Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1434: CHƯƠNG 1430: TRỨNG PHỐI SỦNG KIM TINH

“Ngây ra đó làm gì, còn không mau đi.”

Bóng dáng Nguyệt Độc hiện ra bên cạnh Chu Văn, không nói một lời đã kéo hắn dùng dịch chuyển không gian rời đi, trong nháy mắt đã quay về mảnh thiên thạch.

“Cậu đứng ngây ra đó làm gì? Nếu chậm một chút nữa thôi, bị lĩnh vực Thiên Tai của nó vây khốn thì đến cơ hội chạy trốn cũng chẳng có, lúc đó chỉ có nước chờ chết.” Nguyệt Độc liếc xéo Chu Văn.

“Khụ khụ, tôi chỉ không ngờ nó lại mò tới đây.” Chu Văn nói với vẻ hơi ngượng ngùng.

“Chẳng phải tôi đã nói với cậu rồi sao? Sinh vật cấp Thiên Tai muốn thăng cấp cần năng lượng khổng lồ, nó dĩ nhiên cũng không ngoại lệ. Cậu coi lời tôi như gió thoảng bên tai à?” Nguyệt Độc tức giận nói.

“Nếu nó muốn thì sao không tự mình xông vào khu vực Dị thứ nguyên của Kim tinh? Với sức mạnh của nó, đoạt hạng nhất đâu có khó?” Chu Văn hơi thắc mắc.

“Nó cũng muốn lắm chứ, nhưng nó là Phối sủng. Cậu nghĩ Phối sủng của Kim tinh sẽ bán mình cho một Phối sủng từ hành tinh khác à?” Nguyệt Độc nhìn Chu Văn như thể đang nhìn một tên mọt sách ngớ ngẩn.

“Hóa ra còn có hạn chế này à.”

Chu Văn lúc này mới hiểu, Phối sủng hoang dã không thể thu phục được Phối sủng từ hành tinh khác, nên con Cự thú Tinh không kia mới lảng vảng gần Kim tinh, chờ người mang Trứng phối sủng ra ngoài.

“Về đi, chỉ cần trở lại Địa Cầu là cậu an toàn. Không có sinh vật cấp Thiên Tai nào có thể tiến vào Địa Cầu mà không bị trừng phạt. Tinh không quá nguy hiểm, không hợp với cậu đâu.” Nguyệt Độc nói.

“Còn cô thì sao? Ra ngoài lần này có thu hoạch gì không?” Chu Văn suy nghĩ một chút rồi hỏi.

“Thu hoạch không nhiều, nhưng cũng không đến nỗi chết đói.” Nguyệt Độc đáp bâng quơ.

“Vậy thì tốt, cái này cho cô.” Chu Văn lôi ra một quả Trứng phối sủng đưa cho Nguyệt Độc.

“Cậu cho tôi cái này làm gì?” Nguyệt Độc nhận lấy quả trứng, bĩu môi nói: “Cậu chẳng có thành ý gì cả. Nếu thật sự muốn cảm ơn tôi thì phải đưa Trứng phối sủng Kim tinh chứ? Cho tôi một quả Trứng phối sủng của Thủ vệ Kim loại thì làm được gì? Cậu không nghĩ rằng thứ này đủ nhét kẽ răng tôi đấy chứ?”

“Cứ mang theo bên người đi.” Nói xong, Chu Văn đứng dậy dịch chuyển về Địa Cầu.

Trứng phối sủng Kim tinh là thứ hắn phải liều mạng mới có được, sao có thể tùy tiện tặng người khác. Trên quả Trứng phối sủng Thủ vệ Kim loại kia, Chu Văn đã để lại ấn ký không gian, nếu sau này Nguyệt Độc gặp nguy hiểm, hắn có thể trực tiếp dịch chuyển đến bên cạnh cô.

Về đến Lạc Dương, Chu Văn đi tìm An Sinh ngay lập tức.

Không đợi Chu Văn mở lời, An Sinh đã nói: “Thiếu gia, Đốc quân đã về rồi ạ.”

Chu Văn thầm nghĩ: “Vậy thì đúng rồi, người giả dạng Tiêu chắc chắn là ông ta.”

Lúc chiến đấu trước đó, An Thiên Tá không hề nương tay, Chu Văn cảm nhận được ông ta đã dùng hết toàn lực. Điều này khiến Chu Văn có chút nghi ngờ, không biết có phải An Thiên Tá muốn nhân cơ hội trừ khử mình không.

Dường như đọc được suy nghĩ của Chu Văn, An Sinh vội vàng nói nhỏ: “Thiếu gia, Đốc quân nói rằng nếu không dốc toàn lực giao đấu thì chắc chắn không lừa được vị kia trong Thánh địa. Hơn nữa, ông ấy tin tưởng thiếu gia nhất định có thể chống đỡ được.”

“Nếu tôi không chống đỡ nổi, có phải ông ta định thịt tôi luôn không?” Chu Văn lạnh lùng nói.

“Chắc chắn không có chuyện đó đâu ạ, Đốc quân biết chừng mực mà.” An Sinh vội vàng giải thích.

Chu Văn thầm nghĩ: “Ai biết chừng mực của ông ta thế nào, biết đâu chừng mực của ông ta chính là xử lý mình luôn thì sao.”

Tuy nhiên, Chu Văn cũng hiểu rõ, nếu An Thiên Tá thật sự muốn trừ khử hắn thì đã có vô số cơ hội từ lúc hắn đến Lạc Dương đi học, chẳng cần phải đợi đến bây giờ.

An Sinh còn định nói gì đó thì Chu Văn đã hỏi chen vào: “À phải rồi, cậu có biết chuyên gia nào về rèn kim loại không?”

“An gia chúng ta có rất nhiều thợ rèn vũ khí, trong đó có mấy người tay nghề rất cao. Thiếu gia muốn rèn vũ khí Nguyên kim sao ạ?” An Sinh tò mò hỏi.

“Trúc đao của tôi bị vỡ rồi, mảnh vỡ và vỏ đao tôi đều mang về đây. Cậu xem có cách nào phục hồi hoặc đúc lại không?” Chu Văn đưa mảnh vỡ và vỏ đao cho An Sinh.

Chu Văn đã quen dùng Trúc đao, hơn nữa nó lại có hiệu quả Khắc Chủ, cực kỳ hữu dụng với những sức mạnh tương tự như chúc phúc. Chu Văn muốn thử xem có thể phục hồi nó lại như cũ không.

“Vỡ thành thế này rồi thì e là không phục hồi được, chỉ có thể đúc lại thôi ạ.” An Sinh nhìn lướt qua các mảnh vỡ rồi nói.

“Vậy thì đúc lại đi.” Chu Văn không biết sau khi được đúc lại, Trúc đao còn hiệu quả Khắc Chủ hay không, nhưng vì dùng thuận tay nên hắn vẫn muốn giữ lại.

“Vâng ạ, tôi sẽ mang về cho các thợ rèn nghiên cứu trước. Thời gian cụ thể thì chưa chắc được, nhưng chắc sẽ không lâu đâu ạ.” An Sinh cất mảnh vỡ và vỏ đao đi.

“Tôi cũng không vội dùng, cứ từ từ làm. Tốt nhất là có thể rèn lại y hệt hình dáng ban đầu.” Chu Văn nói.

“Vâng ạ, tôi sẽ bảo họ cố gắng hết sức tìm bản vẽ gốc của Trúc đao để đúc lại theo đó.” An Sinh nói xong liền mang các mảnh vỡ rời đi.

Chu Văn về phòng, vừa lôi một quả Trứng phối sủng Kim tinh ra thì đã thấy Linh dương và Tiểu điểu chạy tới, mắt long sòng sọc nhìn chằm chằm vào quả trứng trong tay hắn.

“Hai đứa bây làm trò gì đấy?” Chu Văn vội vàng cất Trứng phối sủng vào Hỗn Độn châu, cảnh giác nhìn Linh dương.

“Nhìn cái tướng không có tiền đồ của cậu kìa, chẳng phải chỉ là một quả Trứng phối sủng Kim tinh thôi sao, ai thèm cướp của cậu.” Linh dương bĩu môi, khinh bỉ nói: “Ta chỉ đến xem quả trứng này ấp ra được cái gì thôi!”

“Hóa ra là vậy, dễ thôi, đợi tôi ấp ra cho ông xem.” Chu Văn lại lôi Trứng phối sủng Kim tinh ra.

Vút!

Linh dương lao tới như một bóng ma, há miệng định đớp quả Trứng phối sủng. Nhưng Chu Văn đã phòng bị từ trước, hắn đột ngột thu tay lại, đồng thời nhanh chóng lùi về sau, khiến Linh dương vồ hụt.

“Vừa rồi ông nói gì ấy nhỉ?” Chu Văn nhìn Linh dương, châm chọc.

Linh dương chẳng hề xấu hổ, mặt không đỏ tim không đập nhanh, nói: “Đưa Trứng phối sủng cho ta, ta dẫn cậu đến Lão Quân sơn lấy bảo bối, xịn hơn quả trứng này nhiều.”

“Ông tự đi mà lấy, tôi không có hứng.” Chu Văn dịch chuyển thẳng quả Trứng phối sủng Kim tinh lên mặt trăng, không cho Linh dương bất kỳ cơ hội nào.

Hắn cũng không đến chỗ Thái Âm nương nương mà tìm một nơi vắng vẻ, dùng chiếc điện thoại bí ẩn quét quả Trứng phối sủng Kim tinh.

Kim Giao: Cấp Thiên Tai (Có thể tiến hóa)

Mệnh cách: Sinh Mệnh Kim Loại.

Mệnh hồn: Kim Tinh.

Vòng Quay Vận Mệnh: Tình Bỉ Kim Kiên.

Khủng Cụ Hóa: Âm Nhận (Cấp S).

Lĩnh vực Thiên Tai: Chân Kim Hỏa Luyện (Nhân Gian).

Sức mạnh: 100.

Tốc độ: 100.

Thể chất: 100.

Nguyên khí: 100.

Thiên phú kỹ năng: Điểm Thạch Thành Kim, Giảo Sát, Vô Vật Bất Phá, Bá Thể.

Trạng thái dung hợp: Tiễn Nhận (Âm).

Nhìn bảng thuộc tính này, Chu Văn khá hài lòng. Vừa sinh ra đã là cấp Thiên Tai, tuy chỉ là cấp Nhân Gian nhưng đối với hắn bây giờ đã là quá đủ rồi. Cuối cùng hắn cũng chính thức sở hữu một Phối sủng cấp Thiên Tai, lần sau gặp phải đối thủ cùng cấp sẽ không cần phải liều mạng nữa.

Điều duy nhất ngoài dự đoán là trạng thái dung hợp của Phối sủng này không phải là súng. Vì nhìn đám sinh vật trên Kim tinh, Chu Văn đã đinh ninh nó sẽ là một khẩu súng.

Hắn lại lấy quả Trứng phối sủng Kim tinh còn lại ra xem, lần này, kết quả khiến Chu Văn vô cùng kinh ngạc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!