đây vượt xa con số mấy ngàn tấn.

Bề ngoài Ngũ Tư vẫn thản nhiên như không, nhưng trong lòng lại thấp thỏm không yên. Hắn hiểu rõ, nơi này trông có vẻ rất tốt, nhưng đến một thời điểm đặc biệt, nó sẽ không còn tốt đẹp như hiện tại.

Bây giờ hắn chỉ muốn nhóm A Sinh nhanh chóng khảo sát, hoàn tất giao dịch, đừng để họ phát hiện ra điều gì.

Chu Văn vốn chỉ nhìn lướt qua, cũng không phát hiện vấn đề gì, nhưng những gợn sóng trong lòng Ngũ Tư quá mãnh liệt, đã kích hoạt năng lực Thính Tâm của Đế Thính.

Rất nhanh, Chu Văn đã biết gia tộc Cape cũng chẳng tốt bụng gì, nơi này không hề tốt đẹp và yên bình như vẻ bề ngoài.

- Hèn gì nhà Cape không tự mình khai thác, hóa ra nơi này có mánh khóe.

Chu Văn lại chẳng hề tức giận.

Dù gì thì cậu và A Sinh cũng chẳng phải dạng tốt lành gì, Thiên Y cũng đâu có hoàn hảo như bọn họ tưởng.

Chu Văn không để lộ chút cảm xúc nào, đi dạo một vòng trong thung lũng. Sau khi cân nhắc lợi hại, cậu quyết định giả vờ không biết gì, tiếp tục hoàn thành giao dịch.

Thấy Chu Văn đi dạo loanh quanh, tim Ngũ Tư như nhảy lên cổ họng, nhưng vẫn ra vẻ chẳng hề bận tâm, cũng không hề hối thúc Chu Văn và A Sinh.

Không thể không nói, Ngũ Tư đúng là một con cáo già. Hắn lo lắng muốn chết, nhưng trên mặt lại hoàn toàn không để lộ chút sơ hở nào. Nếu không có Đế Thính, e là Chu Văn cũng chẳng phát hiện ra được vấn đề.

Dù sao đến A Sinh còn không nhìn ra vấn đề, một người thiếu kinh nghiệm như Chu Văn lại càng không thể.

- Chu tiên sinh, phó quan An, hai vị thấy có vấn đề gì không?

Đợi Chu Văn và A Sinh quay lại, Ngũ Tư mới lên tiếng.

A Sinh nhìn về phía Chu Văn, rõ ràng hắn cũng không phát hiện ra vấn đề. Trữ lượng và chất lượng Nguyên Tinh ở đây đều khiến hắn rất hài lòng, đồng thời hắn cũng không phát hiện ra bất kỳ yếu tố nguy hiểm tiềm tàng nào trong khu dị thứ nguyên này.

- Ngũ Tư tiên sinh, ngài hẳn biết tôi là người lớn lên ở Quy Đức phủ chứ?

Chu Văn nhìn Ngũ Tư với nụ cười như có như không rồi nói.

Tim Ngũ Tư khẽ giật thót một cái, nhưng trên mặt vẫn không có gì thay đổi, hắn cười nói:

- Nghe nói Quy Đức phủ là nơi địa linh nhân kiệt, có thể sản sinh ra nhân tài như Chu tiên sinh và cả một mỏ Nguyên Tinh thế này, quả nhiên là đất thiêng. Tiếc là gia tộc Cape chúng tôi lại ở tận Tây Khu, nếu không cũng rất muốn đến đây phát triển.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!