Virtus's Reader
Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Chơi Game

Chương 1446: CHƯƠNG 1442: LỄ VẬT CỦA CÁC VỊ THẦN

- Đầu mình... choáng quá...

Lưu Vân cảm thấy đầu óc quay cuồng, chân mềm nhũn, đứng không vững.

Chu Văn đang định nói gì đó thì nghe một tiếng "rầm", chiếc đèn thủy tinh trên đỉnh đầu đã biến thành số 7.

Chu Văn và Lý Huyền liếc nhìn nhau, vẻ mặt càng thêm nặng nề.

Vì không rõ cơ chế đếm ngược của đèn thủy tinh, nên họ đã sớm bàn sẵn đối sách.

- Xử hết đám cây hoa này trước đã.

Chu Văn cầm súng Hoàng Kim trong tay, bắn về phía những đóa hoa không bị Báo Tang Ô Nha ảnh hưởng. Mấy viên đạn bay thẳng tới mục tiêu.

Lưu Vân lúc này đang bị lời nguyền hành choáng váng, đầu óc quay cuồng, chẳng còn tâm trí đâu mà tranh cướp vật phẩm nữa.

Mấy đóa hoa kia rơi xuống, biến thành những vật phẩm có hình dạng khác nhau rồi bay về phía Chu Văn.

Trong đó có một cái trông như vòng cổ, một cái giống chiếc nhẫn, còn lại thì không nhận ra là gì, hình thù rất kỳ quái.

Một đóa hoa bung cánh trước tiên, sau khi cánh hoa rụng hết, bên trong tuôn ra một dòng suối trong vắt như nước.

Dòng nước vừa chạm vào người Chu Văn đã lập tức thẩm thấu vào cơ thể, sau đó lan tỏa khắp toàn thân. Hắn cảm giác như từng tế bào được Thánh thủy gột rửa, căng tràn sức sống mãnh liệt.

- Tăng cường thể chất sao?

Chu Văn lập tức nhận ra đây không phải Phối sủng mà là vật phẩm cường hóa thể chất. Dù không xem chỉ số trong game, hắn vẫn cảm nhận rõ thể chất của mình đã được tăng cường đáng kể.

Ngay sau đó, chiếc vòng cổ và nhẫn cũng hiện ra từ trong những đóa hoa khác, hóa thành luồng sáng rồi biến thành hình xăm trên người Chu Văn.

- Lại là hai Phối sủng cấp Thiên Tai!

Chu Văn sướng đến mức suýt hét lên. Đây chính là Phối sủng cấp Thiên Tai chứ đâu phải rau cải trắng ngoài chợ. Hắn đã có tới bốn Phối sủng cấp Thiên Tai, e rằng tổng số Phối sủng cấp này trên toàn Trái Đất cộng lại cũng chưa chắc nhiều bằng của hắn bây giờ.

Trong lúc Chu Văn đang phấn khích, ba đóa hoa còn lại cũng nở rộ, vật phẩm bên trong cũng bay về phía hắn.

Ba món đồ đó lần lượt là một luồng khí trắng, một mảnh tinh thể mỏng và một giọt nước.

- Mấy thứ này chẳng lẽ dùng để tăng cường các thuộc tính Nguyên khí, tốc độ và sức mạnh sao?

Trước đó dòng nước trong đã tăng thể chất cho hắn, giờ lại có đúng ba món đồ không rõ công dụng, Chu Văn đoán rằng rất có thể chúng dùng để tăng cường ba thuộc tính cơ bản còn lại.

Trong lúc Chu Văn đang suy tư, ba món đồ kia đã rơi xuống người và dung nhập vào cơ thể hắn.

Nhưng điều khiến Chu Văn bất ngờ là, sau khi ba món đồ đó dung nhập vào cơ thể, các thuộc tính Nguyên khí, tốc độ và sức mạnh của hắn không hề tăng lên, cũng chẳng nhận được Phối sủng nào.

Thay vào đó, Chu Văn cảm thấy cơ thể mình có chút thay đổi kỳ quái. Sau khi giọt nước dung nhập, người hắn lập tức tỏa ra một mùi hương lạ.

Chu Văn chỉ cảm thấy mùi hương này khá dễ chịu, thanh mà không gắt, nồng mà không ngấy, nhưng lại không biết nó có tác dụng gì.

Sau khi mảnh tinh thể mỏng tiến vào cơ thể, nó lập tức hóa thành hai luồng sức mạnh kỳ dị, chảy vào đôi mắt hắn. Chu Văn chỉ cảm thấy hai mắt mát rượi, nhưng thị lực không hề tăng lên.

Luồng khí trắng là quỷ dị nhất. Sau khi tiến vào cơ thể, nó nhanh chóng hòa tan và biến mất không dấu vết, Chu Văn hoàn toàn không cảm nhận được cơ thể mình có gì thay đổi.

- Vãi... Lão Chu... Ngầu vãi!

Trong lúc Chu Văn đang nghi hoặc ba món đồ này rốt cuộc có tác dụng gì, thì lại nghe Lý Huyền la lên.

- Ngầu cái gì?

Chu Văn nhìn về phía Lý Huyền.

- Lão Chu, sao tự dưng ông lại trông xinh đẹp thế này, nhất là đôi mắt kia, cứ như biết nói ấy... Nếu ông là con gái... có khi tôi cưới ông luôn rồi...

Lý Huyền nuốt nước bọt nói.

- Nói nhảm gì thế!

Chu Văn đột nhiên nhận ra có gì đó không ổn.

Bởi vì Tô Y và Lưu Vân, vốn đang bị lời nguyền ảnh hưởng, lúc này lại đồng loạt nhìn hắn chằm chằm. Ánh mắt của họ y hệt mấy tên dê xồm nhìn thấy gái đẹp, khiến Chu Văn giật nảy mình.

- Thôi chết!

Chu Văn thất thanh kêu lên, vội lấy chiếc gương trong Hỗn Độn Châu ra soi.

Vừa nhìn vào, Chu Văn suýt nữa không nhận ra chính mình trong gương.

Ấn tượng đầu tiên về người trong gương là bốn chữ "da trắng mặt xinh". Đặc biệt là đôi mắt, chúng toát ra một loại mị lực khó tả, khiến người ta bất giác muốn nhìn mãi không thôi. Người nào định lực kém một chút có lẽ sẽ không thể dời mắt đi được.

Chu Văn lập tức hiểu ra công dụng của ba món đồ kia. Đây chính là những món quà mà các vị thần đã ban cho Pandora để nàng xuống trần gian quyến rũ em trai của Prometheus.

Vì vậy, ngoài những Thần khí quý giá, các vị thần còn tặng nàng những món quà như sức quyến rũ, hương thơm, trí tuệ và sự tò mò.

Giờ thì Chu Văn đoán ra giọt nước kia chính là nước hoa tình yêu do Nữ thần Tình yêu và Sắc đẹp ban tặng, còn mảnh tinh thể mỏng kia hẳn đã cho hắn một năng lực mị hoặc nào đó.

Dù không nghĩ ra luồng khí trắng kia là gì, nhưng chắc chắn nó cũng mang lại một hiệu ứng tương tự.

- Biết thế đã không tham rồi!

Chu Văn hối không kịp, giờ muốn moi mấy thứ đó ra trả lại cũng không được.

Ánh mắt của Tô Y và Lưu Vân nhìn Chu Văn khiến hắn thấy hơi rợn người.

May mà Lý Huyền khá đặc biệt, Nguyên Khí Quyết cậu ta tu luyện cũng dị, nên không bị ảnh hưởng nhiều, chỉ cảm thấy Chu Văn trông ưa nhìn hơn thôi.

Rầm!

Đèn thủy tinh lại thay đổi, lần này là số 6.

- Lưu Vân, rốt cuộc ông có biết cái đèn thủy tinh này là gì không?

Chu Văn trước giờ vẫn không tin lời của Lưu Vân.

Nếu bảo gã không biết gì, chỉ dựa vào lời nói phiến diện của Tỉnh Đạo Tiên mà phải tốn bao tâm cơ và thủ đoạn để vào Thần điện Pandora thì thật vô lý.

Lưu Vân đang bị lời nguyền làm cho mơ màng, lại thêm tác động từ mùi hương và sức quyến rũ trên người Chu Văn, mắt cứ dán chặt vào hắn, mơ màng nói:

- Tôi đoán đây có thể là thời gian đếm ngược để mở Chiếc hộp Pandora. Nếu không thể ngăn nó lại trước khi hết giờ, rất có thể chiếc hộp sẽ được mở ra, đến lúc đó tất cả chúng ta chỉ có một con đường chết.

- Sao ông không nói sớm?

Chu Văn nghĩ lại, thấy câu hỏi này hơi thừa, bèn hỏi tiếp:

- Ông có biết làm cách nào để dừng đồng hồ đếm ngược không?

- Không biết.

Lưu Vân lắc đầu, ánh mắt nhìn Chu Văn ngày càng si mê, rồi nói thêm:

- Tiểu sư đệ yên tâm, dù có chết, ta cũng sẽ bảo vệ cậu chu toàn.

Chu Văn nghe xong mà nổi hết cả da gà, chỉ muốn tung một cước vào thẳng mặt gã.

- Chu Văn, tôi cũng vậy, dù phải hy sinh tính mạng, tôi cũng sẽ bảo vệ cậu.

Tô Y cũng ngây ngốc nhìn Chu Văn.

- Đù, lão Chu, ông học mị thuật từ bao giờ thế? Ngay cả đàn ông cũng dính chưởng luôn à?

Lý Huyền đứng bên cạnh nhìn mà trợn mắt há mồm, cuối cùng cũng nhận ra vấn đề trên người Chu Văn.

- Là do mấy thứ kia ảnh hưởng đấy, đừng nói chuyện này nữa, chúng ta phải nhanh chóng tìm cách dừng đồng hồ đếm ngược lại!

Chu Văn thầm kêu khổ trong lòng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!