- Khi ngươi gặp hắn sẽ tự khắc biết. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác, bằng mọi giá phải đưa hắn về. Sau khi thành công, ta sẽ nhân danh Thánh Thần, ban cho ngươi quyền năng nắm giữ Thánh vật của Quỹ Tích Thánh Điện.
Thánh Thần nói.
- Thần thật sự cho phép con nắm giữ Thánh vật sao?
Tiêu vừa mừng vừa sợ. Lục đại Thánh Điện đều sở hữu một món Thánh vật, bản thân Tiêu lại xuất thân từ Quỹ Tích Thánh Điện, nếu có thể nắm giữ Thánh vật của nơi này, thực lực của hắn chắc chắn sẽ tăng vọt. Khi đó, muốn tiêu diệt Lạc Dương cũng không còn là chuyện khó.
- Thánh vật không thể rời Thánh Điện quá lâu, cũng khó mà tồn tại lâu trên Địa Cầu. Ngươi có thể sử dụng nó trong một ngày.
Thánh Thần nói.
- Đủ rồi ạ.
- Đi đi.
Thánh Thần bình thản nói.
Tiêu một lần nữa nhảy vào hồ phiền não. Lần này, hắn vẫn cảm thấy cơ thể mình đang chìm dần xuống, tựa như có vô số bàn tay oán linh vô hình đang níu kéo cơ thể hắn.
Thế nhưng, so với lần đầu tiên, lực kéo đã yếu đi rất nhiều. Tiêu liều mạng bơi về phía trước, không để bản thân chìm vào vực sâu không đáy.
Thế gian có ba ngàn sợi phiền não, con người khó giữ được sự bình yên. Nếu không có dục vọng, ắt sẽ không có phiền não. Nhưng con người chung quy vẫn là người, nếu ngay cả một chút dục vọng cũng không có, thì cuộc sống đó có khác gì một cái xác không hồn?
Không một ai có thể thoát khỏi phiền não, mà kẻ mang phiền não thì không thể nào bơi qua được hồ phiền não, càng không thể đến được Bỉ Ngạn.
Thoạt nhìn, Bỉ Ngạn dường như ở rất gần, nhưng dù Tiêu có cố gắng bơi đến thế nào, nó vẫn luôn ở ngay trước mắt, nhưng lại chẳng cách nào chạm tới.
Cơ thể ngâm trong nước hồ, phảng phất bị từng sợi tơ vô hình quấn chặt, khiến Tiêu càng lúc càng khó cử động, rồi dần dần chìm xuống đáy hồ, nơi đó là chốn quy tụ của mọi bụi trần.
Tiêu cảm thấy ý thức của mình dần trở nên mơ hồ. Hắn đã sớm biết, dù mình có thăng cấp Thần Thoại trong hồ phiền não, thì muốn đến được Bỉ Ngạn vẫn là một hành trình thập tử nhất sinh.
- Ta không thể chết được!
Tiêu hung hăng cắn mạnh vào đầu lưỡi, muốn dùng cơn đau để ép bản thân tỉnh táo lại.
Nhưng biện pháp này rõ ràng chẳng có tác dụng gì. Hắn đã cắn nát đầu lưỡi mà chỉ cảm thấy tê dại, máu tươi từ khóe miệng tuôn ra nhưng hắn vẫn không có cảm giác gì.
- Vẫn không được sao?
Thánh Thần từ xa nhìn Tiêu đang dần chìm xuống đáy hồ, không khỏi nhíu mày.
Sinh linh dù mạnh mẽ đến đâu cũng khó lòng bơi qua hồ phiền não, ngay cả cường giả Dị thứ nguyên cũng không ngoại lệ. Vậy mà tên nhân loại yếu đuối kia lại có thể bơi qua hồ phiền não trong tình thế chắc chắn phải chết, điều này chính Thánh Thần đã tận mắt chứng kiến.
- Tiếc thật, thiên phú và ý chí của kẻ này là tốt nhất trong số các Thánh đồ.
Với vị trí hiện tại của Tiêu, dù là Thánh Thần cũng không thể kéo hắn về được. Vì vậy, Thánh Thần có chút tiếc nuối, nhưng cũng chỉ là một suy nghĩ thoáng qua mà thôi.
Dù sao đó cũng chỉ là một con người, sau này có thể từ từ bồi dưỡng. Chết một người, tương lai sẽ có thêm nhiều Thánh đồ khác xuất hiện, ngài vẫn còn nhiều thời gian để chờ đợi.
Thấy Tiêu sắp chìm hẳn xuống đáy hồ, Thánh Thần đã định quay người rời đi thì đột nhiên thấy thân thể Tiêu trong hồ nước đang điên cuồng giãy giụa.
Cùng với sự giãy giụa của hắn, những sợi tơ phiền não đang trói buộc hắn lại dần dần lùi bước. Cơ thể Tiêu vốn đã sắp chìm xuống đáy hồ cũng từ từ nổi lên.
- Ý thức của hắn lại có thể thuần túy đến mức này sao? Chẳng lẽ lòng thù hận thật sự có thể khiến con người ta trở nên thuần khiết đến vậy?
Thánh Thần nhìn Tiêu một lần nữa bơi về phía Bỉ Ngạn, trong lòng không khỏi kinh ngạc.
Nhưng ngoài lý do đó ra, ngài thực sự không nghĩ ra được còn có loại sức mạnh nào có thể khiến tâm hồn Tiêu trở nên thuần khiết đến thế.
Trong đầu Tiêu, một ký ức sâu thẳm bị phong ấn đang dần thức tỉnh.
Trên một đồng cỏ ở ngoại ô, có hai đứa trẻ đang đánh nhau.
- Tao mạnh nhất!
- Tao mới là đứa mạnh nhất!
Khi hai đứa trẻ đang vật lộn, một người đàn ông trung niên đi ngang qua, hứng thú đứng bên cạnh quan sát.
Một lúc sau, người đàn ông trung niên dường như cảm thấy nhàm chán, thân hình đột nhiên lóe lên, một đứa trẻ đang vật lộn đã bị gã tóm cổ xách lên.
- Ông là ai? Muốn làm gì?
- Thả tôi ra!
Cả hai đứa trẻ đều ra sức đá chân giãy giụa, nhưng gã đàn ông trung niên cao gầy có cánh tay đặc biệt dài, chân của hai đứa trẻ quá ngắn, căn bản không thể chạm tới người gã.
- Không phải chúng mày muốn phân định xem ai mạnh hơn sao? Đánh như thế này thì làm sao phân thắng bại được. Để tao cho chúng mày biết, thế nào mới là cách phân định kẻ mạnh nhất.
Người đàn ông trung niên nói xong, thân hình lóe lên rồi biến mất, di chuyển với tốc độ cao về phía núi rừng xa xôi.
Trên một đỉnh núi nhọn hoắt như mũi kiếm, không biết ai đã đặt một khúc gỗ lên đó, trông giống như một chiếc cầu bập bênh, chỉ có phần trung tâm gác trên đỉnh núi.
Hai đầu ván gỗ, mỗi bên có một đứa trẻ. Trọng lượng cơ thể của chúng giữ cho tấm ván cân bằng, khiến hai đầu ván gỗ nhấp nhô lên xuống, tựa như bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống vực sâu vạn trượng.
- Muốn quyết đấu thì phải ở một nơi như thế này. Chúng mày chỉ cần đánh ngã đối thủ xuống, vậy thì tự nhiên sẽ không còn ai tranh giành ngôi vị mạnh nhất với mày nữa.
Người đàn ông trung niên đứng trên cành của một cây cổ thụ bên vách núi, nhìn hai đứa trẻ và nói.
Nếu là những đứa trẻ bình thường, lúc này có khi đã sợ đến mức tè ra quần, thậm chí là ngã thẳng xuống dưới.
Nhưng hai đứa trẻ này, dù tuổi còn nhỏ, trong lòng cũng có chút lo lắng, nhưng lại không hề sợ hãi như những đứa trẻ bình thường. Chúng từ từ di chuyển cơ thể, cố gắng giữ cho tấm ván cân bằng, tránh để nó nghiêng quá mức mà rơi xuống.
Ở độ tuổi này mà đã có được sự bình tĩnh như vậy khiến gã đàn ông trung niên càng thêm hứng thú.
- Muốn giết đối thủ thực ra rất đơn giản. Chúng mày chỉ cần chạy đến vị trí trung tâm nhanh hơn đối phương, tấm ván sẽ mất thăng bằng, đối thủ tự nhiên sẽ rơi xuống. Đứa nào sống sót, tao sẽ mang nó về.
Người đàn ông trung niên nói.
Hai đứa trẻ liếc nhìn nhau, và gần như cùng một lúc, cả hai đều lao về phía trung tâm.
- Thú vị đấy.
Người đàn ông trung niên càng cảm thấy thú vị hơn.
Hai đứa trẻ gần như cùng lúc đến được vị trí trung tâm, nhưng đỉnh núi thực sự quá nhọn, xung quanh lại là vách đá trơn trượt, căn bản không thể đứng vững.
Một trong hai đứa trẻ không chút do dự đẩy đứa còn lại xuống.
Nhưng ai ngờ đứa trẻ kia lại không đẩy ngược lại, mà cơ thể hơi nghiêng đi, rồi bật nhảy lên.
Đứa trẻ ra tay đẩy hoàn toàn không ngờ tới tình huống này, vì dùng sức quá mạnh nên cả người lao về phía trước. Bên kia lại không còn trọng lượng đối trọng, tấm ván lập tức trượt khỏi đỉnh núi và rơi xuống.
Cơ thể hai đứa trẻ cũng lao xuống vực sâu cùng với tấm ván gỗ.