Sau khi A Sinh bàn bạc với mấy người thợ rèn, anh định trở lại Đốc Quân phủ, lôi Tiểu Điểu đến để nó phun lửa hòa tan những mảnh vỡ Nguyên kim kia.
Nhưng A Sinh chưa kịp tìm Tiểu Điểu thì đã bị An Thiên Tá phái người gọi tới.
- Gần đây nhiều chuyện cần xử lý như vậy, ngươi không chuyên tâm làm việc, chạy đến xưởng vũ khí làm gì?
An Thiên Tá nhíu mày nói.
A Sinh sợ An Thiên Tá biết hắn điều mấy tên thợ rèn tay nghề tốt nhất đi rèn Trúc đao cho Chu Văn thì sẽ không vui, cho nên nói:
- Xưởng vũ khí gần đây đang nghiên cứu mấy đời đạn Nguyên kim, hiệu quả đã không theo kịp tốc độ tiến hóa của Dị thứ nguyên sinh vật, tôi muốn thử xem có phương pháp nào có thể cải tạo đạn, khiến hiệu quả của đạn Nguyên kim tốt hơn không.
- Vậy ngươi nghĩ ra biện pháp gì rồi?
An Thiên Tá vừa xem văn kiện vừa nói.
- Cái này quả thật hơi khó, tôi đang suy nghĩ, nếu chỉ dùng đạn Nguyên kim tinh khiết thì tiêu hao thực sự quá lớn, sản lượng khai thác Nguyên kim của chúng ta đang thiếu hụt. Giống như hiện tại, sử dụng đạn mạ Nguyên kim thì hiệu quả đã không tốt lắm, tôi muốn sử dụng vật liệu khác tương tự để chế tạo ra Nguyên hợp kim, vừa giảm bớt lượng Nguyên kim, lại vừa có thể đảm bảo chất lượng đạn.
Thật ra A Sinh vẫn luôn suy nghĩ về vấn đề này.
Dùng Nguyên kim tinh khiết chế tạo đầu đạn, hiệu quả rất tốt, nhưng An gia căn bản không có nhiều Nguyên kim đến vậy, việc này quá xa xỉ.
Nhưng phòng thí nghiệm của xưởng vũ khí đã thử rất nhiều loại vật liệu, độ phù hợp giữa Nguyên kim và kim loại bình thường không cao, thậm chí không có bất kỳ trợ giúp gì, tác dụng chủ yếu chỉ là lớp mạ Nguyên kim mà thôi.
Muốn khai phát ra hợp kim có hiệu quả tương tự Nguyên kim, trước mắt xem ra là không có khả năng.
- Vậy ngươi dự định dùng vật liệu gì chế tạo Nguyên hợp kim?
An Thiên Tá không ngẩng đầu, tiếp tục hỏi.
- Cái này tạm thời còn chưa tìm được vật liệu thích hợp, hiện tại có khả năng nhất để dùng chế tạo hợp kim là thân thể của một vài Dị thứ nguyên sinh vật hệ Kim loại…
A Sinh hơi bất đắc dĩ nói.
- Chỗ ta có một loại vật liệu, ngươi cầm lấy đi nghiên cứu xem sao, có phù hợp với Nguyên kim không?
An Thiên Tá lấy ra một cái hộp dài cạnh ghế, tiện tay để lên bàn, sau đó lơ đãng nói:
- Lai lịch của loại vật liệu này có chút vấn đề, không thể để lộ ra ngoài, thử trước một chút xem có thể chế tạo thành hợp kim hay không, hoặc chế tạo thành binh khí gì đó. Nếu không thành công thì hủy đi!
- Vâng, Đốc Quân.
A Sinh hơi hiếu kỳ, muốn mở hộp ra xem đây rốt cuộc là vật liệu gì.
- Lấy về mà xem, đừng ở đây ảnh hưởng đến ta. Chuyện ta giao cho ngươi cần mau chóng xử lý cho xong, nếu làm trễ nải công việc thì tự ngươi lăn đến Kỳ sơn mà đóng giữ đi.
An Thiên Tá lạnh giọng nói.
- Vâng, cam đoan hoàn thành nhiệm vụ.
A Sinh đâu còn dám ở lại xem nữa, vội ôm lấy hộp đi ra ngoài.
Sau khi cách xa văn phòng của An Thiên Tá, A Sinh lách mình tiến vào một căn phòng hội nghị, đóng kỹ toàn bộ cửa ra vào, lúc này mới mở cái hộp này ra, nhìn xem bên trong rốt cuộc có loại vật liệu gì.
Mở hộp ra, A Sinh thấy rõ ràng bên trong là cái gì thì lập tức khẽ giật mình.
Trong cái hộp kia, rõ ràng là một thanh thứ kiếm màu bạc.
- Cái này... Đây không phải là thanh thứ kiếm có thể đại chiến với Lục Tiên kiếm mà không hao tổn sao?
A Sinh kịp phản ứng, có chút giật mình cầm lấy thứ kiếm quan sát tỉ mỉ.
Thứ kiếm thoạt nhìn vừa hẹp vừa mịn, nhưng cầm trong tay, trọng lượng lại không hề nhẹ, thậm chí có thể nói là hết sức nặng, chạm vào tay có chút lạnh buốt như băng.
Trên lưỡi kiếm, có thể nhìn thấy rất nhiều lỗ hổng, nhỏ như cây kim, lớn thì như hạt gạo.
- Không sai, khẳng định là thanh thứ kiếm kia rồi, những lỗ hổng này hẳn là do Lục Tiên kiếm lưu lại. Mặc dù bị dính một chút tổn thương, nhưng thứ có thể chống lại Lục Tiên kiếm, bản thân vật liệu của thanh thứ kiếm này đã rất mạnh, đơn giản là khó có thể tưởng tượng. Một thanh kiếm thế này, dù không thể để lộ ra ngoài, bị hủy như vậy cũng thật đáng tiếc...
A Sinh nghĩ tới đây, mắt đột nhiên sáng lên, dường như hiểu ra điều gì, vội vàng cất thứ kiếm lại vào hộp, ôm lấy hộp chạy về phía xưởng vũ khí.
Thanh thứ kiếm kia được đúc từ Thánh thiết nền tảng của Thánh địa. Cũng không phải tùy tiện một khối thiết thạch nào của Thánh địa cũng gọi là Thánh thiết, trên thực tế cái gọi là Thánh thiết chính là nền móng của một tòa Thánh Điện, thuộc phần cốt lõi nhất. Nếu nền móng Thánh Điện bị hủy, tòa Thánh Điện kia sẽ mất đi căn cơ.
Bản thân tính chất của Thánh thiết rất mạnh, bằng không cũng không được dùng làm nền móng, lại thêm sau khi Thánh Điện được chế tạo, nó vẫn luôn được sức mạnh của Thánh Điện tẩy lễ, loại vật liệu Thánh thiết nền tảng này đã được coi là đỉnh cấp, ngay cả cấp Thiên Tai cũng khó lòng làm tổn thương nó.
Lục Tiên kiếm cũng chỉ tạo thành một ít lỗ hổng trên nó, có thể thấy loại vật liệu này mạnh đến cỡ nào.
Có điều hết sức đáng tiếc, vật liệu mạnh hơn nữa cũng chỉ là một thanh kiếm chết, không có ý thức của bản thân, cũng không có tác dụng tăng cường sức mạnh, chẳng qua đặc tính vật liệu tương đối bá đạo mà thôi.
Thánh Thần đưa kiếm cho Tiêu, chỉ muốn ngăn cản sự sắc bén của Lục Tiên kiếm, sức mạnh chủ yếu vẫn nhờ vào Thủ Hộ giả.
Dù vậy, Thánh thiết nền tảng cũng là loại vật liệu cao cấp nhất, làm sao có thể tùy tiện ném đi được.
Tâm tư A Sinh biến đổi, sau khi thấy thứ kiếm, đã hiểu ý của An Thiên Tá.
- Xem ra Đốc Quân đã sớm biết chuyện ta giúp Văn thiếu gia chữa trị Trúc đao, cho nên mới đem thanh thứ kiếm này cho ta. Cũng không biết loại vật liệu này có phù hợp với Nguyên kim không, nếu hai loại vật liệu này kết hợp không thích hợp để rèn đúc binh khí, vậy chẳng phải là phụ tấm lòng của Đốc Quân sao? Không được, ta nhất định phải nghĩ cách rèn đúc binh khí này…
Sau khi A Sinh hiểu rõ, anh lại quay người trở về Đốc Quân phủ, đi tìm Tiểu Điểu.
Nguyên kim tinh không có Tiểu Điểu thì không hòa tan được, chuôi thứ kiếm này lại càng không cần phải nói, đây chính là vật liệu ngay cả Lục Tiên kiếm cũng không chặt đứt nổi.
Sau khi Chu Văn trở về từ mặt trăng, hắn ngay lập tức nghiên cứu xem nên đi đâu để tìm được Dị thứ nguyên sinh vật mang vận rủi, hoặc tìm Thủ Hộ giả mang vận rủi.
Cứ để Vương Thiền trên mặt trăng mãi cũng không được, không sớm thì muộn cũng phải giải quyết vấn đề này.
Bởi vì có năng lực truyền tống, hắn có thể đi đi về về giữa bốn khu trên Địa Cầu trong khoảng thời gian ngắn, lại thêm An Thiên Tá đã trở về, hắn cũng không cần phải ở Lạc Dương mãi.
Cho nên Chu Văn nghiên cứu các phó bản ở các khu một lần, để tìm ra Dị thứ nguyên sinh vật có khả năng mang vận rủi.
Có điều bản thân loại Dị thứ nguyên sinh vật này không nhiều, lại phải là cấp Thần thoại, hơn nữa nhất định phải có tiềm lực lớn. Chu Văn nhìn tới nhìn lui, nghiên cứu thật lâu, vẫn không thể nào xác định được.
Hắn có mấy mục tiêu, chỉ có thể đi xem trước một chút, xem mấy mục tiêu đó có phù hợp với yêu cầu của Thái Âm nương nương không.
Chu Văn lựa chọn trong mấy mục tiêu một thoáng, cuối cùng quyết định đi tới Dị thứ nguyên lĩnh vực "Pandora Ma Cung" ở Tây khu, nơi đó có mấy loại Dị thứ nguyên sinh vật có khả năng mang sức mạnh vận rủi.
Bởi vì tính nguy hiểm lần này không lớn, Chu Văn mang theo Nha Nhi, vừa vặn đưa cô bé đi vòng vòng, coi như đi du lịch.