Vừa thấy Tiêu, Chu Văn lập tức âm thầm vận chuyển Thái Thượng Khai Thiên Kinh.
Tiêu có thể khiến một Hoàng Kim Chiến Thần cấp Khủng Cụ phải tự sát, trong khi bản thân Chu Văn cũng chỉ mới ở cấp Khủng Cụ. Nếu muốn đối đầu với Tiêu, hắn phải chuẩn bị thật kỹ càng.
Dù có hai lớp bảo vệ từ Thái Thượng Khai Thiên Kinh và Đế Thính, Chu Văn vẫn không dám lơ là. Hắn tập trung nhìn chằm chằm vào Tiêu, ngón tay siết chặt chuôi Lục Tiên Kiếm.
- Hôm nay, giữa ta và ngươi chỉ có một người được sống sót rời đi. Hãy dốc toàn lực của mình ra đi, để cho Kim tinh này thấy, ai mới là người có tư cách làm chủ nhân của Thú sủng Kim tinh.
Tiêu vừa chậm rãi bước tới, vừa gằn từng chữ.
Chu Văn không thích nói nhảm, càng không thích lằng nhằng với kẻ địch. Lục Tiên Kiếm trong tay đột ngột tuốt khỏi vỏ, chiêu Trảm Tiên được tung ra với một tư thế bá đạo điên cuồng, chém thẳng về phía Tiêu.
Tốc độ và sức mạnh của Chu Văn đã gần như chạm đến ngưỡng cấp Thiên Tai. Trảm Tiên kết hợp với Lục Tiên Kiếm lại càng có thể bộc phát ra uy lực đủ để chém giết cường giả cấp Thiên Tai.
Nếu không phải Lục Tiên Kiếm không thể mang vào game, Chu Văn đã sớm dùng nó để chém giết Quỳ Ngưu, chứ không cần phải phiền phức dùng đến găng tay Bạo Quân Bỉ Mông.
Lần trước Chu Văn gặp Tiêu, khi đó hắn còn cách cấp Thiên Tai rất xa, hiện tại chắc chắn chỉ vừa mới đột phá không lâu. Chu Văn không tin hắn có thể chống đỡ chính diện với sức mạnh của Lục Tiên Kiếm.
Nhưng Tiêu không hề né tránh. Ngay khi Lục Tiên Kiếm chém tới trước mặt, hắn đưa tay ra bên hông, nơi đó cũng có một thanh kiếm, chỉ là kiểu dáng khác với thanh kiếm kiểu Đông phương của Chu Văn. Thanh kiếm trong tay hắn là một thanh kiếm theo phong cách phương Tây.
Thân kiếm màu bạc, cả vỏ kiếm cũng cùng một màu, trông như được đúc từ bạc nguyên chất, hoa văn phía trên vô cùng tinh xảo.
Khoảnh khắc kiếm ra khỏi vỏ, Chu Văn chỉ thấy một tia sáng bạc lóe lên, va thẳng vào Lục Tiên Kiếm.
Coong!
Hai thanh kiếm va chạm, tạo ra một luồng sóng xung kích cực mạnh hất văng cả Chu Văn và Tiêu ra xa. Sóng xung kích không ngừng lan tỏa ra bốn phía, đập vào những bức tường kim loại tạo ra những tiếng nổ vang trời.
Chu Văn có chút bất ngờ, nhìn thanh kiếm bạc trong tay Tiêu. Theo hắn biết, loại vũ khí như kiếm Tây phương này xuất hiện chưa lâu, không thể nào tồn tại trong thời đại thần thoại, truyền thuyết được.
Vậy mà thanh kiếm bạc này, sau khi đối đầu trực diện với Lục Tiên Kiếm lại không hề có một vết xước, rõ ràng không phải vật tầm thường. Nhưng Chu Văn không tài nào nghĩ ra, rốt cuộc nó có lai lịch gì.
- Thánh Thần đại nhân nói không sai, thanh kiếm được chế tạo từ Thánh thiết quả nhiên có thể chặn được Lục Tiên Kiếm.
Các Thánh đồ đang quan chiến thấy Lục Tiên Kiếm bị chặn lại, ai nấy đều vui mừng.
- Đó là chuyện đương nhiên, Thánh Thần đại nhân nói có bao giờ sai đâu. Đây chính là Thánh kiếm do ngài đích thân ban cho Tiêu, được rèn từ Thánh thiết, là nền tảng của Thánh Điện ta, đã trải qua bao nhiêu năm tháng được Thánh lực gột rửa, sớm đã trở thành chí bảo, gần như bất hủ, sao có thể dễ dàng bị phá hủy được.
- Bản thân Nhân Hoàng cũng chỉ là cấp Khủng Cụ, chỉ dựa vào mỗi thanh Lục Tiên Kiếm. Giờ Thánh kiếm đã có thể khắc chế Lục Tiên Kiếm, Tiêu thắng chắc rồi.
Các Thánh đồ bàn tán xôn xao, còn trong lĩnh vực dị thứ nguyên của Kim tinh, Tiêu cũng không vội phản công.
Hắn ung dung đứng giữa không trung, thanh kiếm trong tay tùy ý đặt trước ngực, trông vô cùng tao nhã tự tại, phảng phất như một kiếm khách thoát tục.
- Ngươi còn chưa đạt tới cấp Thiên Tai, nếu ta dùng Thiên Tai lĩnh vực để thắng ngươi, e rằng ngươi sẽ chết không nhắm mắt.
Tiêu nhìn Chu Văn nói.
- Sao nào, ngươi định không dùng Thiên Tai lĩnh vực à?
Chu Văn bình thản đáp.
- Đúng vậy, để ngươi thấy thực lực chân chính của một Thánh đồ là thế nào.
Tiêu vừa dứt lời, thanh kiếm trong tay đã đâm ra trong chớp mắt. Lưỡi kiếm biến mất khỏi tầm mắt Chu Văn, hắn hoàn toàn không thể nhìn thấy quỹ đạo của nhát kiếm đó.
Vẻ mặt Chu Văn không đổi, thân hình lóe lên lướt ngang. Ngay khoảnh khắc hắn di chuyển, một vệt sáng bạc đã xẹt qua vị trí đầu hắn vừa đứng, gần như sượt qua tóc của Chu Văn.
Nếu Chu Văn chậm hơn một chút thôi, đầu hắn đã bị thanh kiếm kia đâm xuyên.
- Nhanh quá!
Trương Ngọc Trí kinh hãi thốt lên, tim gần như nhảy ra khỏi lồng ngực.
Đám người A Sinh, Lý Huyền và An Tĩnh cũng đang theo dõi trận chiến, ai nấy đều căng thẳng tột độ, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Thân hình Tiêu phiêu dật đuổi theo, kiếm pháp liên tục đâm ra. Cả thanh kiếm và thân pháp của hắn đều nhanh đến mức không tưởng. Tốc độ di chuyển thông thường của hắn đã đạt đến tốc độ ánh sáng, còn tốc độ ra đòn thì càng nhanh đến mức Chu Văn không thể nhìn thấy quỹ tích.
Ngay cả Nguyệt Độc đang quan sát cũng lộ ra vẻ mặt có chút nghiêm trọng.
Đương đương! Đương đương! Rầm rập!
Tiếng kim loại va chạm và sóng xung kích nổ vang không ngừng, nhưng những nhát kiếm kinh hoàng của Tiêu đều bị Chu Văn chặn lại hết, không một đòn nào có thể làm hắn bị thương.
- Không thể nào… Mặc dù sức mạnh của Nhân Hoàng rất lớn… nhưng đó là do thanh kiếm kia mang lại, giúp hắn có khả năng chém giết sinh vật cấp Thiên Tai. Nhưng tốc độ và phản xạ của bản thân hắn không thể nào đạt đến trình độ Thiên Tai được, huống chi tốc độ kiếm của Tiêu, e rằng ngay cả cấp Thiên Tai bình thường cũng khó mà nhìn rõ. Sao Nhân Hoàng có thể đỡ được?
Một đám Thánh đồ kinh ngạc đến sững sờ.
Lý Huyền và những người quen biết Chu Văn, cùng với những người bình thường khác, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Vương Lộc cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm, hai bàn tay chắp trước ngực đã ướt đẫm mồ hôi lạnh tự lúc nào.
- Ta đã nói rồi mà, Nhân Hoàng là ai chứ, một tên cấp Thiên Tai quèn thì làm gì được ngài!
Những người vừa rồi còn lo lắng đến nín thở, giờ thấy Nhân Hoàng vẫn ung dung tự tại dưới những đường kiếm nhanh không tưởng, chặn đứng mọi đòn tấn công của Tiêu, lập tức lộ rõ vẻ vui mừng.
- Tôi càng ngày càng nghi ngờ, không biết Nhân Hoàng có phải là người thuần túy thật không nữa, loại năng lực này thực sự không giống người thường chút nào.
Trương Xuân Thu nói như đùa.
- Đúng vậy, hắn lại có thể thấy được quỹ đạo của thanh kiếm đó, thị lực này đã vượt qua giới hạn của cấp Khủng Cụ rồi sao?
Trương Ngọc Trí nói.
- Không, hắn không nhìn thấy, cũng không thể nào nhìn thấy được. Năng lực mà ta đang nói đến không đơn giản chỉ có vậy.
Trương Xuân Thu nói.
- Không nhìn thấy?
Trương Ngọc Trí giật mình, có chút không tin hỏi:
- Không nhìn thấy thì làm sao hắn đỡ được? Hơn nữa trông còn rất thành thạo, không hề giống may mắn.
- Dĩ nhiên không phải may mắn. Cũng không thể nói là không nhìn thấy, chỉ có thể nói hắn không nhìn thấy quỹ đạo kiếm của Tiêu, nhưng lại có thể nhìn thấy cử động của Tiêu.
Trương Xuân Thu thấy Trương Ngọc Trí vẫn chưa hiểu, liền giải thích thêm:
- Kiếm của Tiêu nhanh đến mức không tưởng, có thể còn mang theo sức mạnh của hệ Không Gian. Bất kể là loại sức mạnh gì, một Nhân Hoàng cấp Khủng Cụ đều không thể nào nhìn thấy quỹ đạo của nó, dù có thấy cũng không thể nào phản ứng kịp.
- Vì vậy, Nhân Hoàng hoàn toàn không nhìn vào thanh kiếm, mà chỉ tập trung quan sát mọi cử động của Tiêu. Mặc dù tốc độ của Tiêu rất nhanh, nhưng cũng không thể nhanh bằng nhát kiếm của hắn, vẫn nằm trong phạm vi mà Nhân Hoàng có thể phán đoán và phản ứng. Nhân Hoàng đã dựa vào cử động của Tiêu để phán đoán vị trí tấn công, từ đó chặn đứng đòn đánh của hắn.
Trương Xuân Thu giải thích xong, không nhịn được lại tán thưởng một câu:
- Nói thì dễ, nhưng trong một trận chiến mà thế trận thay đổi trong chớp mắt thế này, chỉ dựa vào cử động của đối phương mà có thể đỡ được những nhát kiếm gần như vô hình một cách chuẩn xác, loại năng lực này thực sự quá đáng sợ. Cho dù ta có được sức mạnh tương tự, cũng chưa chắc làm được đến mức này. Gã này, nhìn kiểu gì cũng không giống một con người