- 9!
Lý Huyền che cho Tô Y, khẽ đọc lên với vẻ nghi hoặc.
Chiếc đèn pha lê kia sau khi biến đổi đã hóa thành hình số 9, vẫn lơ lửng trên đỉnh vòm.
- Cũng có thể là số 6.
Lưu Vân đứng ở phía đối diện nói.
Chu Văn chẳng quan tâm là 9 hay 6, ánh mắt hắn đảo quanh bốn phía nhưng không tìm thấy cánh cửa lớn lúc vào. Hắn thử dịch chuyển ra ngoài thì phát hiện không gian bên trong Thần Điện đã bị cách ly hoàn toàn với bên ngoài. Trừ khi tìm được cánh cửa đó, nếu không thì đừng hòng thoát ra.
Nhưng bên trong tòa cung điện này chỉ có một khu vườn thế này, chẳng có lối nào thông ra nơi khác cả.
- Đại sư huynh, Pandora ở đâu?
Chu Văn nhìn về phía Lưu Vân hỏi.
Lưu Vân vò đầu, có chút bực bội nói:
- Tỉnh Đạo Tiên chỉ bảo Pandora ở trong Thần Điện chứ không nói rõ vị trí, nên tao cũng chịu.
Nói xong, ánh mắt Lưu Vân dừng lại trên những đóa hoa trông như quỷ treo cổ kia, nói:
- Tụi bây xem, liệu Pandora có khả năng ở trong mấy đóa hoa kia không? Thứ đó không nhỏ, hình dáng lại giống người như vậy, giấu một người bên trong chắc cũng không thành vấn đề nhỉ?
- Tôi chỉ nghe nói Pandora được các vị thần dùng bùn đất tạo ra, chứ chưa từng nghe nói được sinh ra từ trong hoa.
Lý Huyền nói.
- Tốt nhất đừng đụng vào mấy đóa hoa đó.
Chu Văn vừa dùng Đế Thính quét qua những thứ kia nhưng lại không thể nhìn thấu tình hình bên trong, mà những đóa hoa hình quỷ treo cổ đó lại cho hắn một cảm giác cực kỳ nguy hiểm.
- Các người bắt tôi vào đây, rốt cuộc là muốn làm gì?
Tô Y không nhịn được hỏi.
- Cô Tô, tôi và Chu Văn tuyệt đối không có ác ý với cô, còn người khác có ác ý hay không thì chúng tôi không biết.
Lý Huyền liếc mắt nhìn Lưu Vân rồi nói.
- Nói cái gì thế? Tao giống loại người thích bắt nạt con gái lắm à?
Lưu Vân bất mãn gào lên.
- Chứ sao?
Chu Văn và Lý Huyền đồng thanh.
Lưu Vân tức giận nói:
- Chuyện này cũng không thể trách tao được! Tụi bây nói xem, dù gì chúng ta cũng là bạn học, học chung một trường đúng không? Chu Văn, hai chúng ta còn chung một thầy, nói thế nào tao cũng là đại sư huynh của mày, mày cứ nhìn chằm chằm tao làm gì? Tao muốn bỏ rơi tụi bây thì cũng là chuyện đương nhiên thôi!
- Quen rồi, cứ bám theo ông là có của ngon vật lạ.
Chu Văn bình tĩnh đáp.
Nghe câu trả lời của Chu Văn, Lưu Vân có cảm giác muốn hộc máu, hậm hực nói:
- Dù sao cũng là do tụi bây tự đòi theo đấy nhé, có mệnh hệ gì thì đừng có trách tao. Còn cô chủ trì Tô Y đây, tôi thật sự không có ác ý gì với cô đâu, cánh cửa này chỉ có cô mới mở được, đợi lấy được đồ rồi vẫn phải phiền cô đưa chúng tôi ra ngoài. Cô yên tâm, dù tôi có xử lý hai cái tên này thì cũng không để cô bị thương dù chỉ một chút. Còn hai cái tên súc sinh kia, cô Tô à, cô cẩn thận một chút, đừng để bị người ta bán đi rồi còn giúp họ đếm tiền.
- Cô Tô, hai chúng tôi không có ác ý với cô, chúng tôi sợ cô bị hắn ta hãm hại nên mới đi theo vào đây.
Lý Huyền vội vàng giải thích.
- Gì mà sợ bị tôi hại? Nếu cậu thật sự muốn làm người tốt thì sao lúc ở ngoài không ngăn cản…
- Thôi được rồi, bớt cãi nhau đi, giải quyết xong chuyện ở đây rồi tính.
Chu Văn cắt ngang cuộc tranh cãi của hai người.
Tình hình trong khu vườn, Chu Văn đã cẩn thận quét qua một lượt, không có cửa, không có lối ra, chỉ có bồn hoa và chiếc đèn pha lê.
- Các người có biết lai lịch của mấy cái cây hoa và chiếc đèn pha lê này không? Hay chúng có liên quan đến thần thoại hoặc truyền thuyết nào không?
Chu Văn vừa đánh giá mấy cây hoa vừa hỏi.
Trong vườn chỉ có bấy nhiêu thứ, dù là muốn tìm đường ra, hay tìm Pandora và chiếc hộp ma quỷ, đều phải bắt đầu từ những thứ này.
Lưu Vân gãi đầu nói:
- Trước khi đến đây tao đã nghiên cứu rất nhiều tài liệu liên quan đến Pandora, các vị thần đúng là đã ban cho nàng rất nhiều thứ, nhưng tao chưa từng nghe nói có truyền thuyết nào liên quan đến đèn pha lê cả.
Lý Huyền cũng nói:
- Tôi chỉ biết Pandora còn có một tên khác là Anesidora, có nghĩa là “người phụ nữ ban tặng quà”, tôi thấy cái tên này của nàng có liên quan đến hoa không? Có phải Pandora thực chất là một đóa hoa, và chiếc hộp ma quỷ nằm ngay bên trong đóa hoa đó không?
- Thôi đi ông ơi, cái tên này thì liên quan cái quái gì đến hoa lá.
Lưu Vân bĩu môi.
Ngay khi hai người chuẩn bị cãi nhau tiếp, Tô Y đứng một bên đột nhiên lên tiếng:
- Các người có biết con gái của Pandora là ai không?
Mấy người đều sững sờ, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Tô Y.
Ban đầu Tô Y quả thực có chút sợ hãi, nhưng bây giờ thì không còn nữa, cô đang cầm điện thoại di động quay chụp mọi ngóc ngách trong vườn. Ngay cả lúc này cô vẫn không quên công việc của mình, phải nói là tố chất nghề nghiệp level max.
- Không biết.
Thấy Tô Y nhìn sang, cả ba đều lắc đầu.
Bọn họ đến đây để tìm Pandora, ai mà rảnh đi quan tâm con gái của nàng là ai chứ.
Tô Y mỉm cười nói:
- Theo tôi được biết, con gái của Pandora tên là Pyrrha, sau này gả cho Deucalion.
Cả ba người nghe mà thấy hơi mơ hồ, những cái tên này thực sự quá xa lạ, căn bản là chưa từng nghe qua, không biết tại sao Tô Y đột nhiên lại nhắc đến chuyện này, rốt cuộc nó có liên quan gì đến tình cảnh hiện tại của họ.
Tô Y thấy vẻ mặt mờ mịt của họ thì cảm thấy rất đắc ý, bèn cười nói tiếp:
- Hai cái tên này có lẽ các người chưa từng nghe qua, vậy con tàu của Noah, chắc các người đã nghe nói rồi chứ?
- Cái đó thì có nghe rồi, đó chẳng phải là con tàu đã cứu những người sống sót trong trận đại hồng thủy sao? Nhưng Noah hình như là nhân vật trong một hệ thần thoại khác chứ? Liên quan gì đến Pandora?
Lưu Vân nói.
Tô Y giải thích:
- Thần thoại về đại hồng thủy xuất hiện trong rất nhiều hệ thần thoại khác nhau, cả Pyrrha, Deucalion và Noah đều thuộc cùng một hệ thần thoại. Sau khi Pandora mở chiếc hộp ma quỷ, nhân loại phải hứng chịu đủ loại tai ương, cuối cùng là trận đại hồng thủy gần như hủy diệt toàn bộ thế giới. Chỉ có Pyrrha và Deucalion đã chế tạo một con tàu để thoát khỏi tai họa đại hồng thủy. Để phục hưng nhân loại, Pyrrha và Deucalion phải tìm được “xương cốt của Mẹ Đất”, và cuối cùng họ phát hiện ra, cái gọi là “xương cốt của Mẹ Đất” thực chất là một loại tinh thạch.
Nghe đến đây, mấy người Chu Văn bất giác đưa mắt nhìn lên chiếc đèn treo pha lê trên đỉnh vòm.
Chiếc đèn treo đó hoàn toàn được cấu thành từ tinh thạch, mà Chu Văn đã phát hiện ra nó là một vật sống, vậy rất có thể chiếc đèn pha lê này chính là “xương cốt của Mẹ Đất” mà Tô Y vừa nhắc đến.
Tô Y lại nói tiếp:
- Sau khi Deucalion ném “xương cốt của Mẹ Đất”, chúng biến thành đàn ông, còn Pyrrha ném thì chúng biến thành đàn bà, những người này đã trở thành tổ tiên của người Hy Lạp cổ đại.
Ầm ầm!
Ngay lúc Tô Y đang nói, một tiếng động lớn lại vang lên, chiếc đèn treo pha lê trên đầu họ lại có sự thay đổi, hình dáng của nó nhanh chóng biến đổi.
Lần này đám người Chu Văn đều nhìn rất rõ, đó là hình số 8. Như vậy có thể xác định, con số trước đó là 9, chứ không phải 6.
Vẻ mặt Chu Văn cũng trở nên hơi kỳ lạ. Cứ dính đến trận đại hồng thủy thì chẳng có thứ gì là đơn giản cả.
❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng