Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1440: CHƯƠNG 1436: MÓN QUÀ DÀNH CHO PANDORA

Cung điện Ma Pandora quả thật rất bình thường, ít nhất là Chu Văn không phát hiện ra vấn đề gì.

Những sinh vật Dị Thứ Nguyên xuất hiện ở đó đều giống như thông tin trên mạng, Chu Văn không thấy có gì bất thường.

Một vài người trong tổ sản xuất chương trình cũng tự động quay phim và đối chiếu, muốn chứng minh Cung điện Ma không hề xảy ra dị biến.

Chu Văn và Lý Huyền đi theo đám người kia, đến trưa cũng đã quay được ba bốn địa điểm thường thấy.

Lúc tổ sản xuất ăn cơm và nghỉ trưa, Lưu Vân đang đóng giả làm người quay phim tìm một cơ hội, đi tới bên cạnh Chu Văn, vừa cười vừa nói:

- Anh Chu, phong cảnh bên kia không tệ, có muốn tôi giúp anh chụp một tấm không?

Khi hắn tới gần Chu Văn, lại thấp giọng nói một câu:

- Đi theo tôi.

- Được.

Chu Văn dắt Nha Nhi đi theo hắn sang một bên.

Sau khi cách xa tổ sản xuất, Lưu Vân nghiến răng nghiến lợi nói:

- Cậu đi theo tôi làm gì?

- Cái gì mà đi theo cậu? Không phải cậu gọi tôi tới chụp ảnh sao?

Chu Văn ra vẻ kinh ngạc nói.

- Đừng có giả ngu với tôi, đi mau, đi mau, đừng ở đây phá đám nữa.

Lưu Vân hiển nhiên là người biết chuyện, biết chắc chắn Chu Văn đã nhận ra hắn.

- Tại sao tôi phải đi? Chỗ này có phải nhà cậu đâu.

Chu Văn thản nhiên nói.

Lưu Vân biết không có cách nào đuổi Chu Văn đi, đành phải nén giận nói:

- Tôi nói thật cho cậu biết, Cung điện Ma Pandora hiện giờ cực kỳ nguy hiểm, Pandora có thể mở Chiếc hộp Ma bất cứ lúc nào. Đến khi đó, toàn bộ cung điện sẽ phá vỡ phong ấn, sinh vật cấp Thiên Tai kinh khủng cũng sẽ xuất hiện, xui xẻo thì ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có.

- Tin đồn nhảm trước đó là do cậu tung ra à?

Chu Văn thuận miệng hỏi.

- Không phải tin đồn nhảm, là thật đấy.

Lưu Vân nói với vẻ mặt chân thành.

- Có phải tin đồn nhảm hay không, tự tôi có mắt để xem, quan sát lâu như vậy rồi, sao tôi lại không phát hiện ra nơi này có dấu hiệu Chiếc hộp Ma sắp mở nhỉ?

Chu Văn không nhanh không chậm nói.

Lưu Vân tha thiết giải thích:

- Bây giờ Chiếc hộp Ma đang bị phong ấn, lúc chưa mở ra thì tự nhiên không có dấu hiệu gì, đợi đến khi nó mở ra rồi thì muốn đi cũng không kịp nữa. Tôi đã sớm tung tin ra ngoài, cũng là để cho những người bình thường kia có cơ hội chạy trốn, bằng không đến lúc đó người dân thành Tân Đức chết không sót một ai, người thường căn bản không có cơ hội chạy thoát.

- Nếu nguy hiểm như vậy, cậu còn chạy vào đây làm gì?

Chu Văn không hề nao núng, cười tủm tỉm nhìn hắn hỏi.

- Tôi chẳng phải là muốn vì dân trừ hại, định đến xem tình hình trước, nếu điều kiện cho phép thì thừa dịp Chiếc hộp Ma còn chưa mở ra, nghĩ cách phong ấn nó vĩnh viễn sao.

Lưu Vân ra vẻ chân thành tha thiết, nói:

- Sư đệ à, nghe sư huynh khuyên một câu, mang theo con bé mau rời khỏi nơi này đi. Nếu chỉ có một mình cậu thì thôi, chứ tôi không thể trơ mắt nhìn cậu mang theo một đứa trẻ đến nơi nguy hiểm như vậy để mạo hiểm được.

- Đại sư huynh đây lại có tấm lòng này, quả là đại hiệp vì nước vì dân, thật khiến người ta vô cùng khâm phục. Cũng được, tôi là sư đệ, không thể kéo chân huynh được, cứ làm theo lời huynh nói đi.

Chu Văn nói.

- Thế mới phải chứ, mang theo thằng nhóc Lý Huyền kia, mau trở về Lạc Dương đi…

Lưu Vân thấy Chu Văn lại dễ nói chuyện như vậy, lập tức mừng rỡ không thôi.

- Không phải, ý của tôi là, cứ làm theo lời huynh nói, tôi đi cùng huynh, xem xem có thể thừa dịp Chiếc hộp Ma kia còn chưa bị mở ra, phong ấn nó vĩnh viễn trước không…

Chu Văn nói.

Nụ cười trên mặt Lưu Vân dần dần cứng lại, nghe đến câu cuối cùng, mặt hắn đã tái mét, chỉ tay vào Chu Văn, hung tợn nói:

- Cậu cứ thích đối đầu với tôi phải không?

- Đúng thế.

Chu Văn trả lời hết sức khẳng định.

Ngón tay Lưu Vân chỉ vào Chu Văn, vẻ mặt càng lúc càng hung ác, ngón tay run lên mấy lần, trông như sắp giết người đến nơi, nhưng lại đột nhiên thu tay về, khuôn mặt lại tươi cười nói:

- Sư đệ à, chúng ta đều là sư huynh đệ, việc gì phải làm khó nhau? Cậu về trước đi, đợi hôm nào tôi đến Lạc Dương sẽ mời cậu một bữa.

- Tôi muốn một nửa.

Chu Văn không thèm để ý đến hắn, nói thẳng.

- Một nửa cái gì?

Lưu Vân ngơ ngác hỏi.

- Sáu phần.

Chu Văn nói thẳng.

- Sư đệ, tôi thật sự…

Lưu Vân còn chưa nói xong, Chu Văn lại mở miệng định nâng giá.

Lưu Vân nhìn khẩu hình miệng của Chu Văn, biết hắn định nói bảy phần, vội vàng cắt lời:

- Một nửa thì một nửa, nhưng cậu cũng phải góp sức.

- Tôi phải góp sức thế nào?

Chu Văn hỏi ngược lại.

Lưu Vân liếc nhìn về phía tổ sản xuất, thấy không ai chú ý đến bọn họ bên này, bèn thấp giọng nói:

- Chuyện Chiếc hộp Ma sắp mở là thật, tôi không lừa cậu đâu. Tung tin ra ngoài, đúng là muốn giúp người khác, để tránh lúc đó bọn họ chết mà không biết tại sao.

Thấy Chu Văn dùng ánh mắt không tin nhìn mình, Lưu Vân đành bất đắc dĩ nói:

- Được rồi, tôi thừa nhận, lừa bọn họ đi cũng có một phần nguyên nhân là vì hành động lần này, nhưng tôi cũng muốn cứu mạng họ, đây là sự thật không thể chối cãi.

- Vào vấn đề chính đi.

Chu Văn mất kiên nhẫn nói.

- Cậu đã nghe qua truyền thuyết về Pandora chưa?

Lưu Vân hỏi ngược lại.

- Đây không phải là nói nhảm sao? Có ai mà chưa nghe qua chứ? Ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng biết truyền thuyết về Chiếc hộp Ma của Pandora.

Chu Văn nói.

- Pandora mở Chiếc hộp Ma là chuyện sau này, trước đó, các vị thần còn tặng một vài món quà cho Pandora, cậu có biết đó là gì không?

- Cái này thì tôi không biết.

Chu Văn chỉ biết sơ qua về thần thoại này, tình hình cụ thể thì đúng là không rõ ràng.

- Prometheus đã trộm hỏa chủng từ chỗ Thần Mặt Trời để trao cho nhân loại, mang đến vinh quang cho loài người. Để trừng phạt nhân loại, các vị thần đã dùng nữ thần làm hình mẫu để tạo ra người phụ nữ xinh đẹp Pandora. Nữ thần Tình yêu và Sắc đẹp ban cho nàng nước hoa mê hoặc lòng người, Athena cho nàng Thần Y, Hỏa Thần cho nàng dải lụa, còn có vòng cổ, nhẫn, đủ loại Thần vật. Thần Trí Tuệ ban cho nàng thiên phú ngôn ngữ, khiến nàng trở thành người phụ nữ hoàn mỹ nhất thế gian…

Lưu Vân nói xong, nước miếng sắp chảy ra tới nơi.

Quệt khóe miệng một cái, Lưu Vân mới tiếp tục nói:

- Cậu nghĩ mà xem, những thứ như Thần Y, dải lụa, vòng cổ, nhẫn, đủ loại đồ vật kia, đều là Thần vật chân chính, không phải là tai họa trong Chiếc hộp Ma. Theo suy đoán của tôi, Pandora chắc chắn là cấp Thiên Tai, vậy nên những thứ trên người cô ta cũng chắc chắn là hàng siêu xịn, nếu có thể trộm về được thì…

- Không phải chứ, cậu muốn giết sinh vật cấp Thiên Tai à?

Chu Văn cảm thấy lời này của Lưu Vân hơi viển vông.

- Không phải giết, mà là trộm.

Lưu Vân đính chính.

- Đồ vật trên người sinh vật cấp Thiên Tai là một thể với nó, cậu trộm thế nào được?

Chu Văn cảm thấy việc này không đáng tin cậy.

- Chuyện đó cũng chưa chắc, nếu là sinh vật cấp Thiên Tai khác thì đúng là như vậy. Nhưng Pandora thì khác, bản thân cô ta chỉ là một công cụ được tạo ra, những thứ kia đều là do các vị thần ban cho, không phải là đồ vật nguyên bản trên người, hẳn là vẫn có thể trộm được.

Lưu Vân nói.

Chu Văn âm thầm nhíu mày, hắn luôn cảm thấy vấn đề này không đơn giản như lời Lưu Vân nói.

- Cậu muốn trộm đồ thì tự mình đến là được, tại sao phải trà trộn vào tổ sản xuất chương trình?

Chu Văn nhìn chằm chằm Lưu Vân hỏi.

⚝ Thiên Lôi Trúc ⚝ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!