Chu Văn quan sát tỉ mỉ Nguyệt Độc, thấy khí chất của nàng càng ngày càng tĩnh mịch và thần bí, mờ ảo như ánh trăng lúc ẩn lúc hiện.
Mặc dù không nhìn rõ, nhưng vẫn khiến người ta không kìm được mà bị nàng thu hút, gần như không cách nào dời mắt khỏi người nàng, càng không thấy rõ lại càng muốn nhìn cho tường tận.
"Nguyệt Độc dường như đã mạnh hơn rồi."
Hiện tại, nhãn lực của Chu Văn đã không còn như xưa, dưới sự gia trì của Thất Cách Giả, lại thêm Đại Phạm Thiên cường hóa giác quan, khả năng cảm ứng của hắn còn mạnh hơn nhiều so với cấp Khủng Cụ bình thường.
Coi như so với vài cường giả cấp Thiên Tai cũng không kém bao nhiêu.
Mặc dù Nguyệt Độc chưa vận dụng sức mạnh, nhưng chỉ riêng sự thay đổi trong khí chất cũng đủ khiến Chu Văn cảm nhận được nàng đã mạnh lên không ít.
"Lạ thật, nàng tu luyện bằng cách nào? Giữa vũ trụ bao la này có thứ gì giúp nàng tu luyện được sao?"
Chu Văn thầm suy tư, cho đến tận bây giờ, hiểu biết của cậu về vũ trụ vẫn còn quá ít.
Ngoại trừ suy đoán mỗi hành tinh là một viên Trứng phối sủng, đại vũ trụ đối với Chu Văn mà nói vẫn là một nơi đầy bí ẩn.
Tại sao sinh vật cấp Thiên Tai trên Trái Đất sau khi xuất thế đều muốn đi vào vũ trụ, tại sao sinh vật cấp Thiên Tai mạnh mẽ như Nguyệt Độc cũng phải kiêng dè đại vũ trụ, thậm chí có khả năng bỏ mạng.
Cho đến bây giờ, Chu Văn vẫn không hiểu rõ những vấn đề này.
Lúc này, Nguyệt Độc đã tiến vào dị thứ nguyên lĩnh vực của Kim Tinh. Lũ Kim Loại Thủ Vệ còn chưa kịp tấn công nàng thì đã bị một con quái vật màu trắng bất ngờ xuất hiện từ hư không cắn đứt đầu.
Nửa thân trước của con quái vật kia trông như một con chó trắng, nhưng nửa thân sau lại giống như rắn đang uốn lượn, trông vô cùng quái dị.
Sau khi cắn đứt đầu Kim Loại Thủ Vệ, nó nuốt chửng luôn cả lõi năng lượng rồi biến mất không dấu vết, tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt.
"Đó là Khuyển Thần trong Bách Quỷ Dạ Hành ư?"
Trước đây, khi nghiên cứu về Nguyệt Độc và truyền thuyết Bách Quỷ Dạ Hành, Chu Văn đã tìm hiểu khá kỹ về hệ thống thần thoại này nên liếc mắt một cái là nhận ra ngay.
Sáu cánh cổng lớn mở ra, Kim Loại Thủ Vệ ồ ạt xông ra, nhưng chưa kịp nổ súng, bóng dáng Khuyển Thần lại hiện ra, ngoạm lấy một tên Kim Loại Thủ Vệ.
Lần này xuất hiện không chỉ có Khuyển Thần mà còn có cả Kiều Cơ mà Chu Văn từng gặp, cây cầu gỗ cũng hiện ra. Sau khi đám Kim Loại Thủ Vệ bước lên cầu, từng tên một như bị mất trí, không hề tấn công, giống như bị thôi miên, cứ thế đi về phía Kiều Cơ.
Kiều Cơ đứng trên cầu, mặc kimono, tay cầm ô, dù bị che khuất không thấy rõ mặt, chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng, nhưng dáng vẻ yêu kiều kia cũng đủ khiến người ta say đắm.
Khi đám Kim Loại Thủ Vệ đến trước mặt Kiều Cơ, nàng cuối cùng cũng quay đầu lại. Trong khoảnh khắc nàng quay đầu, chiếc ô trong tay bay lên, để lộ ra một khuôn mặt quỷ dị với răng nanh, mắt đỏ, móng vuốt sắc nhọn, mặt trắng bệch, khóe mắt còn vương vệt máu.
Ngay giây tiếp theo, Kiều Cơ quỷ mị lao tới, dùng đôi tay quỷ của mình móc lõi năng lượng của từng tên Kim Loại Thủ Vệ ra rồi bóp nát.
Từng con quỷ quái thoắt ẩn thoắt hiện, đám Kim Loại Thủ Vệ bị tàn sát hàng loạt, căn bản không cần Nguyệt Độc phải tự mình ra tay.
Sau khi Hoàng Kim Chiến Thần xuất hiện cũng không thể ngăn cản được thế tấn công của lũ quỷ quái. Hắn vừa định nổ súng thì một du hồn quỷ quái đã xuất hiện ngay trên người, phảng phất như bị nhập hồn, khiến cơ thể Hoàng Kim Chiến Thần mất kiểm soát, không tài nào bóp cò được.
Bốp!
Một con quỷ vác cây búa lớn giáng một búa xuống, trực tiếp đập nát thân thể Hoàng Kim Chiến Thần, lõi năng lượng cũng vỡ tan.
Sáu Hoàng Kim Chiến Thần như gặp phải khắc tinh, hoàn toàn bất lực, nhanh chóng bị giết sạch sành sanh.
Nguyệt Độc đi vào trong lối đi, bên cạnh không ngừng có bóng dáng quỷ quái xuất hiện, giống như một đội hộ vệ đang hộ tống công chúa.
Mọi người xem mà đã cả mắt, vốn còn muốn xem Nguyệt Độc đối phó với viên đạn cấp Thiên Tai ra sao, cũng không biết liệu đám quỷ quái kia có thể cản được nó hay không.
Nhưng ngoài dự đoán của tất cả mọi người, Nguyệt Độc được Bách Quỷ Dạ Hành hộ tống, không hề bị viên đạn cấp Thiên Tai nào tấn công, mãi cho đến khi nàng đi tới trước Kim Cung, vẫn không có một viên đạn nào xuất hiện.
"Nữ thần Nguyệt Độc pro vãi, ngay cả tay súng kia cũng bị dọa cho không dám bắn luôn."
"Thế này thì không biết Ma Phương sẽ cho điểm cao hay thấp nhỉ?"
"Không qua bài test đạn cấp Thiên Tai thì chắc điểm không cao đâu nhỉ?"
"Xàm! Nữ thần Nguyệt Độc vô địch, dọa cho tay súng cấp Thiên Tai sợ mất mật không dám hó hé, thế mà dám không cho điểm cao à? Tôi thấy ít nhất cũng phải sáu sao trở lên, xếp hạng còn phải cao hơn cả Tiêu ấy chứ."
Mọi người bàn tán xôn xao, nhưng lần này cánh cổng Kim Cung không mở ra, cũng không xuất hiện quả cầu kim loại. Hình ảnh trên Ma Phương chuyển về bảng xếp hạng, năm ngôi sao màu vàng của Nguyệt Độc biến thành sáu ngôi sao, nhưng thứ hạng của nàng vẫn không thể vượt qua Tiêu, chỉ xếp ở vị trí thứ hai.
"Sức mạnh khủng khiếp như vậy mà vẫn không thể vượt qua Tiêu sao?"
Chu Văn cũng hơi kinh ngạc.
Cậu thấy rõ ràng năng lực của Nguyệt Độc chắc chắn đã được tăng cường trên diện rộng, vậy mà vẫn không thể vượt qua thứ hạng của Tiêu. Điều này cho thấy sức mạnh của Tiêu còn đáng sợ hơn Chu Văn tưởng tượng.
Chu Văn tâm niệm vừa động, trực tiếp sử dụng năng lực dịch chuyển liên hành tinh của Điểm Vũ Trụ để đến Kim Tinh.
Bởi vì độ chính xác khi dịch chuyển đã mạnh hơn trước rất nhiều, Chu Văn xuất hiện ngay tại vị trí không xa dị thứ nguyên lĩnh vực của Kim Tinh, vừa hay thấy Nguyệt Độc đang chuẩn bị rời đi.
Nguyệt Độc cũng cảm ứng được có người xuất hiện, quay đầu nhìn lại. Sau khi phát hiện ra Chu Văn, nàng đứng yên tại chỗ, mỉm cười nhìn cậu. Nguyệt Độc trong bộ váy trắng, giữa bối cảnh vũ trụ hư vô tăm tối, trông đẹp thoát tục, trên người tỏa ra vầng hào quang mờ ảo say đắm lòng người.
"Nguyệt Độc, chúng ta có thể nói chuyện một chút không?" Chu Văn tiến lên hỏi.
"Không thể."
Nguyệt Độc khẽ nhếch môi, đáy mắt ánh lên một tia gian xảo.
Chu Văn đang có chút buồn bực thì thấy Nguyệt Độc đã uyển chuyển đi tới trước mặt mình, khẽ cười nói:
"Chỉ nói chuyện thôi thì nhạt nhẽo lắm, hay là làm cái khác đi."
Nói xong, Nguyệt Độc vươn ngón tay trắng nõn, điểm lên trán Chu Văn, trong nháy mắt đưa cả hai cùng biến mất không thấy đâu nữa.
Vốn dĩ Chu Văn cho rằng năng lực hệ Không Gian của mình đã rất mạnh, nhưng lúc này mới phát hiện, năng lực hệ Không Gian của Nguyệt Độc còn tinh diệu hơn nhiều. Trong quá trình dịch chuyển, Chu Văn gần như không cảm nhận được chút gợn sóng hay chấn động nào khi xuyên qua không gian.